Thông tin truyện
Phu Quân Điên Rồi
Ta vừa viết xong thư hòa ly, hắn đã tới xé nát nó.
Hắn xé rất thong thả, chẳng chút vội vàng. Đầu ngón tay khẽ vê, giấy vụn tung bay lả tả, phủ kín trời đất, tựa như trận tuyết lớn năm ấy — lần đầu tiên ta gặp hắn.
Hắn phủi tay, ung dung ngồi xuống. Dáng vẻ nhàn nhã, một chân vắt lên, lười biếng tựa về sau. Đôi mắt phượng khẽ nhếch, đuôi mắt nhuốm sắc đỏ nhàn nhạt, phong lưu đa tình chẳng thể đếm xuể:
“Vương phi nghĩ cũng thật đẹp đấy.”
Ta bất lực đến cực điểm, chỉ hận không thể lao tới lắc vai hắn rồi tát cho hai cái, hỏi một câu:
“Rốt cuộc là vì sao chứ? Hà tất phải như vậy?”
Có lẽ đọc được vẻ mặt của ta, hắn dường như bị chọc cười. Mà còn cười đến vô cùng vui vẻ, vỗ lên mép giường, cười đến mức nước mắt cũng sắp rơi ra.
Vừa cười, hắn vừa bước ra khỏi cửa:
“Tiểu Linh Nhi, đời này nàng đừng hòng rời khỏi ta.”
Danh sách chương
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu