Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thịt Kho Và Chiếc Kẹp Tóc Đỏ
Chương 5
Anh giữ chặt hai vai tôi, đưa tay chỉ vào đầu gối phải đã bầm tím một mảng lớn.
Trong đáy mắt là sự đau lòng không hề che giấu.
“Em nghĩ anh mặc kệ em sao? Em nghĩ anh thiên vị Trần Tuyết Kiều?”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Trần Tuyết Kiều làm giả sổ sách của hợp tác xã cung tiêu, biển thủ ba vạn tiền công.”
“Phía công an huyện đã bí mật điều tra từ lâu, chỉ chờ thời cơ để thu lưới.”
Tôi sững sờ.
“Nếu hôm đó anh đứng ra giúp em trong tiệm, anh trai cô ta — tên đầu gấu kia — sẽ lập tức sinh nghi rồi chuyển hết sổ sách đi!”
Hạ Tranh nghiến chặt răng, giọng nói khàn đặc.
“Anh chỉ có thể làm đúng theo công vụ thì mới giữ được cô ta bình tĩnh!”
“Vậy tại sao anh không nói cho em biết?”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng lăn dài.
“Nói cho em biết?”
Hạ Tranh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi.
“Để em ngày nào cũng nơm nớp lo sợ sao?”
“Con lừa bướng như em, ngoài việc trốn tránh anh thì còn biết làm gì nữa?”
Anh ngồi xổm xuống, cẩn thận bôi thuốc sát trùng lên vết thương của tôi.
Động tác vô cùng nhẹ nhàng.
“Lâm Vãn.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.
“Cả đời này... anh chỉ cúi đầu trước một mình em.”
“Sau này... đừng đẩy anh ra nữa.”
6
Sáng hôm sau, cả thị trấn chấn động vì một tin lớn.
Mấy chiếc xe cảnh sát hú còi dừng ngay trước cửa hợp tác xã cung tiêu.
Hạ Tranh mặc cảnh phục chỉnh tề, dẫn theo đội cảnh sát của huyện, ngay trước mặt toàn bộ người dân trong thị trấn còng tay Trần Tuyết Kiều khi cô ta còn đang làm việc rồi áp giải ra ngoài.
“Các người làm gì vậy? Thả tôi ra! Tôi vô tội!”
Đầu tóc Trần Tuyết Kiều rối bù, điên cuồng gào thét.
Mấy bà cô trong thị trấn lập tức bu kín xung quanh, vừa chỉ trỏ vừa bàn tán xôn xao.
Hạ Tranh đứng trên bậc thềm, tay cầm lệnh bắt giữ.
Giọng nói trầm vang vọng khắp con phố.
“Trần Tuyết Kiều bị tình nghi lợi dụng chức vụ để chiếm đoạt tài sản, tham ô công quỹ ba vạn hai nghìn tệ, đồng thời cấu kết với phần tử xã hội gây rối trật tự.”
“Chứng cứ đã đầy đủ, hiện tiến hành tạm giam hình sự theo đúng quy định pháp luật!”
Đám đông lập tức vang lên những tiếng hít khí đầy kinh ngạc.
“Trời đất! Hơn ba vạn tệ cơ à? Thế này chắc phải ngồi tù nhiều năm lắm!”
“Bảo sao ngày thường ăn mặc toàn đồ đắt tiền, hóa ra đều là tiền tham ô của nhà nước!”
Vừa nhìn thấy Hạ Tranh, Trần Tuyết Kiều như bấu víu được vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Cô ta phịch một tiếng quỳ xuống đất, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Anh Tranh! Anh cứu em với!”
“Em làm tất cả cũng chỉ vì anh thôi... Em muốn ăn mặc thật đẹp để xứng với anh...”
Hạ Tranh lạnh lùng cúi nhìn cô ta.
Trong mắt anh không có lấy một tia thương hại.
“Cô cũng xứng nhắc đến tên tôi sao?”
Anh dừng lại một lát, đưa mắt nhìn quanh đám người đang vây kín, rồi cất giọng rõ ràng hơn.
“Hôm nay mọi người đều có mặt, tôi cũng nhân tiện nói rõ một chuyện.”
“Xưởng mộc của Lâm Vãn là do chính tay cô ấy gây dựng nên, hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì về tác phong.”
“Năm đó là tôi mặt dày theo đuổi cô ấy, còn cô ấy thì chẳng buồn để ý đến tôi.”
Cả hiện trường lập tức im phăng phắc.
Hạ Tranh nhìn thẳng Trần Tuyết Kiều, từng câu từng chữ đều rõ ràng dứt khoát.
“Vợ của tôi chỉ có một mình Lâm Vãn.”
“Ai còn dám tung tin đồn bôi nhọ cô ấy, tức là gây sự với Hạ Tranh tôi!”
Tôi đứng ngoài đám đông, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang đứng dưới ánh nắng.
Anh thẳng lưng đứng đó, đường đường chính chính bảo vệ danh dự cho tôi.
Hốc mắt tôi bỗng nóng lên.
Những người từng cười nhạo, từng khinh thường tôi, giờ đây ánh mắt nhìn tôi đều đã thay đổi.
Ngay cả ông bán thịt cũng chủ động chạy tới, nhét vào tay tôi miếng ba chỉ ngon nhất.
“Con bé Lâm à, trước đây là chú mắt mù. Cháu đừng để trong lòng nhé.”
Trần Tuyết Kiều bị áp giải lên xe cảnh sát.
Lúc đi ngang qua tôi, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận.
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn lại.
Không có cảm giác hả hê vì chiến thắng.
Chỉ có một sự nhẹ nhõm như vừa được giải thoát.
Sau khi xe cảnh sát rời đi, Hạ Tranh sải bước đến trước mặt tôi.
Anh cúi xuống nhìn miếng thịt ba chỉ trên tay tôi rồi khẽ nhướng mày.
“Hôm nay chắc được ăn thịt kho rồi chứ?”
Tôi né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, xoay người bước về phía trước.
“Em vẫn chưa nói là tha thứ cho anh đâu.”
“Không sao.”
Anh bước dài theo sau, tiện tay cầm luôn miếng thịt trong tay tôi.
“Hạ Tranh anh chẳng có gì nhiều.”
“Chỉ có da mặt đủ dày.”
“Đời này em đừng hòng tiếp tục làm con rùa rụt cổ nữa.”
7
Kể từ hôm đó, xưởng mộc của tôi có thêm một vị khách quen.
Chỉ cần tan làm, Hạ Tranh thậm chí còn không kịp thay cảnh phục, đã chạy thẳng tới sân sau xưởng.
Anh cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo ba lỗ trắng, để lộ hai cánh tay săn chắc đầy cơ bắp.
“Khúc gỗ này để đâu?”
Anh vác cây gỗ tròn nặng mấy trăm cân mà bước đi nhẹ như không.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ, chăm chú chạm khắc hoa văn, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
“Để góc tường.”
“Được.”
Anh đặt khúc gỗ xuống, phủi bụi trên tay rồi bước lại gần.
“Vợ ơi, anh khát.”
“Ai là vợ anh chứ.”
Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Bình nước để trên bàn, tự rót mà uống.”
Anh cũng chẳng hề giận.
Tiện tay cầm luôn chiếc cốc men của tôi, uống một hơi hết nửa cốc nước.
“Trưởng đồn Hạ rảnh dữ vậy à? Trong thị trấn hết trộm để bắt rồi sao?”
Tôi cố ý chọc.
“Bắt hết rồi.”
Anh kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh tôi, chăm chú nhìn con d.a.o khắc trong tay tôi thoăn thoắt lướt trên mặt gỗ.
“Bây giờ nhiệm vụ số một là bắt vợ.”
Tôi lười đáp lời, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Sau khi biết toàn bộ sự việc, ông chủ nhà hàng lớn trên huyện chẳng những không hủy đơn hàng, ngược lại còn giao toàn bộ nội thất của các phòng riêng trong nhà hàng cho tôi thực hiện.
Tôi bận đến mức chân không chạm đất.
Mà Hạ Tranh cũng nghiễm nhiên trở thành nhân viên hậu cần chuyên trách.
Anh nấu cơm cho tôi.
Giặt quần áo cho tôi.
Thậm chí ngay cả đôi tất tôi vừa thay ra, anh cũng tiện tay giặt sạch.
Một buổi chiều nọ.
Tôi đang cẩn thận phủ lớp sơn bóng lên một chiếc ghế.
Cánh cửa sân bỗng bị đẩy ra.
Một ông lão tinh thần quắc thước chậm rãi bước vào.
Là cha của Hạ Tranh.
Cũng là vị trưởng thôn năm xưa.
Tim tôi bỗng căng lên.
Tôi lập tức đặt cây cọ xuống rồi đứng dậy.
Năm ấy tôi từ chối Hạ Tranh, phần lớn cũng vì sợ nhà họ Hạ chê tôi què chân.
“A Lâm, đang bận à?”