Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ngày Đại Hôn, Ta Tiến Cung
Chương 8
15 — Thích sát
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, bốn Cẩm Y Vệ bên cạnh ta đã lập tức xông lên nghênh chiến.
Tiếng đao kiếm va chạm vang dội giữa ngôi cổ tự tĩnh lặng, chói tai đến rợn người.
Thanh Hà rút đoản kiếm bên người, chắn trước ta, gương mặt nhỏ tái nhợt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên quyết.
“Công chúa mau đi! Nô tỳ đoạn hậu!”
“Đi?”
Ta nhìn sát cục trước mắt, khẽ cười.
“Chúng ta… đi được sao?”
Đám thích khách này thân thủ nhanh nhẹn, chiêu thức tàn độc, tuyệt đối không phải hạng giang hồ tạp nham.
Chúng phối hợp cực kỳ ăn ý, mục tiêu duy nhất — lấy mạng ta.
Bốn Cẩm Y Vệ tuy là tinh nhuệ… nhưng trước số lượng áp đảo, dần dần rơi vào thế yếu.
Một người không kịp tránh, bị lưỡi đao xuyên thẳng qua ngực, máu bắn tung tóe.
“Tiểu Ngũ!” một người khác đau đớn gào lên.
Nhưng chỉ một thoáng phân tâm… cũng đủ khiến hắn mất mạng dưới loạn đao.
Chớp mắt, hộ vệ của ta… chỉ còn lại hai người.
Mà trên người họ… cũng đã chi chít vết thương.
Tên hắc y nhân cầm đầu tung một cước đá văng một Cẩm Y Vệ, ánh mắt như rắn độc khóa chặt lấy ta.
“Bắt lấy nàng ta!”
Mấy hắc y nhân lập tức lao tới.
Ta rút con dao găm giấu trong tay áo, trực tiếp nghênh chiến.
Là con gái Trấn Quốc Công, từ nhỏ ta đã luyện võ, tuy không tinh thông… nhưng vẫn đủ để tự bảo vệ.
Ta dốc hết sức né được một đòn chí mạng, thuận tay đâm dao vào cổ một tên thích khách.
Máu nóng bắn tung, văng cả lên mặt ta.
Nhưng sự phản kháng ấy… chẳng khác nào muối bỏ biển.
Rất nhanh, ta bị một tên khác đá ngã xuống đất.
Lưỡi đao lạnh lẽo lập tức kề sát cổ.
Tất cả… đến đây là kết thúc sao?
Ta không cam tâm.
Thù của ta… vẫn chưa trả.
Bùi Văn Tuyên, Thái hậu, Tô Tĩnh Uyển…
Từng gương mặt lướt qua trong đầu.
Ta trừng mắt nhìn tên hắc y nhân trước mặt.
Trong mắt không có sợ hãi… chỉ có hận ý ngập trời.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp hạ xuống…
Một mũi tên sắc bén xé gió lao tới.
“Phập!”
Xuyên thẳng qua đầu tên thích khách.
Nụ cười hung ác trên mặt hắn lập tức đông cứng.
Thân thể to lớn ầm ầm đổ xuống.
Mũi tên bất ngờ khiến tất cả sững lại.
Ngay sau đó, từ bên ngoài chùa, vô số tiếng bước chân vang lên như sấm.
Một đội binh sĩ mặc giáp bạc, tay cầm cung nỏ, từ bốn phía tràn vào, vây kín toàn bộ thích khách.
Người dẫn đầu… là một nam tử trẻ tuổi mặc vương bào màu huyền.
Hắn cưỡi ngựa, dung mạo tuấn lãng, khí chất lạnh lẽo, trong tay vẫn cầm trường cung.
Ta nhận ra hắn.
Thân đệ của hoàng đế Tiêu Dịch.
Người xưa nay không màng triều chính, sống tiêu dao tự tại — Tĩnh Vương Tiêu Cảnh.
Những hắc y nhân biết không còn đường thoát.
Tên cầm đầu không do dự, lập tức tự vẫn.
Những kẻ còn lại cũng lần lượt làm theo.
Chớp mắt, tất cả thích khách đều ngã xuống trong vũng máu.
Tiêu Cảnh tung mình xuống ngựa, bước đến trước mặt ta.
Hắn nhìn bộ dạng chật vật của ta, khẽ nhíu mày.
“Hoàng tẩu, người không sao chứ?”
Ta chống tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy, lắc đầu.
“Đa tạ Vương gia cứu mạng.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên thi thể một tên thích khách vừa tự vẫn.
Bên hông hắn ta, lộ ra một góc lệnh bài.
Tiêu Cảnh bước tới, rút lệnh bài ra.
Khi nhìn thấy đồ đằng trên đó, sắc mặt ta và hắn… đồng thời biến đổi.
Đó là hình một con sói xám.
Đồ đằng của dị tộc phương Bắc.
Dị tộc phương Bắc… chính là kẻ địch mà phụ thân ta đang đổ máu chiến đấu nơi biên quan.
Chuyện này… đã không còn là trả thù chốn triều đình.
Mà là cấu kết ngoại bang, phản quốc.
Trong lòng ta dậy lên sóng lớn.
Ta nhìn Tiêu Cảnh, hỏi ra nghi vấn lớn nhất:
“Vương gia… làm sao ngài biết ta ở đây?”
Tiêu Cảnh cất lệnh bài, quay lại nhìn ta.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, khó dò, nơi khóe môi hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Bởi vì, hoàng tẩu.”
“Chúng ta… có chung một kẻ thù.”
16 — Tĩnh Vương
Trong cổ tự, mùi máu tanh vẫn chưa tan.
Tiêu Cảnh đứng trước mặt ta, phía sau là đội ngân giáp vệ, sát khí bao trùm cả đại điện.
Chúng ta có chung một kẻ thù.
Câu nói ấy như một viên đá ném vào lòng ta, dấy lên từng vòng sóng.
Ta nhìn hắn — vị hoàng đệ của Tiêu Dịch, người luôn mang dáng vẻ nhàn tản, không màng thế sự.
“Vương gia… lời này là ý gì?”
“Hoàng tẩu thông minh như vậy, cần gì phải hỏi điều đã rõ.”
Ánh mắt Tiêu Cảnh dừng lại trên tấm lệnh bài sói xám dưới đất.
“Lệnh bài này thuộc về Thương Lang vệ của Bắc cảnh — thân binh của Khả Hãn dị tộc.”
“Bọn chúng xuất hiện… chỉ có một khả năng.”
“Trong triều có kẻ cấu kết trong ngoài với dị tộc, mưu đồ lung lay căn cơ Đại Chu.”
Giọng hắn không lớn, nhưng nặng nề như đè lên tim người.
Ta đương nhiên hiểu.
Điều đó có nghĩa là… âm mưu của Bùi Văn Tuyên và Thái hậu đã vượt xa tưởng tượng của ta.
Thứ họ muốn… không chỉ là quyền lực.
Mà là… cả thiên hạ.
“Vậy Vương gia làm sao biết chiều nay ta sẽ gặp nạn ở đây?”
Đây mới là điều ta nghi hoặc nhất.
Tiêu Cảnh khẽ cười, nụ cười mang theo chút tự giễu.
“Bởi vì… ta vẫn luôn âm thầm điều tra mẫu hậu.”
Mẫu hậu.
Hắn đang nói đến Thái hậu.
“Hoàng tẩu có lẽ không biết, mẫu phi ta năm đó… chính là bị bà ta hạ độc mà chết.”
Trong lòng ta chấn động.
Chuyện bí mật như vậy… hắn lại nói ra không chút do dự.
“Những năm qua, ta giả vờ phóng túng, không hỏi triều chính… chỉ để chờ một ngày báo thù cho mẫu phi.”
“Ta tra ra bà ta có liên hệ mật thiết với Bắc cảnh, cũng tra ra bà ta vẫn luôn tìm kiếm cái gọi là mật chiếu của tiên đế.”
“Còn tra ra… bà ta đã mua chuộc tỷ muội thân thiết nhất của nàng — Tô Tĩnh Uyển.”
“Cho nên, ngay từ lúc nàng gửi thư cho Tô Tĩnh Uyển, ta đã biết… đây là một cái bẫy.”
“Một cái bẫy… không chỉ dành cho nàng, mà cũng dành cho ta.”
Sự thẳng thắn của hắn khiến ta nhất thời không biết phản ứng ra sao.
Thì ra, khi ta tưởng mình đơn độc…
Vẫn có một người khác, trong bóng tối, đi cùng một con đường.
“Vì sao Thái hậu lại làm như vậy?” ta hỏi.
Tiêu Cảnh đáp, giọng trầm xuống:
“Bởi vì… đương kim hoàng đế không phải con ruột của bà ta.”
“Cái gì?”
“Mẫu thân ruột của hoàng huynh là Thần phi, người được tiên đế sủng ái nhất. Sau khi sinh hoàng huynh thì băng huyết qua đời. Tiên đế liền ghi hoàng huynh dưới danh nghĩa của bà ta, khi đó vẫn là Quý phi.”
“Trước khi băng hà, tiên đế có lẽ đã nhận ra dã tâm của bà ta… nên mới để lại đạo mật chiếu.”
“Nội dung mật chiếu… rất có thể là phế bỏ ngôi vị Thái hậu của bà ta, thậm chí còn có thể là ban chết.”
Đến lúc này, mọi thứ trong đầu ta hoàn toàn thông suốt.
Không còn nghi ngờ.
Không còn mơ hồ.
Thảo nào bà ta điên cuồng đến vậy.
Thảo nào bà ta dám cấu kết ngoại bang.
Bà ta… đang liều mạng tìm đường sống.
Một con đường sống… được trải bằng máu và sự sụp đổ của cả vương triều.
Ta nhìn Tiêu Cảnh.
“Vương gia muốn liên thủ với ta?”
“Không phải là muốn.” Ánh mắt hắn sắc lạnh. “Mà là bắt buộc.”
“Ta và nàng mục đích giống nhau. Nàng vì báo thù, ta cũng vì báo thù.”
“Hoàng huynh cần chúng ta. Đại Chu… cũng cần chúng ta.”
Ta trầm mặc một lát… rồi gật đầu.
“Được.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một minh ước không lời được thiết lập.
Vì thù hận… cũng vì đại cục.
Chúng ta xử lý tàn cục ở Tĩnh An tự.
Thi thể thích khách được bí mật mang đi.
Tiêu Cảnh đích thân hộ tống ta về cung.
Trước cổng cung, hắn ghìm cương ngựa, nhìn ta, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp.
“Hoàng tẩu, trong cung hiểm ác, vạn sự cẩn trọng.”
“Đặc biệt là… người mà nàng tin tưởng nhất.”
Nói xong, hắn quay đầu ngựa, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Ta đứng dưới cổng cung, gió lạnh thổi qua, lạnh đến tận xương.
Người tin tưởng nhất?
Trong cung này, người ta tin nhất… ngoài Thanh Hà, chỉ còn lại…
Tiêu Dịch.
Lẽ nào… hắn đang ám chỉ hoàng đế?
Một ý nghĩ đáng sợ… lặng lẽ nảy sinh trong lòng ta.