Ngày Đại Hôn, Ta Tiến Cung

Chương 7



13 — Chiếu ngục

Trở về hoàng cung, ta không nghỉ ngơi lấy một khắc.

Thậm chí, ta cũng không quay lại Lãm Nguyệt Hiên.

Mà đi thẳng tới một góc sâu trong hoàng thành — nơi khiến mọi quan viên nghe tên đều biến sắc.

Chiếu ngục.

Đây là địa lao riêng của Cẩm Y Vệ, âm u ẩm thấp, quanh năm không thấy ánh mặt trời.

Trong không khí tràn ngập mùi rỉ sắt hòa lẫn mùi máu tanh mục rữa.

Ta xách một chiếc cung đăng, bước đi trong hành lang dài hẹp.

Ánh đèn lay động, soi rõ những vết máu loang lổ trên tường cùng đủ loại hình cụ khiến người ta rợn người.

Thanh Hà đi theo phía sau, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, tay nắm chặt vạt áo ta.

Ta đi thẳng một mạch.

Những Cẩm Y Vệ nhìn thấy lệnh bài Kỳ Lân trong tay ta đều lập tức quỳ xuống hành lễ, không ai dám ngăn cản.

Cuối cùng, ta dừng lại trước một phòng giam.

Đây là nơi sâu nhất trong Chiếu ngục, giam giữ những phạm nhân quan trọng nhất.

“Mở ra.” Ta lạnh lùng ra lệnh.

Ngục tốt vội vàng mở ổ khóa sắt nặng nề.

Ta bước vào.

Trong phòng chỉ có một tấm phản gỗ phủ rơm khô.

Liễu Như Yên co ro trong góc, giống như một đóa hoa vừa bị cuồng phong tàn phá, run rẩy không ngừng.

Bộ giá y màu hồng trên người nàng ta đã trở nên rách nát và dơ bẩn.

Tóc tai rối bời, trên mặt vẫn còn vết nước mắt và dấu tay chưa kịp tan.

Nghe tiếng mở cửa, nàng ta giật mình ngẩng đầu.

Khi nhìn thấy ta, ánh mắt nàng ta ban đầu là sợ hãi tột độ… rồi nhanh chóng chuyển thành oán độc và một tia hy vọng mong manh.

“Thẩm Nguyệt Hoa!”

Nàng ta gượng đứng dậy, giọng the thé:

“Ngươi đừng đắc ý! Thái hậu nhất định sẽ tới cứu ta!”

“Bây giờ ngươi thả ta ra, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, có khi ta còn có thể… nói giúp ngươi vài câu trước mặt Thái hậu!”

Đến lúc này mà nàng ta vẫn chưa tỉnh ra.

Ta nhìn nàng ta như nhìn một kẻ đáng thương.

“Thái hậu?”

Ta khẽ cười.

“Ngươi nghĩ… bây giờ bà ta còn rảnh để lo cho ngươi sao?”

Ta không chờ nàng ta phản bác.

Từ trong tay áo, ta lấy ra những bức thư vừa lục soát được.

Ta rút một phong, chậm rãi mở ra trước mặt nàng ta.

“Trong thư, Bùi Văn Tuyên nói rằng mẫu thân ngươi — phu nhân của Liễu Thượng thư — từng lén biển thủ công ngân để sắm sính lễ cho ngươi. Không biết chuyện này… Thái hậu có biết không?”

Sắc mặt Liễu Như Yên lập tức trắng bệch.

“Ngươi… ngươi nói bậy!”

Ta không để ý, lại rút ra một phong khác.

“Phong này… còn thú vị hơn.”

“Bùi Văn Tuyên nói, để giữ được sủng ái, ngươi từng tìm một loại bí dược từ Tây Vực, lén bỏ vào trà bánh khi đi thỉnh an Thái hậu.”

“Loại thuốc đó… khiến người ta tâm thần bất ổn, đêm không thể ngủ, lại dễ bị lời người khác dẫn dắt.”

“Liễu Như Yên, gan ngươi cũng lớn thật… ngay cả Thái hậu mà cũng dám tính kế.”

Toàn thân nàng ta bắt đầu run rẩy không kiểm soát.

“Không… không phải… ta không có…”

“Có hay không, trong lòng ngươi rõ nhất.”

Ta cất lại thư, từng bước tiến sát lại.

“Ngươi tưởng mình là chân ái của Bùi Văn Tuyên, là lưỡi dao trong tay Thái hậu.”

“Thực ra… ngươi chẳng là gì cả.”

“Ngươi chỉ là một công cụ… dùng để sỉ nhục ta, sỉ nhục Thẩm gia mà thôi.”

“Bây giờ công cụ đã hết giá trị… ngươi đoán xem kết cục của mình sẽ ra sao?”

Giọng ta nhẹ nhàng.

Nhưng từng lời như lưỡi dao, từng chút một phá vỡ toàn bộ phòng tuyến của nàng ta.

Sự oán độc và chút hy vọng còn sót lại trong mắt nàng ta hoàn toàn sụp đổ.

Chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

Nàng ta ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng.

“Không… đừng… xin ngươi tha cho ta…”

“Ta sẽ nói hết… ta nói hết cho ngươi!”

“Ta không muốn chết… ta thật sự không muốn chết…”

Ta ngồi xổm xuống trước mặt nàng ta.

“Được.”

“Vậy nói cho ta biết, Thái hậu và Bùi Văn Tuyên rốt cuộc đang mưu tính điều gì.”

“Chỉ là để đối phó Thẩm gia ta thôi sao?”

Liễu Như Yên như nắm được hy vọng cuối cùng, liều mạng lắc đầu.

“Không… không chỉ vậy!”

Nàng ta hạ thấp giọng, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa thần bí.

“Bọn họ… bọn họ đang tìm một thứ!”

“Thứ gì?”

“Là… một đạo mật chiếu do tiên đế để lại!”

14 — Mật chiếu

Mật chiếu của tiên đế.

Bốn chữ ấy… như một tiếng sét đánh thẳng vào đầu ta.

Trong khoảnh khắc, mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

Con đường thăng tiến của Bùi Văn Tuyên, sự nâng đỡ âm thầm của Thái hậu, sự kiêng dè và chèn ép họ dành cho Thẩm gia.

Hóa ra… tất cả đều bắt nguồn từ đây.

Khi tiên đế còn tại vị, ông đã sớm bất mãn với việc ngoại thích của Thái hậu — Liễu gia — lộng quyền.

Nếu thật sự tồn tại một đạo mật chiếu…

Vậy nội dung bên trong… tất nhiên liên quan đến việc kiềm chế Liễu gia, thậm chí còn liên quan đến đại cục triều đình.

Chuyện này… đã không còn là đấu đá hậu trạch hay tranh chấp phe phái.

Mà là một cuộc chiến sinh tử liên quan đến quyền lực hoàng triều.

Ta rời khỏi Chiếu ngục.

Cái lạnh trong lòng… còn đáng sợ hơn cả khí lạnh âm u nơi địa lao.

Ta lập tức tới Ngự thư phòng, đem toàn bộ những gì tra được từ Liễu Như Yên, không sót một chữ nào, bẩm báo với Tiêu Dịch.

Nghe xong, sắc mặt Tiêu Dịch trở nên nặng nề chưa từng có.

Hắn trầm mặc hồi lâu, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên long án.

“Ra là vậy.”

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, trong giọng nói mang theo chút tự giễu.

“Trẫm vẫn luôn cho rằng, mẫu hậu chỉ thiên vị nhà mẹ đẻ, muốn tranh thêm quyền thế cho họ.”

“Không ngờ… dã tâm của bà ấy lại lớn đến vậy.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sắc bén.

“Chuyện này, nàng thấy thế nào?”

“Chuyện này… có thể trở thành lợi thế của chúng ta.”

Ta bình tĩnh phân tích.

“Thái hậu và Bùi Văn Tuyên đang tìm mật chiếu, điều đó chứng tỏ họ cũng không biết nội dung, càng không rõ nó được giấu ở đâu.”

“Như vậy… chúng ta vẫn còn thời gian.”

“Hiện giờ có hai việc cấp bách.”

“Thứ nhất, chúng ta phải tìm được mật chiếu trước bọn họ.”

“Thứ hai, phải triệt để chặt đứt vây cánh của họ, khiến họ trở thành kẻ mù và kẻ điếc.”

Tiêu Dịch gật đầu.

“Chuyện mật chiếu, trẫm sẽ đích thân điều tra. Khi tiên đế còn sống, từng có một mật thất lưu trữ hồ sơ, do một lão thái giám thân tín trông coi, có lẽ sẽ có manh mối.”

“Còn vây cánh của bọn chúng…”

Ánh mắt hắn dừng lại trên chồng thư ta mang về.

“Những thứ này… chính là vũ khí tốt nhất.”

Ta nhìn những bức thư, trong lòng lại hiện lên một cái tên.

Tô Tĩnh Uyển.

Người bạn thân nhất của ta… cũng là kẻ đâm ta đau nhất từ phía sau.

Vây cánh của Bùi Văn Tuyên phải dọn sạch.

Còn nàng… càng không thể tha.

Trong mắt ta thoáng hiện một tia lạnh lẽo.

“Bệ hạ, thần nữ còn một việc muốn xin.”

“Nói.”

“Thần nữ muốn tự tay xử lý một người.”

Tiêu Dịch nhìn ánh mắt của ta, lập tức hiểu ra.

“Chuẩn.”

“Hãy nhớ, trẫm muốn nàng ta… thân bại danh liệt.”

“Thần nữ tuân chỉ.”

Ta rời khỏi Ngự thư phòng, trong lòng đã có tính toán.

Ta lập tức sai người gửi cho Tô Tĩnh Uyển một bức thư.

Do chính tay ta viết.

Trong thư nói, ta bị vây hãm trong cung, tứ phía đều là địch, Thái hậu luôn rình rập, khiến ta ngày đêm bất an.

Ta hẹn nàng ba ngày sau gặp tại Tĩnh An tự ngoài thành, nói có việc quan trọng cần bàn, mong nàng vì tình nghĩa năm xưa mà giúp ta một lần.

Đây là một ván cược.

Ta cược rằng, khi chưa biết Bùi Văn Tuyên đã thất thế, Tô Tĩnh Uyển vì muốn lập công, rất có thể sẽ tới gặp ta… thậm chí còn mang theo người để bắt ta.

Ba ngày trôi qua rất nhanh.

Hôm đó, ta thay một bộ thường phục đơn giản, chỉ dẫn theo Thanh Hà cùng bốn Cẩm Y Vệ, lặng lẽ xuất cung, đến Tĩnh An tự.

Ngôi chùa nằm trên núi ngoại ô kinh thành, hương khói vốn thưa thớt.

Khi chúng ta tới nơi, trời đã xế chiều.

Ánh tà dương nhuộm cả ngôi chùa trong một màu đỏ sẫm, mang theo cảm giác quỷ dị.

Trong chùa… không một bóng người.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Ta đứng trước Đại Hùng Bảo Điện, lặng lẽ chờ “tỷ muội” của mình.

Nhưng người xuất hiện… lại không phải Tô Tĩnh Uyển.

Mà là một loạt tiếng xé gió.

Mấy chục hắc y nhân như u linh, từ bốn phía lao ra.

Trong tay họ là những lưỡi dao sắc lạnh, toàn thân tỏa ra sát khí.

Tên cầm đầu nhìn ta, giọng khàn đặc:

“Chiêu Hoa công chúa, chủ nhân của chúng ta… tiễn ngươi lên đường!”

Lời còn chưa dứt, hàng chục luồng hàn quang đã đồng loạt đâm thẳng về phía ta.

Trái tim ta… trong nháy mắt rơi xuống vực sâu.

Cái bẫy ta giăng ra… lại biến thành tử cục của chính mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...