Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mười Năm Tìm Một Giọt Nước
Chương 2
3
"Có khám nghiệm tu thi không?"
"Có, lúc đó tôi đang học năm hai, đã học môn giải phẫu của chuyên ngành pháp y, nên đã xin vào quan sát toàn bộ quá trình giải phẫu. Xác của con bé có những đặc điểm bệnh lý rất điển hình của việc chếc khát."
Từ Ngôn vỗ vỗ vai tôi: "Làm khó cho em rồi."
Không ai biết được cảm giác tận mắt chứng kiến người thân ruột thịt bị giải phẫu là như thế nào. Mỗi một nhát dao giống như đang rạch lên chính cơ thể mình. Nỗi đau đớn tột cùng khiến người ta tê dại, đến một giọt nước mắt cũng không rơi nổi.
"Cho nên... em mới chuyển từ chuyên ngành pháp y sang y học lâm sàng..." Từ Ngôn lật lật sơ yếu lý lịch của tôi, nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông.
"Đúng vậy, tôi bị chướng ngại tâm lý nghiêm trọng, từ đó về sau không thể giải phẫu tu thi được nữa. Sau đó, tôi đi học y học lâm sàng, nghiên cứu tất cả các phản ứng căng thẳng và cơ chế mất nước của cơ thể người, cuối cùng, tôi thi vượt chuyên ngành để vào làm nghiên cứu sinh của thầy."
"Cho nên, em thi vào ngành Tiến sĩ Tâm lý học tội phạm của tôi, là để tìm tôi lật lại vụ án kỳ lạ năm xưa?" Từ Ngôn nhìn tôi, có chút không thể tin nổi.
Trong ngành có một câu nói đùa: Đỗ Tiến sĩ của Từ Ngôn còn khó hơn lên trời. Có lẽ, đây là lần đầu tiên ông nghe thấy một lý do học Tiến sĩ như vậy.
"Đúng vậy. Trở thành học trò của thầy là để được gặp thầy, và càng là để có đủ tư cách đối thoại với thầy. Thầy là chuyên gia hình sự nổi tiếng trong nước, là người có uy tín trong ngành tâm lý học tội phạm, đã phá được vô số vụ án treo. Xin thầy hãy hướng dẫn tôi điều tra rõ sự thật, tôi muốn biết cái chếc của em gái tôi rốt cuộc là tai nạn hay là mưu s á t? Tôi muốn biết rõ ràng là có nước, tại sao em gái tôi lại chếc khát?"
"Nếu em gái tôi chếc vì tai nạn ngẫu nhiên, vậy hãy để con bé được yên nghỉ. Nếu con bé chếc vì bị giếc, tôi sẽ dùng cả đời này để đòi lại công lý cho nó!" Mặc dù tôi đã cố gắng kiềm chế, nhưng mấy câu cuối cùng gần như là hét lên.
Sau khi em gái chếc, mẹ tôi u uất mà qua đời, bố tôi điên loạn phải nhập viện, mái ấm hạnh phúc ngày nào đã tan nát. Trong mỗi giấc mơ suốt mười năm qua, tôi đều muốn ôm thật chặt lấy em gái, muốn hỏi con bé tại sao không uống nước? Muốn nói với con bé rằng, chị không trách con bé làm mất bài luận môn "Hóa sinh học" của chị nữa đâu. Cũng không cần thẻ đánh dấu sách cúc đá gì nữa hết, chỉ cần con bé có thể bình an trở về.
Con bé về rồi, gia đình này mới trở lại. Nhưng, vĩnh viễn không bao giờ có thể nữa rồi.