Mang Bầu Sau Khi Bị Kim Chủ Đá

Chương 2



2

“Chia tay?”

Cố Thì Khâm cau mày.

Anh còn chưa kịp nói gì thì dưới lầu đã vang lên tiếng động.

Không ngờ Lê Trăn Trăn lại trực tiếp tìm tới đây.

Nhìn thấy bộ dạng đầu tóc rối bù, quần áo ngủ nhăn nhúm của tôi, đáy mắt cô ta hiện rõ vẻ khinh thường.

“Cô là chim hoàng yến của Cố Thì Khâm à? Cô có thể cút được rồi.”

Vừa nói, cô ta vừa lấy ra một xấp tiền mặt rồi ném xuống sàn.

Tư thế ấy quen thuộc đến lạ.

Giống hệt mỗi lần tôi đi đốt vàng mã cho bà ngoại.

Người ta đã thành tâm như vậy.

Tôi cũng đành miễn cưỡng làm tổ tiên của cô ta một lần.

Nghĩ vậy, tôi lập tức lao tới trước mặt Lê Trăn Trăn, cúi người nhặt tiền.

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười nhạt.

“Thì Khâm, cô ta thật rẻ mạt.”

Nói linh tinh.

Một người nhặt tiền.

Một người ném tiền.

Rốt cuộc ai mới là người mất giá hơn?

Tôi còn chưa nhặt được một nửa thì bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm mắt mờ đi.

Cổ họng nghẹn lại, không nhịn được nôn khan.

Tôi vội che miệng.

Đang định tiếp tục nhặt tiền thì Cố Thì Khâm bất ngờ lao tới, kéo tôi đứng dậy.

“Em... có thai rồi à?”

Tôi đứng sững tại chỗ.

Ánh mắt sắc lạnh của Lê Trăn Trăn lập tức ghim chặt lên người tôi.

Hoảng hốt, tôi cuống cuồng lắc đầu.

Cố Thì Khâm khẽ thở dài rồi kéo tôi ra phía sau lưng anh.

“Như cô thấy đấy, cô ấy có thai rồi. Tôi không thể bỏ mặc mẹ con họ.”

Nghe vậy, tôi càng lắc đầu mạnh hơn.

“Không có! Tuyệt đối không có!

“Không phải mang thai đâu! Chỉ là dạo này em ăn vặt nhiều quá, no quá nên khó chịu mới nôn thôi!

“Anh đừng có chịu trách nhiệm với em nha!”

Chắc là hôm qua vui quá nên ảnh hưởng đến dạ dày.

Dù sao đi nữa...

Cũng tuyệt đối không thể có thai được!

Tôi không thể để vuột mất ba mươi triệu chỉ vì chuyện này!

Ngay trong ngày hôm đó, tôi thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn.

Sáng hôm sau, tôi mang tấm séc đến ngân hàng đổi tiền.

Lần đầu tiên trong đời được bước vào phòng VIP của ngân hàng.

Tâm trạng tôi sung sướng đến mức ăn liền ba miếng sa chi ma, uống hết năm cốc trà.

Lúc rời khỏi ngân hàng thì tình cờ gặp lại Lê Trăn Trăn.Cô ta đang gọi điện thoại cho ai đó:

“Đúng vậy, đương nhiên Cố Thì Khâm sẽ chọn tôi rồi, người kia làm sao so với tôi được?

“Cái gì mà yêu thích? Giả vờ thôi!”

Thì ra… Lê Trăn Trăn cũng không thích Cố Thì Khâm.

Cũng phải thôi, người đi du học mà chọn tận nước Đức thì đâu phải người bình thường.

Chỉ thấy tiếc cho sự si tình của Cố Thì Khâm.

Tôi khẽ thở dài, quay lưng rời đi.Phía sau, giọng cô ta dần trở nên mơ hồ:

“Cố Thì Khâm sao có thể bị con chim hoàng yến đó làm cho mê mẩn chứ…”

Bước ra khỏi ngân hàng, tôi hít một hơi thật sâu.

Cuối cùng cũng phất lên rồi.Từ nay trở đi, tôi sẽ ăn KFC vào bất kỳ ngày nào… trừ thứ Năm!

Nghĩ đến mùi vị đó, nước bọt tôi lại dâng lên. Tôi không nhịn được mà ngồi thụp xuống lề đường nôn khan lần nữa.

Một chị gái tốt bụng đi ngang thấy vậy liền đỡ tôi dậy, còn mua cho tôi một chai nước.

“Em gái, có phải bị tụt đường huyết hay thấy trong người không khoẻ chỗ nào không?”

“Không sao đâu ạ, em cảm ơn chị.”

“Người trẻ vẫn nên đi khám thử cho chắc. Nhưng mà… nhìn em thế này, hơi giống có thai đấy.”

Tôi vừa định phản bác “sao có thể được chứ”, thì lại nhớ đến biểu hiện của Cố Thì Khâm hôm qua.Không… chắc là không đâu.Dù sao cũng có tiền rồi, mua que thử về chơi chơi thôi.

Thế là tôi ghé tiệm thuốc tây, mua một que thử thai về test.

Nửa tiếng sau, tôi chết lặng.

Không thể nào… thật sự có à?

 

3

Nhìn hai vạch đỏ hiện rõ rành rành, trong lòng tôi như có một vạn con ngựa hoang phi nước đại.Không được, tuyệt đối không thể để Cố Thì Khâm biết chuyện này.Phải lén xử lý cái thai này ngay!

Nhưng trước mắt, việc quan trọng hơn là phải đi gặp nhỏ bạn thân.

Hồi trước tụi tôi từng thề, sau này dù có giàu có thế nào cũng không được quên nhau.Nếu không, cả đời không được ăn bữa cơm bốn món.

Bạn thân tôi nhìn thấy số dư tài khoản, mắt sáng như đèn pha, lập tức đề nghị:“Đi bar chơi đi, coi trai nhảy cho vui!”

Tôi có hơi do dự:“Giờ tuổi này đi bar có hơi lố không?”

“Nào có gì mà lố, chẳng lẽ mày chưa đủ tuổi?”

“Không phải… Ý tao là… Tao muốn đợi đến 40 tuổi mới đi chọn trai nhảy, để tụi nó biết kiếm tiền cực khổ cỡ nào.”

Bây giờ đi chọn trai nhảy, ngồi cạnh tụi nó tao còn không phân biệt được rốt cuộc ai đang phục vụ ai.

Bạn tôi im lặng vài giây, nhưng cuối cùng bản tính mê trai vẫn thắng, nhất quyết đòi đi thử một lần.

Tối đó, tụi tôi đến bar lớn nhất thành phố để chọn người.

Khi người mẫu nam đầu tiên bước vào phòng, tôi cạn lời.

Bụng bia rõ ràng, chiều cao không đủ chuẩn, áo sơ mi còn căng đến mức sắp bung cúc.Ăn lỡ một miếng trái cây của tôi là tôi báo công an ngay không nói nhiều.

Vậy mà ông quản lý vẫn còn giả vờ ngây ngô:“Hai cô thấy thế nào ạ?”

Bạn tôi cười mà như không:“Anh nghĩ sao?”

Quản lý thấy vậy, vội vàng đổi ngay một lô mới.Lần này khá hơn, có mấy anh trông cũng sáng sủa, dễ nhìn.

Bạn tôi chọn vài người ngồi chơi trò “đoán tay ai”, còn tôi thì như tượng đá không hề động đậy.

“Nè nè, đừng nói là mày còn chưa quên được thằng bồ cũ nha? Nó có người trong mộng rồi đấy.”

Tôi húp một cái rõ to, rồi lau miệng:“Không phải. Tao đang chọn ai trẻ nhất trong đám này để biết rõ giá trị thị trường.”

Cuối cùng tôi chọn một anh trông trẻ nhất, mắt sáng long lanh, hoàn cảnh đáng thương.

Nhưng còn chưa kịp trò chuyện gì sâu xa, thì cửa phòng bị một cú đá bật tung.

“Kiểm tra đột xuất! Tất cả đứng yên! Xuất trình giấy tờ tùy thân!”

Không thể tin được, lần đầu tiên trong đời tôi định thử cảm giác chọn trai nhảy thì lại bị dính đợt truy quét mại dâm.

Mà cay nhất là sau khi kiểm tra xong vẫn không cho về, bắt buộc phải gọi người nhà đến bảo lãnh.

Nhưng người thân tôi đều ở quê hết rồi!

“Hổng biết, hoặc cô ngồi đây chờ hết thời gian tạm giữ, hoặc tìm ai tới ký giấy bảo lãnh.”

Tôi và bạn thân nhìn nhau, nước mắt rưng rưng.Không còn cách nào khác, tôi đành bấm gọi Cố Thì Khâm.

Cả cái thành phố này, ngoài anh ta ra, tôi chẳng còn ai có thể nhờ cậy.

Tưởng đâu chia tay rồi, anh ta đã chặn số hoặc xóa liên lạc.Không ngờ, Cố Thì Khâm không những bắt máy liền mà còn thật sự tới đón tôi.

Anh ta hình như vừa rời khỏi một buổi tiệc, mặc vest chỉn chu, người vẫn còn nồng mùi rượu.

Sau khi ký tên bảo lãnh, tôi được đưa ra ngoài.Cố Thì Khâm liếc nhìn cửa quán bar, giọng lạnh băng:“Em đến mấy chỗ như thế này làm gì?”

“Tôi… tôi đi làm, anh tin không?”

Tôi tròn mắt, cố gắng bày ra vẻ mặt chân thành nhất có thể.

“Chia tay rồi thì tôi cũng phải tự kiếm sống chứ. Lâu rồi không đi làm, giờ tạm thời chỉ có thể làm ở bar thôi.”

Cố Thì Khâm hơi khựng lại, rõ ràng là tin thật.Ánh mắt anh ta dịu đi vài phần.

“Nếu em muốn làm việc, anh có thể sắp xếp vào công ty con. Còn nếu thiếu tiền thì… anh có thể…”

“Chị ơi!”

Còn chưa kịp nói hết câu, có người gọi tôi từ phía sau. Tôi quay đầu lại thì thấy cậu “cún con” tôi vừa gọi lúc nãy đang đứng ở cửa vẫy tay.

Ánh mắt cậu ta vẫn ngây thơ trong sáng một cách… ngớ ngẩn.

“Chị ơi, hôm nay chỉ là sự cố thôi nha, lần sau nhớ gọi em tiếp nha!”

Má ơi!Lần sau gì nữa, không bao giờ có lần sau!

Lưng tôi chợt lạnh toát.Tôi cứng đờ người quay lại — đúng lúc chạm phải ánh nhìn lạnh băng của Cố Thì Khâm.

“Thảo nào, tôi cứ thắc mắc sao ba mươi triệu lại bay nhanh thế… Hóa ra là đi gọi trai nhảy.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...