Mang Bầu Sau Khi Bị Kim Chủ Đá

Chương 3



4

Tôi cúi đầu không dám cãi, chỉ dám lẩm bẩm biện hộ:

“Em cũng chỉ muốn… tận mắt chiêm ngưỡng cơ bụng 8 múi thôi mà. Em còn trẻ, anh phải cho em sai lầm một lần chứ…”

Ai ngờ còn chưa kịp sờ được múi nào thì dính một đống rắc rối thế này.

“Cơ bụng? Em trước giờ sờ còn chưa đủ à?”

Câu hỏi của Cố Thì Khâm khiến tôi nhớ lại hàng loạt đêm khuya, những lúc mình trượt tay qua từng múi cơ bụng của anh như đang chơi cầu trượt.

“Nhưng giờ chia tay rồi, đâu còn được sờ nữa… Em quen mất rồi, không xem cơ bụng là ngủ không nổi.”

Mặt anh càng lúc càng đen lại. Tôi sợ quá, lùi từng bước từng bước.

Cố Thì Khâm định nói thêm gì đó thì điện thoại anh reo lên.

Tôi liếc nhìn màn hình — là Lê Trăn Trăn gọi.

Cũng nhờ cuộc gọi này, tôi tranh thủ lúc anh không để ý, chuồn êm tại chỗ.

Tối hôm đó, Cố Thì Khâm lại nhắn tin cho tôi.

Là mấy tấm ảnh… cơ bụng.

Cơ thể săn chắc dưới lớp sơ mi trắng, những đường nét cơ bụng gọn gàng, mạnh mẽ… nhìn mà máu dồn hết lên não.

“Xin lỗi, gửi nhầm.”

Nhưng hai phút trôi qua mà vẫn không thèm rút lại.

Tôi lập tức lưu ảnh, nghiên cứu kỹ càng, trong đầu còn hồi tưởng lại cảm giác sờ thật lúc trước…

Đúng lúc đó, tin nhắn tiếp theo đến.

Lần này là một đoạn ghi âm dài hơn ba mươi giây.

Vừa mở ra, giọng anh gằn từng chữ, đầy giận dữ:

“Dám không rep tin nhắn hả?Kiều Nhạc San, cô mọc cánh cứng rồi phải không?Lần sau để tôi thấy cô lảng vảng trong bar một lần nữa, tôi đập gãy chân!”

Tôi hoảng tới mức tim muốn nhảy ra ngoài.

Không được, phải xem cơ bụng ngay mới bình tĩnh lại được!

Sau cú “ngã xe” trong trải nghiệm làm rich kid, nhỏ bạn thân của tôi quyết tâm cải tà quy chính.

Ở nhà trốn vài hôm, cuối cùng nó ngộ ra:Làm rich kid vui thật, nhưng làm rich kid có tiền thì vui gấp mười lần!

Và rồi nó quyết tâm dấn thân vào thị trường hàng hiệu đã qua tay — bắt đầu từ đầu tư thử.

Nhưng trước hết, tôi phải đi cùng nó ghé vài cửa hàng xa xỉ để khảo sát.

“Tao lên kịch bản rồi, bước vô là phải mạnh mồm nói:‘Lấy hết mấy món đắt nhất ở đây xuống cho tôi!’ Cho tụi nhân viên biết ai là khách sộp.”

Tôi tưởng tượng ra cảnh đó, quả thật có chút “áp lực đè mặt nhân viên”.

Chỉ là không biết có bị gọi bảo vệ đuổi ra không nữa.

Nhưng đến nơi mới biết — tụi tôi đã nghĩ quá nhiều.

Hôm đó vì phải tiếp khách VIP, cửa hàng đóng riêng.

Tôi đang định rủ bạn thân đổi chỗ khác thì bất ngờ có người gọi:

“Khoan đã, để họ vào đi.”

Tôi quay đầu lại, ánh mắt va vào ánh nhìn của… Lê Trăn Trăn.

Cạnh cô ta còn có vài vệ sĩ. Trong số đó có một người tôi từng thấy — trước đây hay theo sát bên cạnh Cố Thì Khâm.

Chúng tôi được mời vào trong.Một nhân viên đón tiếp tụi tôi, còn toàn bộ nhân viên khác thì vây quanh lấy Lê Trăn Trăn.

Rõ ràng là đang cố tình khoe mẽ với tôi xem cô ta được cưng chiều thế nào.

Cô ta cầm một sợi dây chuyền lên xem rồi lại đặt xuống:

“Dù là pha lê giả, nhưng nhìn cũng tạm được. Gói lại đi, tôi tặng cho giúp việc. Tôi thì không bao giờ đeo mấy thứ thế này.Dạo gần đây có người tặng tôi một cái đồ thật cơ.”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu lên, tạo dáng trước gương để khoe phần cổ trắng ngần.

“Kiều Nhạc San, chị thấy sợi dây chuyền này thế nào? Là Cố Thì Khâm đích thân tặng tôi đấy.”

Trước sự khiêu khích, tôi quay đầu nhìn cô ta, nở một nụ cười nhẹ.

“Sợi dây chuyền đẹp đấy… chỉ là người đeo không đẹp thôi. Đeo lên như bồn cầu mạ vàng ấy.Còn cái cổ bị vẹo thì đi bác sĩ khám đi, ngẩng đầu nhìn người khác kiểu đó lộ cả lông mũi ra kìa.”

Bạn thân tôi bụm miệng cười trộm, mấy nhân viên cửa hàng xung quanh cũng biểu cảm ngượng ngùng, thậm chí có người cười thành tiếng.

Mặt Lê Trăn Trăn sầm xuống cực kỳ khó coi, cô ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi ầm lên.

“Mày cố tình gây chuyện đúng không? Có tin tao cho người tống cổ mày ra khỏi đây không, mày—”

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã lao đến như tên bắn, túm lấy tay cô ta, bẻ ngược ngón tay lên.

Lê Trăn Trăn đau điếng, hít vào một hơi lạnh.Đám vệ sĩ định xông tới, nhưng tôi đã sát lại gần, mặt kề sát mặt cô ta.

“Phì!”

Tôi nhổ một bãi ngay vào mặt cô ta — mà từ góc nhìn của người ngoài, lại trông y như tôi hôn cô ta một cái.

Không đánh lại thì tôi phải khiến cô ta buồn nôn thôi. Đây gọi là… sát thương phép thuật.

Chương trước Chương tiếp
Loading...