Mái Nhà Thuộc Về Chúng Tôi

Chương 3



10

Tôi chặn số của cô chồng, thế giới lập tức yên tĩnh hẳn đi.

Tôi nhìn dãy cuộc gọi nhỡ còn lại trên điện thoại, toàn bộ đều là của Chu Dịch, nhưng tôi không gọi lại một cuộc nào.

Tôi biết anh ta muốn nói gì, chẳng qua cũng chỉ là những lời sáo rỗng tôi đã nghe đến chai cả tai.

Tôi và mẹ cứ lang thang bên ngoài đến tận chiều tối. Tôi dẫn bà đi xem phim, lại ăn món miền Nam mà bà yêu thích.

Nhìn gương mặt mẹ rạng rỡ nhẹ nhõm mà đã lâu rồi tôi không thấy, góc lòng tôi vốn đã lạnh lẽo cứng nhắc vì hôn nhân cũng dần mềm đi vài phần.

Đây mới là cuộc sống.

Chứ không phải là cái nhà giam mang tên “gia đình” kia, nơi chỉ toàn tranh cãi, nhẫn nhịn và mài mòn nhau từng chút một.

Tám giờ tối, chúng tôi mới về đến nhà.

Vừa mở cửa, một mùi thơm nức mũi của đồ ăn lập tức ùa ra.

Chu Dịch mặc tạp dề, thò đầu ra từ bếp, mặt cười niềm nở lấy lòng:

“Về rồi à? Anh làm món sườn chua ngọt và cá rô hấp mà hai mẹ con em thích nhất đấy, mau đi rửa tay, sắp ăn được rồi.”

Phòng khách cũng được anh ta dọn dẹp sạch sẽ, gối và chăn bày bừa trên ghế sofa giờ được xếp ngăn nắp, gạt tàn trên bàn trà cũng đổ đi, còn xịt cả nước thơm phòng.

Anh ta giống như một đứa trẻ phạm lỗi, đang ra sức muốn bù đắp.

Mẹ tôi có chút luống cuống, theo phản xạ quay sang nhìn tôi.

Tôi không biểu cảm gì, thay giày xong liền kéo mẹ đi thẳng vào phòng:

“Mẹ, chúng ta mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi. Cơm không ăn nữa.”

Nụ cười trên mặt Chu Dịch lập tức cứng đờ.

Anh ta vội vàng chạy ra khỏi bếp, chắn trước mặt chúng tôi:

“Tĩnh Tĩnh, đừng như vậy mà… Anh… anh biết mình sai rồi. Cả ngày hôm nay anh đã nghĩ thông suốt, tất cả là lỗi của anh, là anh xử lý không tốt, là anh để em và mẹ em phải chịu ấm ức.”

Anh ta bắt đầu xin lỗi.

Thái độ vô cùng hạ mình, giọng nói cũng rất chân thành.

Nếu là trước đây, thấy dáng vẻ này của anh ta, có lẽ tôi đã mềm lòng.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy nực cười.

“Chu Dịch, anh không sai.” – tôi nhìn anh ta –

“Anh chỉ là người hiếu thảo thôi. Anh hiếu thảo với cha mẹ mình, thấy họ nuôi anh vất vả, nên muốn họ được hưởng phúc lúc về già.

Lỗi duy nhất của anh là cưới nhầm tôi – một đứa con dâu bất hiếu, một người đàn bà độc ác luôn tính toán tình thân và công sức bằng tiền bạc.”

Tôi đem nguyên xi những lời mắng chửi của bố chồng hôm trước, trả lại cho anh ta.

Mặt anh ta lập tức trắng bệch.

“Anh không có ý đó! Tĩnh Tĩnh, bố mẹ anh chỉ là miệng lưỡi hơi nặng thôi, chứ họ không có ác ý gì đâu…”

“Có ác ý hay không không phải do anh nói, mà là do cảm nhận của tôi và mẹ tôi quyết định.” – tôi cắt lời –

“Mười lăm năm qua, anh từng quan tâm đến cảm nhận của chúng tôi chưa?

Bây giờ đến mức phải ly hôn rồi, anh mới biết quan tâm sao? Muộn rồi.”

Tôi không muốn nói thêm gì nữa, kéo mẹ định quay về phòng.

Anh ta sốt ruột, túm lấy tay tôi, giọng cũng lớn hơn:

“Thẩm Tĩnh! Em rốt cuộc muốn anh phải làm sao! Anh đã xin lỗi rồi, bố mẹ anh cũng biết lỗi rồi, sao em không thể cho anh một cơ hội!

Em cứ nhất quyết phải phá nát cái nhà này mới vừa lòng à?”

“Vì Lạc Lạc! Em không nghĩ cho anh, không nghĩ cho mẹ anh thì thôi, ít nhất em cũng nghĩ cho Lạc Lạc một chút có được không?

Nó sắp thi cuối cấp rồi, lúc này ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến nó rất lớn! Em muốn hủy hoại cả đời con sao?”

Cuối cùng, anh ta vẫn đem con ra làm lý do.

Đó là con át chủ bài cuối cùng, cũng là thứ mà anh ta cho là hữu hiệu nhất.

Tôi dừng bước, từ từ quay người lại, nhìn gương mặt đang đỏ bừng vì kích động của anh ta.

“Chu Dịch, anh lại muốn dùng Lạc Lạc làm lá chắn à?”

“Đây không phải lá chắn! Đây là sự thật!” – anh ta lớn tiếng –

“Có đứa trẻ nào muốn sống trong gia đình đơn thân đâu? Em ích kỷ như vậy, chỉ nghĩ đến bản thân, em từng hỏi ý kiến Lạc Lạc chưa? Nó có muốn chúng ta ly hôn không?”

Anh ta nói rất to, rất chắc chắn.

Đến mức quên mất — cửa thư phòng đang mở.

Chu Lạc đang ở trong đó làm bài tập.

Tôi không nói gì, chỉ liếc mắt về phía thư phòng.

Chu Dịch cũng dường như nhận ra điều gì, lập tức cứng họng, thoáng lộ vẻ hoảng loạn.

Cánh cửa thư phòng bị kéo mở.

Chu Lạc đứng ở cửa, tay vẫn cầm bút. Cậu nhìn chúng tôi, sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt lại mang theo sự trầm tĩnh vượt quá tuổi.

“Bố.” – cậu cất giọng khàn khàn –

“Bố không cần lấy con ra làm cái cớ.”

Mặt Chu Dịch lập tức chuyển sang màu gan lợn:

“Lạc Lạc… con… con nghe thấy hết rồi?”

“Nghe hết rồi.” – Chu Lạc gật đầu, không nhìn bố, mà bước đến bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay của con, ấm áp và khô ráo.

“Mẹ, con ủng hộ mẹ.”

Chỉ năm từ đơn giản, nhưng như sấm sét giữa trời quang, giáng thẳng xuống đầu Chu Dịch.

Anh ta loạng choạng lùi một bước, không dám tin nhìn con trai mình:

“Lạc Lạc… con nói gì? Con ủng hộ mẹ con ly hôn?”

“Đúng.” – Chu Lạc ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bố, ánh mắt không có sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh khiến người ta xót xa.

“Bố, mười lăm năm qua là bà ngoại mỗi sáng dậy lúc sáu giờ nấu bữa sáng cho con, đưa con đi học.

Là ông bà nội trong miệng bố, khi con sốt cao lại nói đang đánh bài không rời được.

Mười lăm năm qua là bà ngoại đi họp phụ huynh cho con, khi con bị bắt nạt là người đầu tiên xông đến trường.

Còn bố thì sao? Khi con cần bố nhất, bố luôn đi công tác, tiếp khách, gọi điện chỉ nói ‘Bố biết rồi’.

Mười lăm năm qua, đầu gối bà ngoại vì làm việc nhà mà bị viêm khớp, hễ trời mưa là đau.

Còn ông bà nội? Họ thậm chí còn không nhớ nổi món ăn bố thích nhất là gì.”

“Vậy nên, khi họ nói muốn đến sống ở đây dưỡng già, muốn đuổi bà ngoại ra khỏi căn phòng bà đã sống mười lăm năm, bố nghĩ con nên ủng hộ ai?”

Lời của Chu Lạc như từng lưỡi dao sắc bén, từng nhát cứa vào tim Chu Dịch.

Những điều anh ta cố tình phớt lờ, cho rằng không đáng kể — hóa ra trong lòng con trai, lại khắc sâu đến thế.

Chu Dịch hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta vịn vào tường, từ từ ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu, phát ra tiếng nức nghẹn ngào như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Tôi nhìn anh ta, lòng không hề gợn sóng.

Biết thế này, sao còn làm vậy.

Tôi kéo tay Chu Lạc, nói với mẹ:

“Mẹ, chúng ta vào phòng thôi.”

Lúc đi ngang qua Chu Dịch đang ngồi co ro trên sàn, tôi dừng lại, nói câu cuối cùng:

“Chu Dịch, anh xem đi, đến con cũng nhìn rõ hơn anh.

Cái nhà này, không phải tôi phá, mà là chính tay anh đập nát.”

11

Sự ủng hộ của Chu Lạc giống như một liều thuốc trợ tim, giúp tôi hoàn toàn gạt bỏ được chút do dự cuối cùng trong lòng.

Tối hôm đó, tôi, mẹ tôi và Chu Lạc, ba người chúng tôi chen chúc trong căn phòng nhỏ của mẹ. Mẹ nằm trên giường, tôi và Chu Lạc ngồi dưới tấm thảm cạnh giường, không ai nói gì cả, nhưng sự hiện diện của nhau đã tạo nên một sự an ủi thầm lặng.

Ngoài phòng khách, tiếng khóc của Chu Dịch kéo dài rất lâu, cuối cùng dần dần tan biến, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng như chết.

Tôi biết, giữa tôi và anh ta, đã hoàn toàn không còn khả năng cứu vãn.

Sáng hôm sau, tôi vẫn đưa Chu Lạc đi học như thường lệ, rồi đến công ty làm việc.

Tôi nghĩ rằng sau khi bị tôi mắng một trận, rồi lại bị chính con trai mình “dạy dỗ”, bố mẹ chồng hẳn sẽ yên lặng được vài ngày.

Tôi đã đánh giá quá thấp mức độ trơ trẽn của họ.

Buổi trưa đang ăn cùng đồng nghiệp, lễ tân công ty đột nhiên gọi điện đến.

“Chị Thẩm Tĩnh, dưới sảnh có hai ông bà lớn tuổi nói là bố mẹ chồng của chị. Họ không đặt lịch trước nên bảo vệ không cho lên, hiện giờ họ đang ngồi lì ở sảnh không chịu đi.”

Tim tôi bỗng trầm xuống một nhịp.

Họ vậy mà cũng tìm được đến công ty của tôi!

Đồng nghiệp thấy sắc mặt tôi không ổn, lo lắng hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

“Không sao.” – tôi đặt đũa xuống, đứng dậy –

“Nhà có chút việc, tôi xuống xử lý chút.”

Tôi đi thang máy xuống sảnh tầng một.

Từ xa đã thấy bố mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh. Mẹ chồng thì đang chỉ trỏ vào mặt lễ tân, nước miếng văng tứ tung. Bố chồng thì mặt đen như đáy nồi, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ như muốn chất vấn ai đó.

Người đi qua đi lại trong sảnh rất nhiều, không ít ánh mắt tò mò đang dừng lại ở họ.

Tôi hít một hơi thật sâu, bước lại gần.

“Các người đến đây làm gì?” – giọng tôi lạnh băng.

Vừa nhìn thấy tôi, mẹ chồng như thấy cứu tinh, lập tức nhảy bật dậy khỏi sofa, túm lấy tay tôi, bắt đầu gào khóc thảm thiết.

“Tĩnh Tĩnh ơi! Cuối cùng con cũng xuống rồi! Con mau nói với họ đi, chúng ta là cha mẹ con, đâu phải người xấu gì! Chúng ta nhớ con trai nhớ cháu nên mới đến thăm thôi, sao họ lại không cho chúng ta lên chứ!”

Kỹ năng diễn xuất của bà ta hôm nay lại tiến bộ thêm một bậc. Nước mắt nói là có liền, giọng thảm thiết, nét mặt đầy bi thương. Ai không biết còn tưởng tôi phạm tội tày đình gì.

Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.

“Đó là mẹ chồng cô ấy à? Sao lại khóc giữa sảnh công ty thế?”

“Nghe giống như bị con dâu cấm không cho gặp con trai với cháu.”

“Giới trẻ bây giờ đúng là bất hiếu…”

Tôi nghe những lời xì xào ấy, nhìn khuôn mặt “đau khổ đến tận cùng” của mẹ chồng, trong lòng chỉ thấy lạnh buốt.

Họ muốn phá hoại công việc của tôi.

Họ nghĩ rằng, chỉ cần gây chuyện tại nơi làm việc, khiến tôi mất mặt, tôi sẽ vì sợ ảnh hưởng đến tiền đồ mà nhún nhường.

“Mẹ, đây là công ty, không phải cái chợ.” – tôi cố rút tay ra, nhưng bà ta giữ rất chặt.

“Tôi mặc kệ!” – bà ta bắt đầu lăn lộn –

“Hôm nay nếu không cho tôi gặp Chu Dịch, không cho gặp Lạc Lạc, thì tôi không đi đâu cả! Tôi cứ ngồi đây khóc! Cho toàn bộ công ty nhìn xem, mấy người đối xử với người già thế nào! Nhìn xem cái con dâu lòng dạ rắn rết này bắt nạt hai ông bà già neo đơn chúng tôi ra sao!”

Bố chồng cũng phụ họa theo bên cạnh:

“Thẩm Tĩnh, chúng tôi đã nói chuyện tử tế với cô, cô không nghe. Cô ép chúng tôi phải làm như vậy! Nếu hôm nay cô không cho chúng tôi một lời giải thích, chúng tôi sẽ lên gặp lãnh đạo của cô, nói rõ hết mọi việc cô đã làm!”

Lời đe dọa trắng trợn này khiến tôi hoàn toàn từ bỏ ý định nói lý lẽ với họ.

Tôi không tranh cãi nữa, rút điện thoại ra, ngay trước mặt họ, bấm số của giám đốc hành chính công ty.

“Giám đốc Vương, tôi là Thẩm Tĩnh của phòng thiết kế. Hiện tại ở sảnh tầng một có hai người lớn gây rối, tự xưng là người nhà tôi, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự và hình ảnh công ty. Phiền chị cử hai bảo vệ xuống ‘mời’ họ ra ngoài. Nếu họ không hợp tác, tôi ủy quyền cho chị báo cảnh sát, cứ nói họ cố tình gây rối.”

Giọng tôi không to, nhưng đủ để mẹ chồng đang túm tay tôi và bố chồng đứng bên cạnh nghe rõ ràng.

Mẹ chồng lập tức im bặt, bà ta không thể tin nổi những lời đó phát ra từ miệng tôi.

Khuôn mặt hằm hè của bố chồng cũng cứng đờ.

Họ nghĩ tôi sẽ sợ, sẽ thỏa hiệp, sẽ vì sĩ diện mà đưa họ lên để dỗ dành.

Họ ngàn vạn lần không ngờ tôi lại gọi bảo vệ, thậm chí là gọi cả cảnh sát.

Chưa kịp phản ứng lại, hai bảo vệ cao lớn đã đi tới.

“Xin lỗi hai vị, đây là khu vực làm việc, mời hai vị rời khỏi ngay lập tức.” – giọng bảo vệ rất lịch sự, nhưng thái độ thì cứng rắn.

“Các người dám làm gì! Chúng tôi là bố mẹ nó! Thử động vào xem!” – mẹ chồng lại định giở chiêu cũ.

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta:

“Nếu hai người còn không đi, tôi sẽ yêu cầu bảo vệ trích xuất đoạn camera vừa rồi, cộng thêm ghi âm cuộc gọi báo cảnh sát, gửi hết cho lãnh đạo đơn vị của Chu Dịch và tổ dân phố bên nhà cũ. Để mọi người cùng xem, hai người vì muốn chiếm nhà con dâu mà đến tận công ty làm loạn như thế nào.”

“Cô… cô dám à!” – bố chồng giận đến run rẩy cả người.

“Thử xem tôi có dám không.” – tôi nhìn thẳng vào ông ta, không nhường một bước.

Câu nói ấy chính là đòn đánh gục cuối cùng.

Họ biết tôi là người đã nói là sẽ làm.

Dưới ánh nhìn ngày càng nhiều của mọi người, dưới sự kiên quyết không thương lượng của bảo vệ, bố mẹ chồng cuối cùng cũng phải chấp nhận thất bại. Mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng gần như là chui rút khỏi công ty dưới sự “hộ tống” của bảo vệ.

Nhìn bóng lưng nhếch nhác của họ, tôi không thấy hả hê, chỉ thấy chán ghét và mệt mỏi.

Chuyện này không còn là mâu thuẫn gia đình nữa.

Đây là quấy rối, là công kích.

Tôi quay người, gật đầu với cô lễ tân vẫn còn đờ đẫn và giám đốc Vương vừa tới:

“Xin lỗi, đã làm phiền công ty.”

Giám đốc Vương là một phụ nữ trung niên hiểu chuyện, bà vỗ nhẹ vai tôi:

“Không sao, nhà ai cũng có nỗi khổ riêng. Em xử lý rất tốt, rất dứt khoát. Mau đi ăn trưa đi.”

Tôi gật đầu, quay lại vào thang máy.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực.

Tôi dựa vào vách thang máy lạnh lẽo, đưa ra một quyết định.

Tôi nhất định phải đưa mẹ và Lạc Lạc tạm thời rời khỏi nơi đó.

Nơi đó, đã không còn là nhà nữa, mà là một chiến trường. Và tôi… không thể để họ tiếp tục bị cuốn vào làn đạn ấy.

12

Tôi về đến nhà thì trời đã tối hẳn.

Chu Dịch không có ở nhà.

Đĩa sườn chua ngọt hôm qua anh ta nấu vẫn đặt trên bàn, không ai động tới. Mỡ đông lại một lớp trắng đục, nhìn vừa lạnh vừa buồn.

Tôi không chần chừ, bê cả đĩa đổ thẳng vào thùng rác.

Mẹ tôi đang ngồi bên bàn học, kiểm tra bài cho Chu Lạc. Thấy tôi về, bà ngẩng lên hỏi:

“Hôm nay ổn không con?”

Tôi lắc đầu, cười nhẹ.

“Không sao đâu mẹ, con xử lý xong rồi.”

Tôi không nói gì thêm về chuyện ở công ty. Mẹ đã vì nhà này mà vất vả hơn nửa đời người, tôi không muốn bà phải lo thêm nữa.

Ăn cơm xong, tôi gọi Chu Lạc vào phòng.

“Lạc Lạc, mẹ muốn nói với con một chuyện.”

Tôi cố giữ giọng nhẹ nhất có thể.

“Dạo này trong nhà hơi nhiều việc. Mẹ muốn đưa con và bà ngoại ra ngoài ở tạm vài hôm, đổi không khí. Mẹ đã thuê một căn hộ gần trường con, sạch sẽ, an ninh tốt. Con thấy được không?”

Chu Lạc đặt sách xuống, nhìn tôi một lúc rồi gật đầu.

“Được ạ. Khi nào đi?”

“Tối nay.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Con không hỏi vì sao à?”

“Nếu ở với mẹ và bà ngoại thì ở đâu cũng được.”

Nó dừng một chút rồi nói nhỏ:

“Với lại… con cũng không muốn gặp bố.”

Câu nói rất ngắn, nhưng khiến lòng tôi ấm lên.

Chúng tôi không mang nhiều đồ. Tôi chỉ lấy quần áo đủ dùng cho ba người, vài vật dụng cần thiết, và tập hồ sơ tôi đã chuẩn bị từ lâu.

Mười giờ đêm, chúng tôi lặng lẽ rời khỏi căn nhà đã sống suốt mười lăm năm.

Căn hộ tôi thuê là dạng căn hộ dịch vụ, hai phòng ngủ một phòng khách, sáng sủa và yên tĩnh.

Mở cửa bước vào, mẹ tôi nhìn quanh một vòng, ánh mắt sáng lên.

“Nơi này tốt thật.”

Chu Lạc chạy đi xem phòng, trên mặt có nụ cười nhẹ nhàng mà lâu rồi tôi mới thấy.

Nhìn hai người họ, tôi biết mình đã làm đúng.

Thu dọn xong, tôi ra ban công, nhắn cho Chu Dịch một tin.

Không trách móc, không mắng chửi, chỉ nói rõ tình hình:

“Hôm nay bố mẹ anh đến công ty tôi gây chuyện. Vì sự an toàn và yên ổn của mẹ tôi và con trai, tôi đã đưa họ ra ngoài ở. Trong vài ngày tới, anh không cần tìm chúng tôi.”

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại lập tức reo.

Tôi tắt máy.

Anh ta gọi lại.

Tôi tiếp tục tắt, rồi chặn hẳn số.

Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa.

Sau đó, tôi gọi cho luật sư Lý Vi, kể lại toàn bộ sự việc.

“Bọn họ đang ép cô.”

Giọng anh ấy rất bình tĩnh.

“Việc cô đưa người thân ra ngoài là hoàn toàn hợp pháp. Đây không phải bỏ nhà, mà là tránh quấy rối và bạo lực tinh thần. Cô đang ở thế chủ động.”

“Tinh thần cũng tính là bạo lực sao?”

“Có.”

“Họ đến công ty làm loạn, gây áp lực, làm tổn hại danh tiếng — đó là hành vi thao túng và bạo lực tinh thần điển hình.”

“Việc cô cần làm bây giờ là củng cố chứng cứ và chuẩn bị tối hậu thư.”

“Tôi hiểu rồi.”

Cúp máy, tôi ngồi dựa vào ghế ban công, nhìn thành phố lên đèn. Trong lòng rất yên.

Hai ngày sau, tôi xin nghỉ phép.

Tôi đưa mẹ đi khám tổng quát. Viêm khớp và đau dạ dày của bà cần điều trị nghiêm túc.

Tôi đến trường Chu Lạc, gặp giáo viên chủ nhiệm, nói rõ tình hình gia đình, nhờ thầy cô để ý đến tâm lý của con. Thầy cô đều rất thông cảm.

Tôi ghé ngân hàng, kiểm tra lại toàn bộ tài khoản và tài sản đứng tên mình, làm lại công chứng cần thiết.

Tôi ngồi trước máy tính, nhập lại từng khoản chi trong sổ của mẹ, đối chiếu giá thị trường, trích dẫn điều khoản pháp luật.

Giấy tờ nhà đất, sao kê ngân hàng, ghi âm, hình ảnh camera khi bố mẹ chồng đến công ty gây rối — tôi sắp xếp lại thành một bộ hồ sơ điện tử rõ ràng, rồi gửi cho Lý Vi.

Hai ngày đó, tôi làm việc rất tỉnh táo.

Giống như đang chuẩn bị cho một trận đánh không thể tránh.

Chu Dịch tìm mọi cách liên lạc: gọi điện, gửi mail, nhờ người quen nhắn giúp.

Tôi không trả lời.

Đến tối ngày thứ ba, khi mọi thứ đã sẵn sàng, tôi dùng một số điện thoại mới, gửi cho anh ta tin nhắn cuối cùng.

“Chu Dịch, tôi cho anh 48 tiếng. Hai lựa chọn.”

“Thứ nhất: anh ra đi tay trắng. Nhà thuộc về tôi, quyền nuôi con thuộc về tôi. Anh chu cấp 5.000 tệ mỗi tháng cho đến khi con học xong đại học. Anh và bố mẹ anh phải viết thư xin lỗi mẹ tôi và bồi thường một lần 300.000 tệ cho bà. Ký thỏa thuận, ly hôn trong hòa bình.”

“Thứ hai: sau 48 tiếng, luật sư của tôi sẽ nộp đơn ra tòa. Toàn bộ chứng cứ tôi có sẽ được đưa ra. Khi đó, anh mất không chỉ là căn nhà này.”

“Quyền chọn là của anh. Đây là lần cuối cùng tôi cho anh thể diện.”

Tin nhắn gửi đi.

Tôi tắt điện thoại, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, thở ra một hơi thật dài.

13

Tin nhắn tôi gửi đi giống như một nhát chém thẳng tay.

Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung, đầu óc Chu Dịch trống rỗng vài giây.

Theo phản xạ, anh ta lập tức gọi lại số đó.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Anh ta không tin, đổi sang dùng số của bố mẹ gọi.

Không được.

Gọi bằng điện thoại bạn bè.

Vẫn không được.

Thẩm Tĩnh đã chặn sạch mọi đường.

Chu Dịch nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc lại từng dòng chữ.

Mỗi điều kiện như một tảng đá nện thẳng vào ngực.

Ra đi tay trắng.

Bồi thường ba mươi vạn.

Thư xin lỗi bằng văn bản.

Trợ cấp nuôi con năm ngàn mỗi tháng.

Không phải đe dọa.

Là ép buộc có chuẩn bị.

Anh ta nuốt khan, tim đập loạn, tay run lên không kiểm soát được.

Cuối cùng, anh ta lao ra khỏi căn nhà trống trơn, lái xe trong đêm đến nhà anh trai Chu Khải, nơi bố mẹ đang tạm ở.

Khi Chu Dịch xông vào, cả nhà Chu Khải đã ngủ.

Chỉ còn bố mẹ anh ta ngồi ở phòng khách xem tivi, vừa xem vừa chửi rủa tôi.

“Con đàn bà đó không dám đi đâu lâu đâu!” mẹ chồng nghiến răng nói.

“Lạc Lạc còn đó, nó sớm muộn cũng phải quay về!”

“Đợi nó về, bắt nó quỳ xuống xin lỗi!” bố chồng rít thuốc, giọng đầy tức tối.

Chu Dịch đứng nhìn hai người, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa giận vừa buồn cười.

“Đừng mơ nữa!”

Anh ta gào lên.

Bố mẹ giật mình, quay sang nhìn anh.

Chu Dịch ném điện thoại xuống bàn trà.

“Xem đi.”

“Xem con dâu tốt của hai người đã chuẩn bị gì cho tôi.”

Mẹ chồng run run cầm điện thoại lên, đọc từng dòng.

Bố chồng cũng cúi sát lại xem.

Không khí trong phòng khách lập tức nặng nề.

“Ba… ba mươi vạn?” mẹ chồng hét lên.

“Nó điên rồi à? Nó cướp tiền sao?!”

“Nhà phải đưa hết cho nó?” bố chồng chỉ vào màn hình.

“Dựa vào cái gì?!”

Chu Dịch bật cười, tiếng cười khô khốc.

“Dựa vào việc hai người đến công ty cô ấy gây rối.”

“Dựa vào việc ép cô ấy phải dắt con dọn đi trong đêm.”

“Dựa vào việc chúng ta bây giờ chẳng còn thứ gì để uy hiếp cô ấy nữa.”

“Còn Lạc Lạc!” mẹ chồng vội nói.

“Cháu đích tôn của nhà họ Chu!”

“Lạc Lạc?”

Chu Dịch lắc đầu.

“Nó nói với tôi rồi.”

“Nó ủng hộ mẹ nó ly hôn.”

“Nó nói, mười lăm năm nay, người nó thân nhất là bà ngoại.”

Một câu nói, đập thẳng vào tim.

Bố mẹ chồng như bị rút hết sức, ngồi phịch xuống sofa.

Đúng lúc đó, Chu Khải và vợ cũng bị tiếng ồn làm tỉnh, mặc đồ ngủ đi ra.

“Có chuyện gì mà ầm ĩ thế?” Chu Khải cau mày.

Chị dâu nhìn thấy điện thoại trên bàn, cầm lên xem.

Sắc mặt cô lập tức thay đổi, đưa cho Chu Khải.

Chu Khải đọc xong, hít sâu một hơi.

Anh ta nhìn Chu Dịch, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo.

“Lần này vợ cậu làm thật rồi.”

“Ba mươi vạn không phải ít.”

Chu Dịch nhìn anh trai, như bám lấy cọng rơm cuối cùng.

Nhưng Chu Khải chỉ đi vài vòng trong phòng, rồi dừng lại.

“Nếu đưa ra tòa, với chừng đó chứng cứ, cậu chắc chắn thua.”

“Lúc đó, tổn thất không chỉ có ba mươi vạn đâu.”

Chị dâu không nhịn được, quay sang bố mẹ chồng:

“Bố mẹ cũng vậy!”

“Đang yên đang lành, tự nhiên tới công ty người ta gây chuyện làm gì?”

“Giờ thì bằng chứng đầy tay người ta rồi!”

Mẹ chồng tức đến đỏ mặt.

“Cô biết cái gì!”

“Tôi làm vậy là vì ai?”

“Không phải vì cái nhà này sao?!”

“Vì nhà?” chị dâu bật lại.

“Vì nhà mà phải bỏ ra ba mươi vạn?”

“Nhà mình lấy đâu ra tiền?!”

Không khí căng thẳng đến cực điểm.

Bố chồng đập mạnh tay xuống bàn.

“Im hết!”

Ông ta trừng mắt nhìn Chu Dịch.

“Sáng mai, con đi với bố tìm luật sư.”

“Bố không tin con mụ Thẩm Tĩnh đó muốn gì là được nấy!”

Chu Dịch đứng im.

Trong lòng anh ta, một cảm giác lạnh lẽo chậm rãi lan ra.

Lần đầu tiên, anh ta nhận ra…. chuyện này, thật sự không còn đường quay lại nữa.

14

Sáng hôm sau, Chu Dịch gần như không ngủ.

Hai quầng thâm dưới mắt rất rõ.

Bố anh ta cũng chẳng khá hơn, cả hai kéo nhau đến một văn phòng luật sư trông khá lớn, bảng hiệu sáng loáng, tiếp tân ăn mặc chỉnh tề.

Trong đầu họ vẫn còn một tia hy vọng.

Chỉ cần luật sư đủ giỏi, những điều kiện mà Thẩm Tĩnh đưa ra chắc chỉ là hù doạ.

Người tiếp họ là một luật sư trung niên, nói năng điềm đạm.

Chu Dịch kể lại sự việc, nhưng lựa lời rất kỹ.

Trong câu chuyện của anh ta, đó chỉ là mâu thuẫn vợ chồng xoay quanh chuyện bố mẹ muốn đến ở cùng.

Phản ứng của Thẩm Tĩnh thì bị anh ta mô tả là “kích động”, “làm lớn chuyện”.

Những đoạn không có lợi — bố mẹ đến công ty gây rối, việc dắt con rời đi trong đêm — anh ta nói rất qua loa.

Bố anh ta thì liên tục chen vào, nhấn mạnh công lao sinh thành và chụp mũ Thẩm Tĩnh là “bất hiếu”.

Luật sư nghe xong, không vội nhận xét, chỉ hỏi thẳng:

“Anh Chu, tôi hỏi vài điểm then chốt.”

“Tiền đặt cọc mua nhà, đúng là bố mẹ vợ anh chi trả?”

Chu Dịch khựng lại, rồi gật đầu.

“Đúng… nhưng sau khi cưới chúng tôi cùng trả góp, cũng là tài sản chung chứ?”

Luật sư ghi chép, tiếp tục:

“Mẹ vợ anh ở nhà chăm cháu và lo việc nhà suốt mười lăm năm, việc này là thật?”

“Thật, nhưng đó là người thân giúp nhau thôi.”

Bố anh ta lập tức lên tiếng.

“Sao lại tính thành tiền được?”

Luật sư không tranh luận, chỉ hỏi tiếp:

“Bố mẹ anh có đến công ty vợ anh không?”

“Có hành vi to tiếng, gây ảnh hưởng đến công việc không?”

Chu Dịch do dự.

“Chỉ là… nói chuyện hơi gay gắt.”

“Có camera không?” luật sư hỏi tiếp.

Chu Dịch im lặng.

Chỉ cần nhìn biểu cảm đó, luật sư đã hiểu.

Ông đặt bút xuống, ngả người ra sau.

“Tôi nói thẳng.”

“Nếu vụ này ra toà, khả năng thắng của hai người rất thấp.”

“Cái gì?”

Bố anh ta bật dậy.

“Luật sư, là nó đòi ly hôn, là nó bất hiếu, sao lại là chúng tôi thua?”

Luật sư đẩy kính.

“Pháp luật không xét hiếu hay không hiếu.”

“Chỉ xét chứng cứ.”

“Thứ nhất, về căn nhà.”

“Tiền đặt cọc trước hôn nhân là tài sản cá nhân của vợ anh.”

“Khi chia, tòa sẽ ưu tiên bên bỏ vốn.”

“Nếu vợ anh có chứng cứ chi trả phần lớn tiền trả góp, cô ấy có thể nhận 70–80% giá trị căn nhà, thậm chí hơn.”

“Thứ hai, công lao của mẹ vợ anh.”

“15 năm chăm sóc không lương là yếu tố bồi thường rất lớn.”

“Số tiền 30 vạn không hề vô lý.”

“Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất.”

Luật sư nhìn thẳng Chu Dịch.

“Việc bố mẹ anh đến công ty gây rối đã xâm phạm quyền nhân thân.”

“Thuộc phạm trù bạo lực gia đình tinh thần.”

“Nếu có camera hoặc biên bản, anh sẽ bị coi là bên có lỗi.”

“Mà bên có lỗi thì sẽ bất lợi trong chia tài sản và quyền nuôi con.”

Mỗi câu nói rơi xuống, sắc mặt hai cha con lại tệ đi một phần.

“Vậy… còn con tôi thì sao?”

Bố anh ta cố nắm lấy tia hy vọng cuối cùng.

“Lạc Lạc là cháu đích tôn họ Chu!”

Luật sư đáp rất bình thản:

“Ở độ tuổi của cháu, ý kiến cá nhân rất quan trọng.”

“Nếu cháu muốn ở với mẹ, và mẹ có điều kiện sống ổn định hơn, khả năng giành quyền nuôi con là gần như tuyệt đối.”

Bố anh ta không nói được nữa, ngồi phịch xuống ghế.

Chu Dịch cảm thấy lạnh từ trong xương.

“Vậy… ông khuyên tôi nên làm gì?”

Giọng anh ta khàn đi.

Luật sư khép hồ sơ lại.

“Chấp nhận điều kiện đầu tiên.”

“Nghe thì giống ‘ra đi tay trắng’, nhưng thực chất là dùng phần tài sản của anh để bù vào khoản bồi thường và công sức 15 năm.”

“Đó là cắt lỗ.”

“Nếu ra toà, anh vẫn mất số tiền đó, còn thêm án phí, phí luật sư, ảnh hưởng danh tiếng. Kết quả chỉ có thể tệ hơn.”

“48 tiếng cô ấy cho anh, không phải để uy hiếp.”

“Mà là cho anh chút thể diện cuối cùng.”

Ra khỏi văn phòng luật sư, nắng ngoài trời rất gắt.

Nhưng Chu Dịch chỉ thấy lạnh.

Mọi ỷ lại, mọi hi vọng đều tan sạch.

Bố anh ta đi phía sau, im lặng suốt quãng đường, lưng còng hẳn xuống.

Ông hiểu rất rõ.

Trận này, họ thua rồi.

Thua sạch.

15

Chu Dịch và bố anh ta trở về nhà Chu Khải trong trạng thái thất thần.

Vừa bước vào phòng khách, mẹ chồng và chị dâu đã đứng bật dậy. Nhìn sắc mặt hai người, tim mẹ chồng đập thình thịch, linh cảm xấu ập tới.

“Sao rồi? Luật sư nói thế nào?” bà sốt ruột hỏi.

Bố anh ta không trả lời.

Ông ngồi phịch xuống sofa, rút thuốc ra hút liên tục, khói nhanh chóng lan kín phòng.

Chu Dịch đứng một lúc, rồi ngồi sụp xuống góc tường.

Hai tay ôm đầu, không nói được câu nào.

Chị dâu nhìn là hiểu ngay.

Cô huých nhẹ Chu Khải, ra hiệu bằng ánh mắt.

Chu Khải hắng giọng:

“Rốt cuộc thế nào?”

“Luật sư nói sao?”

Chu Dịch phải mất một lúc mới mở miệng được.

“Luật sư nói… chúng ta thua.”

Anh kể lại toàn bộ.

Không sót chi tiết nào.

Càng nghe, mặt mẹ chồng càng tái đi.

Đến đoạn “ba trăm ngàn chưa chắc đã nhiều” và “gần như không có khả năng giành quyền nuôi con”, bà ta bật dậy.

“Không thể nào!”

“Luật sư đó bị mua chuộc rồi!”

“Làm gì có cái lý như thế!”

“Con trai tôi kiếm tiền vất vả, sao lại để nó cướp hết được?!”

Bà ta không chửi Thẩm Tĩnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...