Ma Vợ Trở Về Rồi

Chương 8



“Anh muốn hắn sống.”

“Sống trong ngục cả đời.”

“Sống còn khổ hơn ch//ết.”

Đó là ba năm trước.

Trước ngày vụ án “sát hại ở bãi đỗ xe Thiên Hựu” được xét xử.

Thẩm Tịch Châu đã thuê luật sư giỏi nhất.

Không phải để tăng án.

Mà là…

Bào chữa cho hung thủ.

Điều kiện duy nhất là:

“Tôi muốn hắn bị tuyên án tử hoãn thi hành, kèm hạn chế giảm án.”

Người ch//ết trong vụ án ấy…

Là tôi.

Hôm đó chỉ là một ngày tan làm bình thường.

Tôi và Mạnh Giao xuống bãi đỗ xe ngầm.

Vừa dặn công việc.

Vừa tiện đường đưa cô ấy về.

Không ai ngờ…

Lại gặp phải một kẻ báo thù xã hội.

Mà số phận đúng là kỳ lạ.

Cái ch//ết công bằng đến đáng sợ.

Tổng tài hay nhân viên mới.

Đều như nhau.

Tôi bị đ//âm vào bụng.

Mạnh Giao bị trúng tim.

Khi ấy Thẩm Tịch Châu vừa đỗ xe xong.

Vừa nhìn thấy đã hét lên.

Hung thủ bỏ chạy.

Anh không đuổi theo.

Mà lao thẳng tới ôm lấy tôi.

Lúc ấy ý thức tôi đã mơ hồ.

Chỉ nhớ anh ôm tôi đầy m//áu.

Chỉ nhớ cơ thể anh run đến đáng sợ.

Không lâu sau khi vào viện.

Linh hồn tôi rời khỏi cơ thể.

Bác sĩ nói tôi mất m//áu quá nhiều.

Não thiếu oxy kéo dài.

Chỉ còn máy móc duy trì.

Bác sĩ lại nói…

Tim của Mạnh Giao tổn thương không thể hồi phục.

Cần ghép tim gấp.

Mà trái tim của tôi.

Lại phù hợp nhất.

“Cô Hứa từng ký hiệp định hiến tạng.”

“Điều này phù hợp với ý nguyện của cô ấy.”

“Nhưng vẫn cần thân nhân đồng ý.”

Thẩm Tịch Châu im lặng.

Ba mẹ tôi cũng vậy.

Vừa tận mắt nhìn người thân rời đi.

Lại phải lập tức đưa ra quyết định.

Quá tàn nhẫn.

Tôi bay vòng quanh họ.

Cuối cùng…

Nhìn thấy mẹ run run ký tên.

Nước mắt bà rơi tí tách xuống, làm tờ giấy hiến tạng trắng đen ấy ướt nhòe.

Mạnh Giao đi rồi.

Tôi đứng trước bia mộ của chính mình, rất lâu không nhúc nhích.

Qua hôm nay, tôi sẽ phải nói lời tạm biệt với cái tên “Hứa Mạt”.

Vẫn còn lưu luyến lắm.

Ví dụ như… tôi đã đợi ở đây suốt.

Đợi tới khi màn đêm buông xuống, bóng hình ấy vẫn không xuất hiện.

Tôi bắt đầu nghĩ, mình nhận ra yêu Thẩm Tịch Châu từ khi nào?

Có lẽ là vào phút cuối của đời mình.

Trong đầu tôi ban đầu là hình ảnh ba mẹ, Bối Bối, cuối cùng lại dừng lại trên khuôn mặt Thẩm Tịch Châu.

Rồi từng khoảnh khắc bên anh lại ùa về — từ thời thơ ấu, tuổi thiếu niên, đến khi trưởng thành…

Hóa ra, cả đời ngắn ngủi của tôi luôn có bóng dáng anh.

Anh thậm chí còn ở bên tôi lâu hơn cả ba mẹ.

Đến lúc đó, tôi mới nhận ra — mình đã yêu Thẩm Tịch Châu từ lâu rồi, mình vốn dĩ chẳng nỡ rời anh.

Ba năm qua, tôi không biết bao nhiêu lần muốn vào mộng gặp anh, nhưng đều cắn răng nhịn.

Vì người sống mới là người đau đớn nhất.

Tôi không muốn anh cứ mãi nhớ tôi.

Gió rít bên tai vù vù, tôi không biết mình đã thất thần bao lâu.

Cho tới khi Diêm Vương nổi giận xuất hiện, túm lấy tôi:

“Còn đợi gì nữa! Chỉ còn một tiếng đồng hồ thôi! Không về ký hợp đồng là hồn phách tan biến đấy!”

Bà ấy bỗng nhìn ra phía xa, rồi nhanh chóng thu ánh mắt lại.

Tôi ngây ngốc hỏi bà ấy đang nhìn gì:

“Chẳng lẽ ngoài tôi còn có con ma cô hồn dã quỷ nào khác?”

Diêm Vương hừ khẽ, nhếch môi cười:

“Cô cũng biết mình sắp thành cô hồn dã quỷ rồi hả? Xuống nhanh đi!”

Nói xong, bà ấy kéo tôi chớp mắt quay lại âm giới.

Ngay khoảnh khắc biến mất,

tôi hình như nghe thấy giọng Thẩm Tịch Châu:

“Hứa Mạt, chúc em kiếp sau bình an vô ưu.”

Góc nhìn Thẩm Tịch Châu:

Sau khi Hứa Mạt mất được ba năm, vợ chồng Hứa bắt đầu sắp xếp cho Thẩm Tịch Châu đi xem mắt.

Anh không nỡ làm hai vị trưởng bối mất mặt nên đành nhận lời, nhưng lần nào cũng dẫn theo Bối Bối, khiến buổi xem mắt thất bại ngay từ đầu.

Cũng chính trong những lần xem mắt ấy, anh bắt đầu cảm nhận được những điều kỳ lạ — như thể Hứa Mạt vẫn ở bên anh, lúc thì cười, lúc thì giận.

Anh nghĩ mình sắp phát điên.

Đi tìm bác sĩ tâm lý.

Bác sĩ nói đó là ảo giác do PTSD và trầm cảm nặng gây ra, kê cho anh một đống thuốc để xóa “ảo giác”.

Nhưng không có tác dụng.

Thẩm Tịch Châu vẫn cảm nhận được sự tồn tại của Hứa Mạt, thậm chí càng ngày càng rõ.

Anh bèn đi đường vòng — tìm tới một nữ đạo sĩ rất nổi tiếng trong giới.

Đạo sĩ cuối cùng làm phép trên chiếc nhẫn cưới của anh: chỉ cần đeo nhẫn, người đeo và những ai trong phạm vi năm mét có quan hệ huyết thống với Hứa Mạt đều có thể nhìn thấy hồn ma của cô.

Đạo sĩ còn nghiêm giọng dặn dò: tuyệt đối không được biểu hiện ra là mình nhìn thấy được hồn ma của Hứa Mạt.

Thẩm Tịch Châu không rõ nguyên do, nhưng từ đó anh thật sự có thể nhìn thấy cô.

Anh nhìn thấy cô bay lơ lửng, phồng má trừng anh.

Đây là lần đầu tiên sau ba năm kể từ khi Hứa Mạt vào mộng anh, anh lại thấy được cô bằng mắt thường.

Cô hầu như không thay đổi, vẫn xinh đẹp,làm mặt quỷ mà chẳng có chút đe dọa nào, ngược lại còn đáng yêu.

Nhưng Thẩm Tịch Châu không ngờ,lần này Hứa Mạt mang theo một “nhiệm vụ”:cô muốn anh quên mình, hướng về phía trước.

Vì vậy thậm chí còn tìm đến cả dây tơ hồng.

Nhưng Thẩm Tịch Châu sao có thể để thứ đó trói trên tay mình?

Hoặc nói đúng hơn,sao anh có thể chịu được cảnh đầu dây bên kia của sợi chỉ đỏ lại buộc vào người khác?

Rồi một lần tình cờ,anh nghe được cuộc đối thoại giữa Hứa Mạt và người khác.

Anh biết thời gian của cô không còn nhiều.

Anh biết cô vì không yên lòng về anh mới dùng tới dây tơ hồng.

Thẩm Tịch Châu vừa mừng vừa buồn.

Mừng vì Hứa Mạt vẫn để tâm đến anh đến mức ấy.

Buồn vì đời này quá ngắn, không đủ để họ nói hết lòng mình, không đủ để yêu nhau, không đủ cả để cảm thấy đau buồn.

Thế là, khi Hứa Mạt không có mặt, anh lại tìm đến nữ đạo sĩ kia, khiến dây tơ hồng không thể phát huy tác dụng trên anh.

Đồng thời, anh cũng tìm đến Mạnh Giao.

Sau khi nói rõ đầu đuôi, anh nhờ cô hợp tác diễn một vở kịch.

Đúng như dự đoán, Mạnh Giao đồng ý.

Anh luôn biết cô gái này có tâm trạng kiểu “tội lỗi của kẻ sống sót”.

Huống chi trong lồng ngực cô còn đang đập trái tim của Hứa Mạt.

Thật ra, Thẩm Tịch Châu không hề muốn trái tim của người mình yêu lại đập trong lồng ngực kẻ khác.

Chương trước Chương tiếp
Loading...