Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hậu Cung Của Nương Tử
Chương 4
6
Không khí bỗng chốc im lặng.
Hắn mang vẻ mặt không thể tin nổi: “Cô là Khương A Vũ? Là người mà ta muốn giết?”
Ta còn chưa kịp trả lời, cửa sổ bỗng “rầm” một tiếng bị đâm toạc.
Một bóng trắng cuốn theo nước mưa lộn nhào vào, toàn thân ướt sũng, tóc dính chặt vào mặt, trông như mèo rơi xuống nước.
Mộc Từ đưa tay vuốt nước trên mặt, không biểu cảm bước tới, chắn giữa ta và Thẩm Thập Nhất.
“Khương A Vũ kia,” hắn trừng mắt nhìn Thẩm Thập Nhất, gằn từng chữ, “là người ta phải giết, chưa đến lượt ngươi.”
Hắn tiện tay ném một cây chổi xuống trước mặt đối phương: “Muốn giết thì ra sân quét bảy ngày, đêm đêm bưng nước hầu hạ rồi hãy nói.”
Hắn lẩm bẩm: “Ta còn phải làm vậy mà.”
Thẩm Thập Nhất hất văng cây chổi: “Không, ta tuyệt đối không để ai làm tổn thương Khương cô nương, nếu ngươi dám…”
Lời chưa dứt đã bị Mộc Từ đè xuống đánh cho một trận, cuối cùng mặt mày xám xịt chạy ra ngoài dầm mưa.
Mộc Từ đóng sầm cửa lại.
Trong phòng chỉ còn tiếng mưa và hơi thở gấp gáp của hắn.
Hắn rút kiếm, chĩa thẳng vào ta.
Hốc mắt đỏ lên, mang theo ủy khuất lẫn oán giận: “Nữ nhân như ngươi, đã quyến rũ ta thì quyến rũ cho đến cùng không được sao? Sao vừa lơ là một chút đã quay sang người khác?”
Hắn gần như gầm lên: “Không phải sát thủ nào cũng giống ta và ca ca ta mềm lòng đâu!”
Đúng lúc đó, những âm thanh kỳ quái lại vang lên.
[Tuyệt, tiểu bạch miêu cuối cùng cũng không nhịn được rồi.]
[Hắn bị sốt mà vẫn chạy đi đòi lời giải thích.]
[Hahaha, lúc nãy nữ phụ thay đồ, hắn nhìn sạch rồi.]
[Hắn tự kiếm cớ thôi.]
Ta sững lại nhìn hắn.
Hắn quả thật đang sốt, má đỏ, môi nhợt, mắt ươn ướt, trông như một tiểu nương tử bị bỏ rơi.
Ta tiến lên, đặt tay lên trán hắn: “Sốt rồi.”
Ta giật lấy kiếm ném xuống, kéo hắn về phía giường.
Vừa chạm tay, hắn lập tức đè ta xuống.
Môi nóng rực ép tới, vừa cuồng loạn vừa dữ dội, như dồn nén lâu ngày.
Khi buông ra, mắt hắn đỏ lên: “Nàng quyến rũ ta rồi lại đi quyến rũ kẻ khác?”
Giọng hắn khẽ run: “Cưới cái gì? Nàng đã có hai phu quân rồi, còn dám thêm người, ta giết nàng.”
Ta định nói, nhưng bị hắn kéo lại.
Hắn cúi đầu cắn lên cổ ta một dấu đỏ.
“Ca ca không ở đây,” hắn thấp giọng, “nàng chỉ được dùng của ta.”
7
Hắn như sói hoang, dồn hết tất cả cảm xúc lên người ta.
Ban đầu là vội vàng, rối loạn, như sợ mất đi.
Một tay giữ cổ tay ta, một tay siết áo, ngón tay trắng bệch.
Sau đó lại nhẹ như sợ làm ta vỡ.
Hơi thở giao hòa, nóng đến mức không phân biệt được ai hơn ai.
Hắn áp sát, lẩm bẩm: “Ta… không kém ca ca.”
Ta nghe nhưng không còn sức đáp.
Mưa ngoài trời lớn, tim đập còn lớn hơn.
Ý thức ta dần tan.
Hắn lại trở nên cố chấp, như muốn chứng minh điều gì đó.
Chiếc giường nhỏ cũng bị ép sập một nửa.
Hắn dừng một chút rồi tiếp tục.
Cho đến khi mưa tạnh.
Hắn vùi đầu vào cổ ta, thấp giọng: “Thảo nào huynh ấy đổi ý…”
Khi ta tỉnh lại, Mộc Từ vẫn đang vùi đầu bên cổ ta, hơi thở nóng như thú nhỏ vừa thuần.
Bên giường, một bóng người đứng đó.
Là Mộc Hành.
Toàn thân hắn ướt đẫm, nước nhỏ xuống từng giọt.
Không biết đã đứng đó bao lâu.
Ta vừa mở miệng, hắn cúi xuống hôn ta.
Tay chống bên tai ta, hơi run nhưng không chạm vào người ta.
Âm thanh kỳ lạ lại vang lên.
[Tam giác tình yêu rồi!]
[Chơi cả hai đi!]
[Nữ phụ mị cốt quá đáng sợ.]
Ta cứng người.
Mộc Từ cũng tỉnh, ngẩng đầu lên đụng trúng cằm Mộc Hành.
Cả hai khẽ rên.
Không khí đông cứng.
Mộc Từ nhìn ca ca, rồi rúc vào lòng ta: “Ca, huynh làm chính thất, đệ không tranh.”
Mộc Hành đứng thẳng, nước từ tóc nhỏ xuống trúng mũi Mộc Từ.
Ba người trên chiếc giường sập nửa, mưa ngoài trời vẫn đổ.
“Cút ra nấu cơm.” Giọng hắn lạnh.
Buổi trưa, hai huynh đệ thật sự nấu một bàn đồ ăn.
Ta đang ăn, chợt nhớ ra một chuyện.
“Thẩm Thập Nhất đâu rồi?”
8
Mộc Hành gắp một đũa thịt bỏ vào bát ta, mặt không biến sắc: “Cái gã ngồi chồm hỗm ở cửa ban nãy ấy à? Nhốt vào chuồng gà rồi.”
Đũa trên tay ta khựng lại.
Mộc Từ đập bàn “bốp” một tiếng đứng phắt dậy: “Khương A Vũ! Nàng quả nhiên nhớ nhung gã đàn ông đó rồi! Đồ nữ nhân lăng loàn trăng hoa…”
Nói được một nửa, hắn bỗng dừng lại, như chợt nghĩ ra điều gì.
“Tuy nhiên,” hắn ngồi xuống lại, hắng giọng, trịnh trọng tuyên bố, “nàng có thích hắn đến đâu, ta cũng phải xếp thứ hai.”
Đôi đũa của Mộc Hành lơ lửng giữa không trung, hắn từ từ quay đầu sang nhìn đệ đệ.
Mộc Từ hoàn toàn không nhận ra, cứ bẻ ngón tay tính toán nghiêm túc: “Ca là chính thất, ta xếp thứ hai, còn cái tên Thẩm gì đó… giỏi lắm là xếp thứ ba, mà lại phải đợi lúc cả hai ta đều không có nhà, hắn mới được…”
“Ăn cơm của đệ đi.” Mộc Hành gắp một đũa thức ăn, nhét cực kỳ chuẩn xác vào miệng hắn.
Mộc Từ bị nhét nghẹn đến “ư ư” oai oái, hai má phồng lên.
Ta cúi đầu ăn cơm, trong lòng chột dạ.
Ta thực sự có chút động lòng với Thẩm Thập Nhất.
Chỉ vì hắn có dáng vẻ giống Tống Dã, đều là thư sinh yếu ớt, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác.
Tống Dã ôn nhu trầm lặng, còn hắn lại nhiệt tình sôi nổi.
Tống Dã ít nói, hắn thì nói nhiều không dứt.
Hơn nữa, trước đây Tống Dã từng nói, sau này dù cưới ta, hắn vẫn sẽ nạp thêm hai ba phòng tiểu thiếp.
Hắn bảo đó là vì sợ ta làm việc quá vất vả.
Nếu có vài nương tử cùng hầu hạ, ta sẽ được nhàn rỗi hơn.
Ta thấy hắn nói rất có lý.
Cho nên bây giờ, nếu Mộc Từ và Mộc Hành đều muốn làm phu quân của ta, ta cũng nên tìm thêm vài người nữa để chia sẻ.
Người đông thì sức lớn.
Chưa đầy nửa tháng, trong viện ta lại có thêm hai vị phu quân.
Đều là sát thủ do Tống Dã phái tới.
Ta sắp xếp lịch cho bọn họ, bảy ngày một vòng, làm năm ngày, nghỉ hai ngày.
Trong năm ngày đó, hai ngày cho Mộc Hành, hai ngày cho Mộc Từ, một ngày còn lại chia cho ba người kia.
Mộc Hành quản gia, Thẩm Thập Nhất nấu cơm, Lão Tứ kiếm tiền, Lão Ngũ dọn dẹp, ai làm việc nấy.
Chỉ có Mộc Từ là lúc nào cũng quấn lấy ta, thấy ai đến cũng xù lông như mèo giữ mồi.
Thẩm Thập Nhất không phục, thường xuyên đòi giao đấu với hắn, nhưng chưa từng thắng.
Thỉnh thoảng mấy người kia lại làm loạn, nói ta thiên vị.
Ta phải dỗ người này rồi lại dỗ người kia, mà mấy phu quân nhà ta chỉ có trên giường mới chịu nghe lời.
Đôi khi ngay cả trên bàn ăn cũng phải dỗ.
Mỗi lần như vậy, ta đều mệt đến không đứng thẳng nổi.
Đáng sợ nhất là sợ Tống Dã lại gửi thêm người đến.
Ta thực sự không chịu nổi nữa, liền viết thư cho hắn.
“Phu quân, xin đừng gửi thêm người nữa, một tuần năm ngày thay phiên đã mệt lắm rồi, còn có khi hai người một ngày, ta chịu không nổi, ta sẽ không lên kinh đâu.”
Gửi thư xong, ta thấy nhẹ nhõm hẳn.
Đêm ngày thứ hai, Mộc Hành bóp đầu cho ta, Mộc Từ tựa vào cổ ta, Thẩm Thập Nhất xoa chân, Lão Tứ đút trái cây, Lão Ngũ canh cửa.
Năm người mỗi người một việc, yên bình vô cùng.
Bên tai vẫn vang lên những âm thanh kỳ lạ.
“Năm người thế này, cho ta tham gia với.”
“Năm người có gì đáng sợ, ta cũng làm được.”
“Chỉ cần vui vẻ là được.”