Hành Trình Đi Tìm Gia Đình

Chương 2



2

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, lúc này mới hoàn hồn.

Chẳng lẽ đây là anh cả tôi?

“Anh cả!”

Mắt tôi đỏ hoe, đang định nhào vào lòng người đàn ông trước mặt để có một màn nhận thân cảm động.

Nhưng không ngờ anh ta lại hoảng hốt lùi về sau một bước.

“Không không không, tiểu thư Vân Vân, tôi không phải anh cả cô, tôi là trợ lý của anh ấy.”

Nước mắt tôi lập tức nghẹn ngang.

Lúc này tôi mới nhìn thấy người đàn ông bước xuống phía sau.

Cao hơn.

Đẹp trai hơn.

Cũng lạnh lùng hơn.

Anh đi tới trước mặt tôi, khẽ lên tiếng:

“Tống Vân Vân? Anh là anh cả em, Lục Từ Dã.”

Vì vừa rồi nhận nhầm người nên cảm xúc của tôi lập tức bị đứt đoạn.

Chỉ có thể lắp bắp:

“A… anh cả…”

Bầu không khí hơi ngượng ngùng.

May mà anh cả không để ý, trực tiếp bảo tôi lên xe.

Tôi định chào tạm biệt tên húi cua, nhưng lại phát hiện chẳng hiểu sao cậu ta đang run cầm cập.

Người thành phố đúng là kỳ quái.

Trên xe, anh cả trông cực kỳ giàu có của tôi mới kể cho tôi biết.

Hóa ra người bố khốn nạn kia của tôi đã bệnh chết từ nhiều năm trước.

Nhưng khi nhắc tới chuyện này, anh cả dường như chẳng hề đau lòng.

“Năm đó ông ta lừa bọn anh rằng mẹ vì sinh em khó sinh mà mất, nên bao năm qua bọn anh hoàn toàn không biết em và mẹ đã chịu khổ thế nào.

“Vân Vân, xin lỗi em. Sau này anh cả sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Tôi nhìn anh cả, trong lòng cực kỳ hài lòng.

Được đó.

Người anh này chơi được, đáng tin.

Không biết hai người anh còn lại thế nào nhỉ?

Trong lòng tôi dâng lên chút mong đợi.

Nhưng tới lúc về nhà nhìn thấy anh hai, mọi kỳ vọng của tôi lập tức tan biến.

Chỉ thấy anh hai đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm, vừa ngáp vừa đi từ cầu thang biệt thự xuống.

“Đây là em gái của chúng ta à?”

Anh ta hứng thú tiến lại gần, nhe răng cười với tôi.

“Xin chào, anh là anh hai của em.”

Anh ta nở nụ cười tự cho là cực kỳ mê người, nhưng anh cả lại đầy ghét bỏ kéo anh ta ra.

“Cậu nằm nhà cả ngày, đã rửa mặt chưa? Mau cút đi rửa mặt.”

Anh hai lập tức tỏ vẻ oan ức.

“Em vừa ngủ dậy đã vội xuống gặp em gái rồi mà.”

Nghe xong tôi chỉ thấy tuyệt vọng.

Nằm nhà cả ngày?

Vậy ra anh hai là dân ăn bám ở nhà?

Thôi bỏ đi.

Có một người anh cả thành đạt là đủ rồi, con người không thể quá tham lam.

3

Ngày hôm sau, anh cả sắp xếp cho tôi đi học.

“Anh ba em học cùng trường với em, nhưng dạo này nó ra nước ngoài rồi. Đợi nó về thì hai đứa sẽ cùng tới trường.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, đeo cặp sách tới trường.

Không ngờ vừa bước vào lớp, tôi đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

“Tiểu Tuyết?”

Người trước mặt vậy mà lại là Vương Tuyết, cô bé từng sống cạnh nhà tôi hồi nhỏ.

Năm năm trước cô ấy theo bố mẹ lên thành phố, không ngờ chúng tôi lại gặp nhau ở đây.

“Tống Vân Vân?”

Khác với sự vui mừng của tôi, Vương Tuyết vừa nhìn thấy tôi đã lộ vẻ hoảng hốt.

Bạn học bên cạnh hỏi cô ấy:

“Ơ Vương Tuyết, cậu quen học sinh chuyển trường à?”

“Không quen!”

Vương Tuyết vội vàng lên tiếng:

“Cô ta từ quê lên đấy, sao tớ có thể quen được!”

Tôi nhíu mày, nhưng Vương Tuyết đã mặc kệ tôi, quay sang ríu rít trò chuyện với mấy nữ sinh khác.

“Thôi đừng để ý cô ta nữa, mau xem tạp chí idol mới em mua này, đẹp trai không!”

Lúc này tôi mới nhìn sang cuốn tạp chí trong tay Vương Tuyết.

Tôi lập tức chết lặng.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ướt sũng trên bìa tạp chí kia… sao giống ông anh ăn bám ở nhà của tôi thế?

Chỉ là phong cách khí chất hoàn toàn khác biệt nên tôi cũng không dám chắc.

Vì vậy tôi không nhịn được mà chỉ vào cuốn tạp chí.

“Người này là…”

Nữ sinh bên cạnh lập tức đắc ý lên tiếng:

“Cậu ở quê nên không theo idol hả? Ngay cả Lục Viễn Chi cũng không biết? Anh ấy là đỉnh lưu hot nhất hiện giờ đấy!”

Khá lắm.

Tên cũng khớp luôn.

Đúng là ông anh hai ăn bám ở nhà của tôi thật.

Nhưng rõ ràng Vương Tuyết không muốn để tôi tham gia cuộc trò chuyện.

“Ây da, nói mấy chuyện này với cô ta làm gì, cô ta sao có thể quen anh Viễn Chi được chứ.”

Nghe vậy tôi mới thấy hơi khó chịu.

“Em quen anh ấy mà.”

Tôi phản bác.

“Anh ấy là anh trai em.”

Cả lớp lập tức im bặt.

Sau đó mấy nữ sinh phá lên cười.

“Tống Vân Vân, không ngờ cậu cũng đu idol đó nha.”

“Đúng đúng đúng, anh Viễn Chi cũng là anh trai tớ, nếu đều là fan Tri Liễu thì chúng ta là người một nhà rồi!”

Mấy lời này nghe kỳ kỳ, tôi chẳng hiểu gì cả.

Nhưng tôi cũng nhận ra “anh trai” mà họ nói không phải kiểu “anh trai” của tôi, nên nghiêm túc sửa lại:

“Anh ấy là anh ruột của em.”

Thế là cả lớp lại rơi vào bầu không khí quỷ dị.

Một giây sau.

Tiếng cười càng lớn hơn.

Vương Tuyết còn khoa trương đến mức đập bàn.

“Lục Viễn Chi là anh ruột của cậu? Tống Vân Vân, cậu đúng là dám nói thật đấy!

“Hay là cậu tiện thể nói luôn tân phú hào số một thành phố chúng ta, Lục Từ Dã, cũng là anh cậu đi!”

Tôi lập tức kinh ngạc.

“Sao cậu biết Lục Từ Dã cũng là anh em?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...