Hành Trình Đi Tìm Gia Đình

Chương 3



4

Tôi không ngờ Vương Tuyết lại lợi hại như vậy, ngay cả thân phận anh cả tôi cũng biết.

Cả lớp lại im lặng lần nữa.

Lần này không còn ai cười nữa.

Bọn họ chỉ tụm đầu vào nhau, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Học sinh chuyển trường này có phải mắc chứng hoang tưởng không vậy? Suốt ngày tưởng tất cả nam thần là anh trai mình?”

“Chẳng phải cô ta bảo mình từ quê lên sao? Theo tớ thấy là ở trong núi lâu quá nên đầu óc có vấn đề!”

Nghe bọn họ bàn tán, tôi lại lần nữa cảm thấy người thành phố thật kỳ quái —

Vì sao nói thật lại chẳng ai tin chứ?

Tan học, Vương Tuyết chặn tôi lại.

“Tống Vân Vân!”

Cô ta hung dữ cảnh cáo:

“Cậu tuyệt đối không được nói với người khác rằng tôi cũng từ quê lên, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao vừa thấy tôi cô ta đã hoảng như vậy.

Tôi bật cười nhìn cô ta.

“Nhưng đó là sự thật mà? Chẳng lẽ tôi không nói thì sự thật sẽ thay đổi sao?”

“Cậu!”

Vương Tuyết tức đến đỏ mặt.

“Tôi nói cho cậu biết, bạn trai tôi là người đánh nhau giỏi nhất khối đấy! Nếu cậu dám đắc tội tôi, cẩn thận tôi bảo anh ấy xử cậu!”

Đúng lúc ấy cô ta nhìn thấy bóng người phía sau tôi, hai mắt lập tức sáng lên.

“Bạn trai em tới rồi!”

Nói xong cô ta lập tức chạy ra phía sau tôi, ôm lấy cánh tay một nam sinh rồi nũng nịu:

“Anh yêu~ Học sinh chuyển trường này cứ bám lấy em mãi, phiền chết đi được. Anh giúp em cảnh cáo cô ta được không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn bạn trai cô ta.

Ồ.

Lại là người quen.

Chính là tên húi cua hôm qua gặp trước cửa đồn cảnh sát.

Chỉ nghe hắn sảng khoái đáp:

“Không thành vấn đề!”

Nói xong hắn quay đầu nhìn tôi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, vẻ mặt huênh hoang của hắn lập tức xanh lét.

Vương Tuyết lại chẳng nhận ra điều gì, vẫn tiếp tục thúc giục.

“Cho cô ta chút màu sắc đi, để cô ta không được —”

Còn chưa nói hết câu, tên húi cua đã hoảng hốt chạy tới trước mặt tôi, cúi đầu khom lưng.

“Chị đại, không ngờ chị cũng học trường bọn em!”

5

Chị đại?

Tôi hơi mờ mịt.

Người thành phố gọi nhau tùy tiện vậy sao?

Hôm qua còn gọi tôi là em gái, hôm nay đã thành chị rồi.

Nhưng Vương Tuyết còn sốc hơn tôi.

“Anh làm cái gì vậy! Tại sao lại cúi đầu khom lưng với Tống Vân Vân!”

Tên húi cua thì liên tục ra hiệu bảo cô ta im miệng.

Vương Tuyết tức đến bật khóc.

“Đồ vô dụng! Tôi không thèm để ý anh nữa!”

Nói xong cô ta bỏ chạy.

Tên húi cua vẫn luống cuống xin lỗi tôi.

“Chị, cô ấy không hiểu chuyện, không biết chị là em gái của Lục Từ Dã, chị đừng để trong lòng.”

Tôi nhướng mày.

“Cậu quen anh cả tôi à?”

“Đùa gì vậy, tân phú hào số một thành phố, tinh anh tài chính Lục Từ Dã, ai mà không biết?”

Nói tới đây, tên húi cua như chợt nhận ra điều gì, vội vàng hạ thấp giọng.

“Mà chị này, sao chị không nói với mọi người chị là em gái Lục Từ Dã?

“A! Em hiểu rồi! Chị muốn sống kín tiếng đúng không? Chị yên tâm, em chắc chắn không lắm miệng!”

Miệng tên này cứ như súng liên thanh, tôi còn chưa kịp mở lời thì hắn đã tự hỏi tự trả lời xong rồi.

Tôi:

“…”

Thôi được rồi.

Tùy cậu vậy.

Mấy ngày sau.

Hôm đó Vương Tuyết và mấy nữ sinh cực kỳ phấn khích, nghe bọn họ nói chuyện tôi mới biết hóa ra anh hai tôi sắp mở concert.

Một nữ sinh chạy tới hỏi tôi:

“Vân Vân, cậu cũng thích Lục Viễn Chi đúng không? Có muốn đi concert cùng bọn mình không?”

Tôi không ngờ bọn họ lại chủ động rủ mình.

Nghĩ bụng kết bạn với mọi người cũng tốt, tôi liền gật đầu.

“Được thôi, nhưng vé…”

“Ây da, chuyện đó cậu không cần lo đâu.”

Vốn dĩ tôi còn định xin vé từ anh hai, nhưng thấy đối phương đã nói vậy nên tôi cũng không nhiều lời nữa.

Buổi tối, tài xế đưa tôi tới sân vận động nơi tổ chức concert.

Tôi tới gặp nhóm Vương Tuyết, nhưng không ngờ vừa nhìn thấy tôi, bọn họ đã hỏi:

“Tống Vân Vân, vé của cậu đâu?”

Tôi khó hiểu nhìn nữ sinh kia.

“Chẳng phải cậu bảo tôi không cần lo sao?”

Nữ sinh kia bày ra vẻ vô tội.

“Ây da, ý tớ là, chẳng phải cậu nói mình là em gái Lục Viễn Chi sao? Vậy xin một tấm vé chẳng phải dễ như trở bàn tay à? Cho nên không cần lo mà.”

Tôi nhìn thấy Vương Tuyết và đám bạn cười nghiêng ngả.

Thì ra bọn họ cố ý chơi tôi.

Vương Tuyết cười lớn rồi đưa vé kiểm tra để đi vào.

Còn tôi đứng ngoài cửa, lấy điện thoại gọi cho anh hai.

“Anh hai, em đang ở ngoài cửa concert của anh, anh có tiện ra đón em một chút không?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...