Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Giới Xích Trừng Gia Pháp
Chương 8
Nhìn Quý Lan Thời cùng đám người đang giãy giụa trong lưới, sắc mặt phụ thân còn đen hơn màn đêm.
“Quý lão tam! Ngươi lại dám dẫn người xông vào Thượng thư phủ giữa đêm!”
Phụ thân giận dữ quát.
Quý lão tam chính là cha của Quý Lan Thời.
Thấy chuyện đã bại lộ, hắn dứt khoát không thèm che giấu, cách tấm lưới hét lớn:
“Tỷ phu, ngươi đừng giả vờ thanh cao nữa! Là kẻ nào ban ngày phái người tới truyền lời cho ta, nói trong phòng con nha đầu này có núi vàng núi bạc?”
“Ngươi cố ý thả chúng ta vào, chẳng phải muốn mượn tay chúng ta cướp tiền, để ngươi lấp vào chỗ thiếu hụt của pho Ngọc Quan Âm ngự ban sao?”
Lời này vừa dứt, ta lập tức nhìn về phía phụ thân.
Thảo nào tối nay chó ở ngoại viện không sủa lấy một tiếng, mấy người ngoài này lại có thể thông suốt lẻn vào nội viện của ta.
Phụ thân bị vạch trần chân tướng, thẹn quá hóa giận.
“Nói nhăng nói cuội! Người đâu, kéo mấy tên trộm này ra ngoài đánh!”
“Khoan đã.”
Ta lên tiếng ngăn cản, đi tới trước mặt phụ thân.
“Phụ thân, những người này xông vào nội trạch giữa đêm, có ý đồ cướp của giết người. Theo quy củ, phải trực tiếp áp giải tới Kinh Triệu Doãn. Vì sao phụ thân lại vội vàng dùng tư hình?”
Phụ thân nhìn chằm chằm vào ta, trong mắt hiện rõ sát ý không hề che giấu.
“Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Nam Tinh, nếu con không xảy ra chuyện gì thì việc này dừng ở đây.”
“Giao những chiếc rương con mang về cho mẫu thân con bảo quản. Con vừa chịu kinh sợ, hãy ở trong viện cấm túc nửa tháng, không được đi đâu.”
Ông ta định cưỡng đoạt.
11
Ta không thể kiềm chế nổi sự giễu cợt trong mắt.
“Phụ thân định trở mặt, đến pháp độ triều đình cũng không quan tâm nữa sao?”
Phụ thân cười lạnh, phất tay với đám bà tử và hộ viện sau lưng.
“Trong Thượng thư phủ này, lão phu chính là pháp độ! Một con nha đầu miệng còn hôi sữa như ngươi, thật sự cho rằng biết vài câu quy củ là có thể lật trời sao? Bắt nó lại cho ta, chuyển những chiếc rương đi!”
Mấy bà tử thân hình cao lớn lập tức hung hăng nhào tới.
Chẳng biết Tống Khinh Vũ lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên lao tới trước mặt ta, giang hai cánh tay chắn đám người ấy.
“Các người không được đụng vào tỷ tỷ! Tỷ ấy là con gái ruột của các người, sao các người có thể đối xử với tỷ ấy như vậy?”
Nhìn thân thể Tống Khinh Vũ đang khẽ run rẩy, nhưng vẫn kiên định chắn trước mặt ta, chút bi thương trong lòng ta lập tức hóa thành mềm mại.
Ta vui mừng mỉm cười.
Trong phủ này, cuối cùng vẫn còn một người khiến ta vừa mắt.
Ta kéo nàng ra sau lưng, giơ tay vào trong ngực áo.
“Tống đại nhân, vừa rồi ngài nói trong Thượng thư phủ này, ngài chính là pháp độ sao?”
Ta nâng cao giọng, từng chữ vang dội mạnh mẽ.
Sau đó, ta giơ cao một tấm ngọc bài màu vàng sáng, bên trên khắc hoa văn phượng hoàng.
“Vậy ngài hãy nhìn cho kỹ. Pháp độ của Đại Tề này rốt cuộc mang họ gì!”
Dưới ánh lửa, bốn chữ triện “Như người đích thân tới” trên ngọc bài sáng rực.
Khoảnh khắc nhìn rõ ngọc bài, hai chân phụ thân đột nhiên mềm nhũn, quỳ phịch xuống nền đá xanh.
Mẫu thân và đám hạ nhân xung quanh thấy vậy cũng sợ hãi, đồng loạt quỳ kín mặt đất.
Tấm ngọc bài này là tín vật tùy thân của trưởng công chúa đương triều.
Thấy bài như thấy trưởng công chúa đích thân giá lâm.
Ta nhìn xuống phụ thân đang quỳ dưới đất, run rẩy như sàng, giọng nói lạnh thấu xương.
“Dưỡng mẫu ta không chỉ là ma ma xuất cung dưỡng lão. Bà còn là nhũ mẫu được trưởng công chúa điện hạ kính trọng nhất. Bà coi ta như con gái ruột, ta đương nhiên phải phụng dưỡng bà, để bà hưởng niềm vui con cháu quây quần.”
“Còn việc ta trở về phủ lần này, là do điện hạ muốn đề phòng kẻ tiểu nhân tới bám víu, nên bảo ta che giấu thân phận của dưỡng mẫu, mang theo tấm ngọc bài này, tới xem thử cha mẹ ruột của ta rốt cuộc là một gia đình lương thiện thế nào.”
“Không ngờ Tống đại nhân thật sự đã cho ta một sự kinh hỷ lớn.”
“Dung túng ngoại thích ức hiếp người thân, tự ý bán vật ngự ban, thậm chí vì lấp khoản thiếu hụt mà cấu kết với phường lưu manh, xông vào nội trạch giữa đêm, định cưỡng đoạt tài vật của nữ nhi.”
Tấm lệnh bài này mới là chỗ dựa giúp ta không sợ bọn họ.
Mỗi khi ta nói một câu, đầu phụ thân lại cúi thấp thêm một phần.
Cuối cùng, cả người ông ta gần như dán xuống mặt đất, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Quý Lan Thời và phụ thân nàng ta trong lưới đã sớm sợ đến mặt không còn giọt máu, đến lời cầu xin tha mạng cũng không thốt ra được.
“Trưởng công chúa điện hạ đã có lời từ trước.”
Ta thu ngọc bài lại, từ trên cao tuyên bố án tử của bọn họ.
“Nếu gia phong Thượng thư phủ trong sạch chính trực, điện hạ sẽ sắc phong ta làm Hương quân, giúp gia tộc rạng rỡ cửa nhà. Nếu Thượng thư phủ chứa chấp ô uế, điện hạ cho phép ta tùy cơ hành sự, tuyệt đối không được làm mất uy danh của người do ma ma hoàng gia dạy dỗ!”
“Tống đại nhân, bây giờ ngài còn cảm thấy trong phủ này, ngài chính là pháp độ sao?”