Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chồng Cũ Chặn Cửa Đòi Bắt Gian
Chương 13
18
Ngày chuyển nhà, Niên Niên phấn khích chạy lăng xăng khắp nơi.
“Oa! Cái nhà này to quá!”
Căn hộ của Phó Thâm nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng cao nhất trung tâm thành phố, rộng hơn 300 mét vuông, kính toàn cảnh.
Phong cách hoàn toàn khác với căn biệt thự tôi đã ở ba năm——không có vườn hoa, không có bãi cỏ, nhưng đứng trước cửa sổ, cả thành phố thu nhỏ dưới chân.
Tuế Tuế ôm con thỏ bông của mình, đứng ngoan ngoãn giữa phòng khách, ngửa cổ nhìn trần nhà.
“Cao quá.”
Tôi để vali hành lý trước cửa phòng cho khách.
Phó Thâm đã sai người cải tạo căn phòng đó thành phòng đôi cho trẻ con——hai chiếc giường nhỏ, một giá sách trẻ em, trên tường dán đầy hình thú dễ thương.
Anh ta chuẩn bị từ lúc nào?
“Hôm qua.” Anh ta như nhìn thấu sự nghi hoặc của tôi.
“Anh đúng là có chuẩn bị mà đến.”
“Cẩn tắc vô áy náy.”
Tôi không muốn ở chung một không gian với anh ta quá lâu, kiếm cớ bảo phải qua tiệm bánh lấy đồ.
Trước khi đi, Niên Niên kéo tay tôi.
“Mẹ ơi, chú đó——”
“Sao con?”
“Chú không phải là chú đúng không?”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Niên Niên.
“Sao con lại hỏi thế?”
“Bởi vì lúc Tuế Tuế gọi chú ấy là ba, chú ấy đã khóc.”
“Chú ấy không khóc.”
“Mắt chú ấy đỏ lên rồi. Con nhìn thấy mà.”
Tôi vuốt ve khuôn mặt Niên Niên.
“Con ở ngoan đây nhé, mẹ đi rồi sẽ về ngay.”
Ra khỏi cửa, tôi đứng dựa vào tường trong thang máy, ngửa cổ nhìn con số trên trần nhảy lùi từng tầng một.
58, 57, 56…
Điện thoại reo.
Giang Triều.
Tôi chần chừ 3 giây rồi nghe máy.
“Tô Vãn, vụ bài đăng trên diễn đàn không phải do tao kể cho Lâm Vi đâu.”
“Tao không nói là mày.”
“Nhưng mày đang nghi ngờ tao.”
“Giang Triều, mày là em họ cô ta, mày biết tuốt luốt thông tin của tao. Những chi tiết trong bài đăng, vị trí tiệm bánh, giới tính con tao, nghề nghiệp của Phó Thâm——những thứ này chỉ có người bên cạnh tao mới biết được.”
“Tao thề——”
“Trước đây mày cũng từng thề là không giấu giếm tao cơ mà.”
“Tô Vãn!”
“Bây giờ tao không muốn bàn đến chuyện này. Đợi sóng yên biển lặng rồi hẵng nói.”
Tôi cúp máy.
Đến tiệm bánh, cửa kính bị ai đó xịt sơn đỏ choét.
Bốn chữ——
“Bà Mẹ Lừa Đảo.”
Tôi đứng ngoài cửa, nhìn chằm chằm một lúc lâu.
Rồi rút điện thoại ra, chụp lại một tấm.
Gửi cho Phó Thâm.
Anh ta nhắn lại ngay tắp lự: [Để tôi xử lý. Em về nhà ngay đi.]
Lúc tôi quay lại căn hộ, Niên Niên và Tuế Tuế đang xếp logo trên thảm phòng khách.
Phó Thâm ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một đống giấy tờ hồ sơ.
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.
“Chuyện cửa hàng cứ giao cho tôi. Người xịt sơn tôi đã báo cảnh sát, sẽ xin trích xuất camera.”
“Sao chuyện gì anh cũng xen vào thế?”
“Em là vợ cũ của tôi, con là con của tôi, chuyện của em cũng là chuyện của tôi.”
“Chúng ta ly hôn rồi.”
“Trong thỏa thuận thăm nom có ghi, tôi có nghĩa vụ bảo đảm sự an toàn và quyền riêng tư cho bên được thăm.”
“Đó là điều khoản anh tự thêm vào.”
“Nên tôi đang thực hiện lời cam kết của chính mình. Có vấn đề gì không?”
Tôi cứng họng, phát hiện không thể phản bác.
Cái tên đàn ông này mà đã nói lý thì còn kín kẽ hơn cả xây tường gạch.
Niên Niên từ phòng khách hét lên: “Mẹ ơi! Chú dạy con xếp một lâu đài này!”
Tôi bước tới xem.
Những khối lego được xếp thành một mô hình kiến trúc nhỏ gọn và tinh xảo, có cổng vòm, có tháp nhọn, có sân vườn.
Đúng là thủ bút của kiến trúc sư chuyên nghiệp.
Niên Niên hưng phấn đứng bên cạnh chỉ đạo: “Chỗ này cần một hồ bơi! Chỗ này phải có một cái cầu trượt!”
Tuế Tuế ngồi xổm bên cạnh, lẳng lặng đặt các hình nộm người nhỏ vào trong sân vườn.
Cô bé đặt ba cái——một người cao lớn, một người thấp bé, và hai người bé xíu xiu.
“Đây là ba, đây là mẹ, đây là anh hai, đây là con.”
Cô bé nói nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng từng chữ từng chữ lại nện mạnh vào trái tim tôi.
—