Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bốn Mươi Chín Ngày Trước Ly Biệt
Chương 6
14
Giữa vùng hỗn độn ấy, ta thấy Tề Lạc tìm đến một đạo sĩ.
Chính là lão đạo ẩn cư trong đạo quán mà trước đó Tề Lạc đã dẫn ta đến giữa đêm.
Lão đạo ấy đích thực có chút bản lĩnh, tinh thông yêu thuật.
Tề Lạc nhiều lần khẩn cầu, cuối cùng lão mới gật đầu:
“Có thể thử, liều mạng cùng Diêm Vương đoạt người về.”
Thế là linh hồn ta bị phong vào cái bệ đá, đợi khi có ý thức, có thể hóa hình, mới đi tìm lão xin phù cố thân.
Tới lúc ta mở mắt lần nữa, chỉ còn mười một ngày nữa là đủ bốn chín ngày.
Tỉnh lại mà chẳng thấy Tề Lạc, nghe nha hoàn nói hắn đã đưa một tiểu hoàng tử năm tuổi từ lãnh cung lên ngôi, mấy ngày nay luôn ở trong cung xử lý chuyện hậu biến.
Tiểu nha hoàn hầu hạ ta nấu thuốc bổ xong, lại còn bưng thuốc đi sắc cho Tề Lạc, ta mới biết hắn cũng bị thương trong loạn cung biến.
Hai ngày sau, Tề Lạc vừa bước vào viện, ta lập tức lao đến, sốt ruột cởi áo hắn.
Tề Lạc đứng yên tại chỗ, nắm chặt cổ áo, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng.
“Tỷ, tỷ tỷ… tỷ làm gì vậy?”
“Cởi áo ra mau.”
“Tỷ tỷ đừng như thế, ta sợ rồi đó.”
“Ngươi đừng sợ, để ta xem trước đã.”
Mặt hắn đỏ rồi chuyển trắng, bị ta đẩy vào phòng:
“Tỷ tỷ, thế này không ổn đâu… chi bằng đợi chúng ta thành thân rồi hẵng…”
Ngón tay ta vừa chạm vào vết thương trên người hắn — có cái đã kết vảy, có cái vì vị trí đặc biệt nên bị nứt ra nhiều lần.
Sắc mặt hắn tái nhợt, luống cuống lau nước mắt trên mặt ta:
“Đừng khóc, ta không đau đâu.”
Sao lại không đau?
Ta từng bị thương, ta biết — những vết thương ấy chỉ cần sâu thêm một chút, hoặc lệch đi một tấc, thì đã mất mạng rồi.
Tên ngốc này…
Ta lau nước mắt, lấy thuốc đã chuẩn bị sẵn ra bôi cho hắn:
“Sao lại liều mình cứu ta? Rõ ràng ta đã chết rồi.”
Hắn nhìn ta, chậm rãi đáp:
“Vốn dĩ người không nên chết. Nên chết là Tề Dự. Ta chỉ là khiến tất cả trở về đúng quỹ đạo vốn có.”
“Nhưng ta đã chết mấy tháng, vẫn có thể sống lại, hành động nghịch thiên thế này… sao dễ thực hiện vậy được? Nếu thế thì ai cũng có thể cải tử hoàn sinh rồi.”
Hàng mi hắn khẽ rung, ho khan một tiếng:
“Với người khác thì khó, với ta lại chẳng khó.”
Ta nửa tin nửa ngờ:
“Thật không đó?”
Hắn “hừ” nhẹ một tiếng, ủy khuất nói:
“Tỷ tỷ, tỷ làm đau ta rồi.”
Ta vội nín thinh, tập trung cẩn thận bôi thuốc cho hắn.
15
Những ngày gần đây, Tề Lạc vốn đang ở vương phủ tĩnh dưỡng, vậy mà hôm nay lại đột nhiên bảo ta làm diều giấy cho hắn.
“Giờ đã là tháng bảy rồi, ai còn thả diều vào thời tiết thế này chứ?”
Miệng tuy càu nhàu, nhưng tay ta vẫn thoăn thoắt không ngừng.
Hắn kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, ngồi kế bên, giọng điệu u oán:
“Hồi nhỏ tỷ từng làm diều cho Tề Dự, ta cũng muốn có một cái do tỷ tự tay làm.”
Tay ta hơi khựng lại, giọng cũng nhẹ đi vài phần:
“Thôi thì… trước kia ta từng làm cho huynh ấy rất nhiều thứ, sau này sẽ bù lại cho đệ, nào là cưỡi ngựa, du xuân, xem hội hoa đăng…”
Giọng ta càng nói càng nhỏ, ánh mắt của hắn lại càng trở nên nóng rực.
Đến lúc này ta mới hiểu, vì sao trong quãng thời gian ta mất trí nhớ, hắn lại kéo ta cùng vẽ tranh, làm đèn hoa, ngắm sao, đua ngựa…
Thì ra ngay từ đầu, hắn đã âm thầm gom góp, từng chút một, tạo ra những hồi ức riêng chỉ thuộc về ta và hắn.
Hắn mỉm cười, đưa keo dán tới, bỗng cất lời:
“Vài ngày nữa, ta sẽ sai người đưa tỷ đến Giang Nam, sau này định cư ở đó, đừng quay về kinh thành nữa.”
Ta nay đã chết rồi sống lại một cách khó hiểu, đương nhiên chẳng thể tiếp tục làm tướng quân. Hắn đưa ta đi, để ta có thể sống yên ổn, ta hiểu được dụng ý ấy.
Nhưng lời hắn nói… khiến lòng ta nảy sinh nỗi bất an mơ hồ.
Ta buông cành trúc trong tay, nhìn hắn:
“Chỉ một mình ta đi? Còn đệ thì sao?”
“Ta cũng đi.”
Hắn cười như không:
“Tỷ không định bỏ rơi ta đấy chứ? Không được đâu. Ta vất vả lắm mới cứu được tỷ sống lại, tất nhiên phải bám lấy cả đời.”
Hắn trêu ghẹo nhẹ nhàng, ta lại không cười nổi.
“Đệ không lừa ta chứ?”
Ta nghiêm mặt, nắm lấy vai hắn, nhìn thẳng:
“Có phải… cách sống lại này, là một mạng đổi một mạng đúng không?”
Ngón tay hắn khẽ run, cười:
“Tỷ nghĩ nhiều rồi, đâu có loại tà thuật nào như thế.”
“Đệ đã dùng mạng của Tề Dự để đổi lấy mạng ta, đúng không?”
“…”
“Nên từ lúc hắn chết, ta mới không biến lại thành bệ đá nữa, phải không?”
Hắn cúi đầu, hàng mi dài che khuất cảm xúc trong mắt:
“Tỷ đoán không sai. Ta với hoàng thất cũng chẳng còn vướng bận gì. Hắn hại chết tỷ, ta để hắn đền mạng mà thôi.”
“Tạo phản, không chỉ vì hắn thất đức vô đạo, mà còn vì… ta muốn báo thù cho tỷ. Tiểu trư… tỷ trách ta không?”