Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bốn Mươi Chín Ngày Trước Ly Biệt
Chương 5
13
Năm ta tám tuổi, theo phụ thân từ biên ải hồi kinh, đó là lần đầu tiên ta gặp Tề Dự.
Đàn ông nơi biên ải phần lớn đều cao lớn thô kệch, ta chưa từng thấy một công tử văn nhã, tuấn tú mà kiêu quý đến vậy.
Từ khoảnh khắc kinh tâm động phách đó, ta thường xuyên chạy lon ton theo sau Tề Dự, có gì hay có gì thích đều muốn mang cho hắn.
Có lẽ Tề Dự cũng chưa từng gặp qua nữ tử nào phóng khoáng như ta, cho nên cũng để mặc ta quấn lấy.
Những năm tháng đó, hắn cùng ta đi xem hội hoa đăng, ngắm sao, cưỡi ngựa đua tài. Mọi người đều gọi ta là A Ý, duy chỉ có hắn gọi ta là Chu Chu, nói đó là biệt danh hắn dành riêng cho ta.
Thế nhưng sau lưng hắn không chỉ có mình ta — còn có An Dương quận chúa nhỏ hơn ta hai tuổi.
Cả hai chúng ta đều thích hắn, thường xuyên tranh cãi lặt vặt vì hắn.
Khi đó, trong mắt ta chỉ có Tề Dự, cho nên ta đã quên mất, đằng sau chúng ta vẫn luôn có một cái bóng nhỏ bé lặng lẽ đi theo.
Là Tề Lạc — nhỏ hơn ta bốn tuổi.
Tề Lạc rất ngoan, luôn đi sau lưng ta, nhỏ nhẹ gọi “tỷ tỷ”.
Ta mua đồ ăn ngon cho hắn, hắn sẽ sáng mắt lên mà nói “cảm ơn”.
Mỗi lần ta mang mấy món lặt vặt từ biên ải về tặng Tề Dự, hắn chỉ yên lặng đứng bên cạnh nhìn, không tranh không đoạt.
Cho đến năm ta cập kê, theo phụ thân bắc chinh chinh chiến, ba năm sau trở về kinh, gặp lại cố nhân… đã chỉ còn là thần – quân.
Tề Dự đã sớm đăng cơ, trưởng hoàng tử cũng đã một tuổi.
Người thiếu niên ta từng cất giữ trong tim chẳng còn là hình bóng năm xưa. Khi hắn nhìn ta, trong mắt không còn gợn sóng.
Hắn có triều đình của hắn, ta có chiến trường của ta.
Phụ huynh lần lượt chiến tử sa trường, ta tiếp tục gánh lấy sứ mệnh, thề sống chết bảo vệ non sông.
Từ đó, ta hiếm khi về kinh, Tề Dự cũng ít khi triệu ta hồi triều, chỉ cách một thời gian lại sai người đưa đến vài món đồ chơi mới ở kinh thành, duy trì thứ tình nghĩa năm xưa mong manh như sợi tơ.
Cho nên ta chưa từng nghĩ, người vì cái chết của ta mà bi thương khôn nguôi… lại là Tề Lạc.
Sau khi Tề Dự và An Dương quận chúa chết, vẫn còn mười bốn ngày nữa mới đến đủ bốn chín ngày như Tề Lạc từng nói.
Thế nhưng từ ngày ấy trở đi, ta không còn biến thành đá nữa.
Có lẽ vì ký ức trào dâng quá mãnh liệt, ta hôn mê suốt ba ngày.
Trong ba ngày ấy, linh hồn ta như tách khỏi thể xác, bị hút vào một vùng hỗn độn.
Từ nơi hỗn độn đó, ta thấy được… Tề Lạc.
Khi tin ta tử trận truyền về kinh, đến tai Tề Lạc — ta tận mắt chứng kiến lần đầu tiên hắn rút kiếm định giết người đưa tin.
Hắn như phát điên, bất chấp lệnh giới nghiêm, xông đến cổng hoàng cung, gào lên từng tiếng:
“Hoàng huynh! Nàng chưa chết đúng không?!”
Nội thị xung quanh không ai dám tiến lên.
Hắn cứ quỳ ở đó mãi không nhúc nhích.
Tới khi bên trong truyền ra đáp án xác thực, hai mắt hắn đỏ rực, phun ra một ngụm máu, ngất lịm trước cổng cung.
Còn bên trong tường thành, Tề Dự đã đánh mất phong độ đế vương, giận dữ quát tháo đám nội thị.
Phía bên cạnh, phụ thân của An Dương quận chúa – Bình Xương hầu, nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói:
“Hoàng thượng giận dữ và đau buồn như vậy là vì điều chi? Người là người ra lệnh cho thần ém nhẹm thư cầu viện, cũng chính miệng người hạ lệnh để Chu Vận Ý chết ở Lương thành. Bệ hạ nên lấy đại cục làm trọng, chớ làm tổn hại long thể.”
Tề Dự khẽ run vai, rất lâu sau mới bình tĩnh đáp lời:
“Biểu cữu… đa nghĩ rồi.”
Đêm ấy, nơi Lương thành xa xôi, ta đã bị mổ xác.
Đến chết, ta vẫn chưa từng hoài nghi Tề Dự.
Ta biết trong triều tranh đấu phức tạp, họ Chu ta lập quá nhiều chiến công, kẻ ganh ghét cho rằng ta công cao át chủ, tất sinh tâm mưu phản.
Tề Dự kiêng kỵ ta, Bình Xương hầu cũng vậy.
Thế nhưng… hắn là hoàng đế.
Trước đại nghĩa quốc gia, hắn lẽ ra phải biết chọn thế nào mới đúng.
Hóa ra — là ta đã nhìn sai con người, đánh giá thấp sức mạnh của quyền lực.