Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bốn Mươi Chín Ngày Trước Ly Biệt
Chương 7
16
Ta sao có thể trách hắn?
Luận công đạo, triều đình Nam Sở đã bị biểu cữu của Tề Dự – Bình Xương hầu – thao túng, gian thần tung hoành, thu thuế nặng nề, dân chúng oán thán khắp nơi.
Tề Dự có thấy không? Hắn thấy.
Nhưng hắn không thoát nổi sự khống chế của Bình Xương hầu, cũng cần dựa vào thế lực ấy để giữ ngai vàng.
Còn nói về tình riêng… giữa ta và hắn sớm đã chẳng còn tư tình.
Hắn lại đích thân hãm hại Chu gia trung liệt, khiến sáu nghìn binh sĩ vùi xác nơi Lương thành.
Một quân vương như thế, bất trung cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Ngày ta lên đường đến Giang Nam, chính tay Tề Lạc bế ta lên xe ngựa, dặn đi dặn lại đủ điều.
Ta khẽ đấm vào ngực hắn:
“Lải nhải như vậy, chẳng khác nào… như không định gặp lại.”
Hắn nhìn ta thật sâu, tựa như đang khắc từng nét gương mặt ta vào lòng.
Bất chợt, hắn nâng mặt ta lên, hôn khẽ lên trán:
“Vậy thì ta đóng một dấu trước, phòng khi xong việc trở lại Giang Nam, tỷ lại không nhận ra ta.”
Khoé môi ta không kìm được cong lên:
“Vậy đệ phải mau tới, không thì ta thật sự không nhận ra đệ đâu.”
Hắn cười đáp lời.
Bụi đường mịt mù theo bánh xe cuốn lên, hắn đứng nơi cổng thành.
Ta vén rèm nhìn lại — thân ảnh hắn nhỏ dần, rồi cuối cùng tan vào trong cát bụi…
Như thể, đã biến mất khỏi thế gian.
17
Ta đến Giang Nam đã hai tháng, vậy mà Tề Lạc vẫn chưa tới.
Mỗi lần ta viết thư thúc giục, hắn đều lấy cớ bận việc, nói sẽ tới sớm.
May mà ngày thường rảnh rỗi, hắn từ kinh thành gửi không ít đồ tới, ta bèn tự tay sắp xếp cho khuây khoả.
Cho đến một hôm, ta phát hiện một chiếc hòm cũ, còn khoá tới hai lần.
Tò mò nổi lên, ta cạy khoá mở ra.
Những vật bên trong, càng xem càng thấy quen mắt.
Roi da ta từng làm, tấm đệm đầu gối, bình đất và tấm nỉ mang từ biên ải về, chiếc túi hương ta từng học từ An Dương quận chúa để tặng Tề Dự, còn có cả đèn hoa, diều giấy tự tay ta làm cho hắn…
Toàn bộ đều là những thứ ta từng tặng cho Tề Dự, sao lại nằm trong tay Tề Lạc?
Lòng ta đầy nghi hoặc, vội gọi quản sự theo cùng đến hỏi.
Quản sự nói hắn theo hầu Tề Lạc từ nhỏ, sau khi nhìn những món đồ kia, trầm mặc một lúc rồi mới nói:
“Nói ra không giấu gì cô nương, có vài món là vương gia nhặt được, có vài món… là người kia đưa.”
“Khi còn nhỏ, vương gia sống trong cung không được tốt. Mỗi lần người nọ ném bỏ gì ra ngoài, vương gia liền chạy tới nhặt. Về sau, người nọ thấy vậy, cũng có lần cố ý đem cho vương gia.”
Thì ra là thế.
Tình cảm ta dành cho Tề Dự, nay đã nguội lạnh, không còn xúc động.
Nhưng khi thấy Tề Lạc gìn giữ những thứ có liên quan tới ta như bảo vật, lòng ta chua xót khôn cùng.
Ta đang định sắp xếp lại mọi thứ trong rương, thì quản sự – vốn im lặng hồi lâu – bỗng quỳ sụp xuống, bật khóc nức nở:
“Cô nương, người quay về kinh thành đi… Vương gia đối với người một lòng sâu đậm. Lúc người trấn thủ biên ải, tháng nào vương gia cũng sai lão nô gửi đồ từ kinh thành cho người, ngày ngày đều nhớ tới người…”
“Xin người, chí ít… xin người hãy quay về, thu nhặt hài cốt cho ngài ấy!”
Ta lập tức đứng bật dậy, toàn thân lạnh ngắt như rơi vào hồ băng:
“Ngươi… ngươi nói gì?!”
18
Khi ta trở lại kinh thành, mới hay tin tân hoàng đế đã ban chiếu, rửa sạch oan khuất cho trận chiến tại Lương thành.
Đồng thời, còn cấp phát tiền tuất cho gia quyến sáu nghìn binh sĩ đã bỏ mạng.
Nhưng Tề Lạc đã không còn nữa — vào đúng ngày ta rời kinh thành đi Giang Nam.
Ta chợt nhớ ra, hôm ấy chính là ngày thứ bốn mươi chín, ngày cuối cùng của tấm phù hắn từng nhắc tới.
Ta không tìm được hắn, thậm chí… ngay cả thi thể cũng không.
Ta tìm đến ngọn núi ngoài thành — nơi có đạo quán nhỏ hắn từng dẫn ta tới, cũng là nơi ta từng thấy trong vùng hỗn độn.
Lão đạo sĩ kia ngồi tĩnh tọa trong căn nhà tre, như thể đã biết trước ta sẽ đến.
“Xin ông… xin ông cứu người đi! Ông có thể cứu ta sống lại, vậy nhất định cũng có thể cứu Tề Lạc mà!”
Ta nghẹn ngào, hai tay dâng vàng, dập đầu cầu khẩn.
Lão đạo sĩ nhắm mắt, giọng bình thản như nước chảy:
“Mạng hắn… đã buộc trong ngọc bội nơi cổ áo người. Nay bốn mươi chín ngày đã mãn, hắn đã hồn phi phách tán rồi.”
Ta kinh hãi ngẩng đầu:
“Không phải mạng của Tề Dự sao?! Nếu không phải Tề Dự, cớ gì khi chưa tới đủ bốn chín ngày, ta đã có thể hóa thành người?”
“Lẽ ra hắn có thể luân hồi chuyển thế. Nhưng hắn chọn dùng hồn phi phách tán, để đổi lấy một đời bình an trường thọ cho người.”
“Cái ngày người trở thành con người thật sự… cũng là lúc hắn tan biến từng chút một.”
Toàn thân ta như bị rút sạch sinh lực, ngã quỵ xuống đất.
Trong đầu hiện lên hình ảnh ngày chia biệt nơi cổng thành, hắn chìm vào trong bụi mù…
Thì ra… hôm đó là lần cuối cùng ta được nhìn thấy hắn.