Bí Mật Của Kỳ Việt

Chương 8



11

Tô Thanh Diệp!

Tôi vừa định đẩy cửa phòng thí nghiệm thì có người gọi giật lại.

Tôi quay đầu theo tiếng gọi, lập tức ngạc nhiên khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc.

Chu Toại?

Còn chưa kịp nói gì thêm, Chu Toại đã lao đến ôm chầm lấy tôi, miệng thì nức nở làm nũng như trẻ con.

Hu hu hu, cuối cùng tớ cũng gặp được người quen rồi, Thanh Diệp~ Tớ vừa mới đến Đại học Kinh đã bị lạc đường, tìm mãi mà không thấy phòng thí nghiệm hóa học A2!

Tôi sững người vài giây, rồi phản ứng kịp, lập tức đẩy cái đầu đang vùi trong cổ tôi ra, giận dữ.

Chu Toại! Buông ra!

Cũng may anh ta còn nghe lời, thả tôi ra ngay, nếu không tôi thật sự chẳng đẩy nổi.

Chỉ là vẻ mặt anh ta lại càng tội nghiệp hơn.

Thanh Diệp, cậu mắng tớ rồi…

Tôi giữ nguyên nét mặt lạnh như tiền.

Chu Toại, tớ nói với cậu bao nhiêu lần rồi, chúng ta đã chia tay. Gặp lại thì cũng không được tùy tiện đụng chạm như vậy.

Thấy tôi nghiêm túc, anh ta đành cúi đầu xuống, có vẻ biết lỗi.

Biết rồi… Thế cậu có thể đưa tớ tới phòng thí nghiệm không? Tớ không biết đường…

Lúc này thì nói nghe nhẹ nhàng lắm, nhưng lần sau gặp lại chắc lại y như cũ thôi.

Tôi thở dài, xoay người đẩy cửa bước vào.

Ở đây này.

Vừa dứt lời, người còn buồn bã là vậy phút trước bỗng sáng bừng cả mặt.

Thật á? Thanh Diệp, cậu cũng làm việc ở đây hả? Vậy thì tụi mình lại được gặp nhau hằng ngày rồi!

Cậu có rảnh buổi trưa không? Để tớ mời cậu ăn cơm nhé? Từ lúc cậu về nước tới giờ tụi mình chưa gặp nhau lần nào, cùng nhau ôn lại chuyện cũ đi~ Thanh Diệp~

Không rảnh.

Thanh Diệp~~

Cửa điện tử cuối cùng cũng đóng lại, cách ly tiếng léo nhéo của Chu Toại ở bên ngoài.

 

12

Làm thí nghiệm lúc nào cũng khiến thời gian trôi qua rất nhanh.Tôi vừa cúi xuống rồi ngẩng lên, đồng hồ đã chỉ 12 giờ 30.

Tôi xoay cổ cho đỡ mỏi, cởi đồ bảo hộ ra.

Vừa mở điện thoại, đúng như dự đoán — Kỳ Việt đã đến rồi.

Tôi háo hức chạy ra ngoài, vừa bước khỏi tòa nhà thí nghiệm thì bị chặn lại.

Thanh Diệp~

Chỉ cần nghe giọng, tôi đã biết là ai.

Chu Toại ôm một bó hoa bất ngờ xuất hiện, cười với tôi rạng rỡ.

Khách quan mà nói, Chu Toại rất đẹp trai, kiểu điển hình của những chàng trai năng động, tỏa sáng dưới nắng. Đặc biệt mỗi khi cười, chiếc răng nanh khểnh bên phải lại lộ ra, rất thu hút.

Nhưng giờ phút này, tôi thật sự thấy phiền.

Có chuyện gì?

Khóe môi Chu Toại chùng xuống.

Thanh Diệp, dạo này cậu chẳng còn chút kiên nhẫn nào với tớ cả.

…Không có chuyện gì thì tránh ra đi.

Tôi vừa nhấc chân định vòng qua, Chu Toại lại bước lên chắn trước mặt tôi, vẻ mặt như cún con bị bỏ rơi.

Ê ê, đừng đi, là tớ sai rồi, cậu nghe tớ nói hết được không?

Tôi mím môi không nói, còn anh ta thì như được bật đèn xanh, tiếp tục thao thao bất tuyệt.

Thanh Diệp, từ sau khi chia tay tớ hối hận lắm. Sau này tớ sẽ không vì chuyện cậu bận mà đòi chia tay nữa. Mình thử lại lần nữa có được không?

Không được.

Chu Toại lập tức lộ rõ vẻ thất vọng.

Tôi chẳng còn mềm lòng nữa, tiếp tục nói rõ ràng.

Chu Toại, tôi đã có bạn trai rồi. Dù tôi chưa có thì cũng sẽ không quay lại với cậu. Chúng ta— không hợp.

Không thể nào! Mình chia tay hai năm rồi mà cậu chưa từng quen ai khác. Sao vừa về nước đã có người mới? Cậu lừa tớ!

Tôi còn chưa nói hết, Chu Toại đã kích động chen ngang. Mắt anh đỏ hoe, tránh ánh mắt tôi, nhét bó hoa vào tay tôi rồi quay đầu bỏ chạy.

Tôi nhíu mày nhìn bó hoa trong tay, đang đau đầu chưa biết xử lý sao cho kịp trước khi gặp Kỳ Việt, thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh đứng cách đó chưa đầy năm mét, dưới bóng râm của tán cây, ánh mắt tối tăm khó đoán.

Tôi sững người, lỡ tay làm rơi bó hoa xuống đất.

Thấy Kỳ Việt quay người bỏ đi, tôi vội vàng đuổi theo.

Đi bên cạnh anh, tôi lén lút đưa tay ra thử nắm lấy tay anh.

Không bị từ chối.

Tôi nhẹ nhàng đung đưa tay anh.

Anh giận rồi à?

Không.

Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường lệ. Tôi tin là thật.

Tôi thở phào, đứng lại làm nũng.

Kỳ Việt, chân em đau.

Anh không nói gì, chỉ là cúi người xuống trước mặt tôi một cách thuần thục.

Tôi lập tức nhảy lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ, để anh cõng tôi đi trên con đường rợp bóng cây, vừa đi vừa thảnh thơi trò chuyện.

Kỳ Việt, em đói.

Muốn ăn gì? Về nhà anh nấu cho.

Đậu hũ ngàn lớp nha?

Ừ.

Canh sườn nấu củ sen?

Đang hầm rồi.

Cá chua cay?

Được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...