Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Mật Của Kỳ Việt
Chương 7
9
Kỳ Việt thật sự rất yêu tôi.
Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn anh đang lùi xe, trong đầu bỗng hiện lên câu nói đó.
Xong rồi, sau gần ba tiếng ngồi ôn lại quá khứ cùng Tống Kỳ tối qua, tôi đã bị tẩy não hoàn toàn.
Nếu thế… có phải tôi nên chủ động thêm một chút không?
Tôi chớp mắt, đợi Kỳ Việt dừng xe xong liền mở miệng nói dối không chớp mắt.
Kỳ Việt, mặt anh có cái gì đó kìa. Nhắm mắt lại, đừng cử động, để em lấy cho.
Không ngờ Kỳ Việt chẳng nghi ngờ gì, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Tôi mở dây an toàn, nhìn gương mặt góc cạnh của anh ở khoảng cách gần, tim khẽ rung lên. Tôi cúi người, khẽ hôn lên khóe môi anh một cái.
Ban đầu chỉ định hôn rồi rút lui, ai ngờ Kỳ Việt như đã đoán trước. Người lúc nãy còn ngồi yên bất động giờ lập tức vòng tay ôm eo tôi, đảo ngược thế cờ, ấn tôi xuống ghế ngồi đã ngả ra phía sau.
Anh dụi nhẹ mũi vào mũi tôi, giọng thì thầm êm ái.
Thanh Thanh, hôn chào buổi sáng không phải như vậy đâu.
Thế thì phải hôn như nào?
Tôi chưa kịp hỏi thì Kỳ Việt đã dùng hành động để trả lời.
Hôn tận… năm phút.
Nếu không phải đang mải mê hôn nhau thì tôi đã sớm nhận ra — có thứ gì đó nóng rực đang chạm vào đùi trong của tôi.
Kỳ Việt bỗng chốc bật dậy, lập tức kéo giãn khoảng cách, người lúc nào cũng ung dung tự tại trước mặt tôi giờ lại đỏ mặt, mặt căng cứng.
Tôi thở hổn hển, gần như nằm bẹp trên ghế, mãi mới nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
Tôi… tôi đi học đây!
Mặt tôi cũng đỏ bừng, hoảng loạn mở cửa xe, chui vội khỏi vòng tay anh, chạy mất.
10
Từ hôm đó trở đi, nụ hôn chào buổi sáng ngầm trở thành một thói quen không cần nói ra giữa tôi và Kỳ Việt.Chỉ là ai kia đã biết tiết chế hơn, chỉ nhẹ nhàng dừng lại đúng lúc, không còn dữ dội như trước nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, tôi và Kỳ Việt cũng giống như bao cặp đôi khác, đang tận hưởng một mối tình ngọt ngào và ấm áp.Rất hạnh phúc, rất vui vẻ.
Chỉ có một chuyện khiến tôi băn khoăn — mà thật ra là tự tôi chuốc lấy.
Dù Kỳ Việt chưa từng nổi nóng với tôi, lúc nào cũng dịu dàng, nhưng tôi luôn có cảm giác anh đang giấu điều gì đó.
【Trưa nay anh đến đón em về ăn cơm nhé.】
Tôi nhìn tin nhắn vừa được gửi đến, đôi mày nhíu lại liền giãn ra, khóe môi cong lên khi nhắn lại cho anh.
Vừa mới gửi chữ “Được” đi, má tôi đã bị ai đó véo chặt, rồi bắt đầu bị nhào nặn như bột bánh.
Tô Thanh Diệp, người còn đang ở ngay trước mặt tôi đây mà cô đã cười trộm rồi! Cô định chọc tôi tức chết đúng không?
Tôi bị ép phồng cả má, nói năng không rõ tiếng.
Tớ không, chẳng phải cậu bảo chơi với cậu hai ngày rồi thì không giận nữa sao…?
Tống Kỳ bị tôi chọc cười, cuối cùng cũng chịu buông tay.
Tớ hết giận chuyện cậu lén yêu đương với Kỳ Việt rồi. Nhưng bây giờ tớ lại giận chuyện cậu biến thành “não tình yêu”! Hồi trước không phải để tiết kiệm thời gian nên luôn ăn quanh phòng thí nghiệm à? Giờ thì không cần tiết kiệm nữa chắc?
Tôi cười khan, né tránh ánh mắt của cô ấy, không dám nói thật là vì… tôi nhớ Kỳ Việt quá.
Từ lúc hẹn hò đến giờ, đây là lần đầu tôi và anh hai ngày không gặp nhau.
Tống Kỳ nhìn tôi như nhìn đứa không biết tự lo cho bản thân, thở dài thườn thượt.
Thôi được rồi, tới khu thí nghiệm rồi đó. Cậu đi làm đi, tớ tự đi dạo trong trường cũng được.
Ừ, được rồi.