Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Mật Của Kỳ Việt
Chương 6
8
Tống Kỳ kể rằng, ngay từ khi mới nhập học, vừa nhìn thấy tôi và Kỳ Việt ngồi cùng bàn, ngọn lửa “đẩy thuyền” trong cô ấy đã bùng cháy không kiểm soát.
Nam thanh nữ tú, cả hai đều là học bá, lại còn có duyên ngồi cạnh nhau — đúng kiểu định mệnh rồi còn gì.
Góc nhìn của cô ấy hoàn toàn khác với tôi.
Lúc học quân sự đầu năm lớp 10, tôi bị tụt huyết áp vì không ăn sáng, được Kỳ Việt cõng vào phòng y tế.
Tôi nghĩ đó là vì là bạn cùng bàn nên anh giúp thôi, ngoài cảm kích ra thì không nghĩ gì thêm.
Còn trong mắt Tống Kỳ, đó là một kỳ tích. Một người như Kỳ Việt, luôn sạch sẽ, không thích thân thiết với ai, lại sẵn lòng cõng người ta, ở bên cạnh chăm sóc cả buổi chiều — rõ là phá lệ rồi.
Đến khi hội thao, mục nam chạy 3000m thiếu người, Chu Diệu là lớp trưởng thể dục năn nỉ bao nhiêu lần Kỳ Việt cũng không chịu tham gia. Ấy vậy mà chỉ cần tôi nói sẽ đi cổ vũ, anh lập tức gật đầu đồng ý.
Trong mắt Tống Kỳ, Kỳ Việt yêu tôi muốn chết rồi.
Còn tôi thì nghĩ đơn giản là vì anh nghe tôi nói: top 3 của cuộc thi sẽ được thưởng tiền.
Thật sự lúc ấy tôi rất tin điều đó. Vì Kỳ Việt chạy rất giỏi, sáng nào cũng thấy anh chạy vòng quanh sân thể dục, chạy đều tăm tắp mà chẳng hề thở dốc. Nhìn mà tôi phải thầm ngưỡng mộ.
Anh mà thi thì dù không thắng được mấy nam sinh thể thao chuyên nghiệp, cũng chắc chắn đủ sức lọt top 3.
Kỳ Việt tính tình lạnh lùng, ít nói, lời nào cũng phải vắt từ miệng ra từng chữ. Chẳng mấy khi để ý đến ai, vậy mà với tôi thì khác — hỏi gì đáp nấy, thậm chí còn chủ động nói chuyện, hỏi han tôi trước.
Tôi là người đặc biệt của Kỳ Việt — điều này khiến Tống Kỳ “đẩy thuyền” đến mức không lối thoát luôn.
Trong mắt tôi, tất cả những điều đó chẳng qua là vì tôi là người đầu tiên Kỳ Việt quen khi vào cấp ba, lại có duyên ngồi cùng bàn, nên tự nhiên thân thiết hơn người khác một chút.
Cậu còn nhớ mấy buổi trưa nghỉ trưa không? Mùa hè nóng nực, lớp học thì vừa ngột ngạt vừa oi, cô chủ nhiệm lại bảo mấy hôm nay thời tiết thất thường, sợ mở điều hòa tụi mình bị cảm nên nhất quyết không cho mở. Mọi người đều nóng đến mức không ngủ nổi, chỉ có mình cậu là ngủ ngon lành. Biết vì sao không? Là tại Kỳ Việt ngồi cạnh đã quạt cho cậu suốt nửa tiếng đồng hồ đấy! Dùng cả miếng lót ngồi mà phẩy liên tục. Tớ với Chu Diệu ngồi sau hai cậu nhìn mà cứng đờ luôn! Thế mà cậu còn bảo không phải thích à?
Tôi kinh ngạc há hốc miệng.
Tôi cứ tưởng hôm đó là gió từ cửa sổ lùa vào, còn thầm mừng vì chọn được chỗ ngồi sát cửa sổ mát mẻ.
Còn một chuyện nữa. Hôm hội thao, cả lớp ra sân vận động hết, cậu thì vì đau bụng nên nằm gục trên bàn ngủ. Kỳ Việt ngồi cạnh cậu, cậu biết lúc đó anh ta đang làm gì không?
Anh ta đang hôn lên tóc cậu đấy! Mắt cứ nhìn chằm chằm cậu luôn. Cái ánh mắt ấy… tớ phải miêu tả sao nhỉ? Kiểu như lúc tớ nhìn con mèo nhà tớ ấy, yêu đến mức chỉ muốn ôm lấy mà hôn cho ngất xỉu. Rồi cậu tỉnh dậy, mới mở mắt đã nhìn Kỳ Việt cười ngọt như mía lùi, giọng nói còn mềm oặt như kẹo dẻo.
Nói đến đây, Tống Kỳ còn cố tình giả giọng tôi, dùng chất giọng ngọt đến mức khiến người ta nổi da gà mà nói: “Kỳ Việt, anh cũng ở đây à ~”
Kỳ Việt khi ấy đỏ hết cả mặt!
Trời ơi! Đây mà không phải mối tình đầu thuần khiết của tuổi học trò thì là gì nữa! Lúc đó tớ xúc động đến mức muốn chạy lên sân khấu giật micro hét lên “cặp tôi đẩy là thật” luôn ấy!
Tôi thật sự từng nói chuyện kiểu đó sao?! Không… không thể nào đâu…
Trong ký ức của tôi, tôi chỉ đơn giản là ngủ dậy, thấy Kỳ Việt cũng có mặt nên chào một câu cho phải phép thôi mà.
Mà đúng là mặt anh lúc đó đỏ thật, tôi còn tưởng anh cũng bị đau bụng giống tôi.
Còn nữa…Chứ cậu tưởng vì sao suốt cấp ba chẳng ai dám tỏ tình với cậu? Cậu học giỏi, tính tình tốt, lại xinh xắn, nhưng Kỳ Việt không chỉ trưng cái mặt lạnh ra canh chừng cậu cả ngày trong trường, mà còn giả bộ đưa cậu về nhà sau mỗi buổi học nữa. Mấy người khác còn có cơ hội nào chen vào? Tớ biết nhà của Kỳ Việt ở tận phía Tây sông, hoàn toàn không cùng đường với nhà cậu luôn đó!
Ban đầu còn ngại ngùng không muốn nói, giờ như thể bật công tắc, Tống Kỳ thao thao bất tuyệt không dứt.
Ánh mắt cô ấy hình như có gắn sẵn hiệu ứng slow motion, đúng chuẩn một fan cuồng “đẩy thuyền” từ trong trứng nước.
Rất nhiều chuyện tôi từng trải qua mà thấy hoàn toàn bình thường, qua lời kể sinh động của Tống Kỳ, đến cả tôi nghe cũng phải đỏ mặt mà “quắn quéo” theo.