Bí Mật Của Kỳ Việt

Chương 5



7

Tôi lảo đảo về tới nhà, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa thở phào thật mạnh.

Kỳ Việt đúng là chơi không đẹp! Tôi hoàn toàn không thể chống đỡ nổi, vừa rồi hầu như anh nói gì tôi cũng gật đầu hết.

Nếu anh nói thêm vài câu nữa, chắc tôi bán luôn bản thân mình cũng không biết chừng!

Tôi cố gắng điều hòa lại trái tim vẫn còn đập loạn, ánh mắt vô tình liếc sang thì thấy mẹ tôi – bà Trần đang ngồi ở bàn ăn, mặt mày hớn hở.

Thấy tôi nhìn qua, bà lại giả bộ như không có chuyện gì, nhẹ nhàng đẩy khay đồ ăn về phía tôi.

Về rồi à, ăn sáng đi con.

Nhưng sự sung sướng trong giọng bà chẳng thể giấu nổi, như thể một việc mà bà đã mong đợi suốt bao ngày cuối cùng cũng thành hiện thực.

Ba tôi ngồi bên cạnh cũng chỉ biết thở dài bất lực, như thể… con gái cưng của ông đã bị người ta cướp mất rồi.

Rõ ràng tôi chẳng nói gì, nhưng hình như cũng chẳng cần nói gì nữa.Bộ dạng ngẩn ngơ lúc nãy của tôi chắc chắn đã bị nhìn thấy hết, mất mặt muốn chết.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, hắng giọng một cái rồi tiện tay cầm đại cái bánh, nhanh chóng bước vào phòng, khóa cửa lại.

“Phịch” một tiếng, tôi ngã người lên giường lớn, vừa tức vừa ngượng, vừa cắn bánh vừa rút điện thoại ra nhắn tin cho Kỳ Việt.

【Tất cả là lỗi của anh, ba mẹ tôi cười tôi suốt!】【Giận dữ.jpg】

Tin nhắn vừa gửi đi, kết quả Kỳ Việt lại nhanh tay hơn, tin nhắn của anh đã nhảy ra trước.

【Về đến nhà rồi à?】

Tôi ngẩn người vài giây, lại thêm một tin nhắn nữa hiện lên.

【Xin lỗi, đều do anh. Ngày mai cho anh đãi một bữa chuộc lỗi có được không?】

【Hứ.】

【Đãi hai bữa ——】

Chưa kịp gõ xong thì điện thoại đã rung lên, Tống Kỳ gọi đến.

Tôi ngập ngừng vài giây, có chút guilty, vội kéo lên ẩn đoạn chat với Kỳ Việt rồi mới bắt máy.

Còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã gấp gáp hét lên.

Thanh Diệp, hôm qua tớ uống quá chén nên không để ý đến cậu. Tớ vừa nghe Chu Diệu nói là cái tên khốn Kỳ Việt đã lén lút bế cậu đi mất! Hắn không làm gì cậu chứ?

Khốn á…

Sau chuyện tối qua, Tống Kỳ oán khí với Kỳ Việt còn lớn hơn tôi tưởng. Nếu tôi nói là tôi và Kỳ Việt đang ở bên nhau, liệu cô ấy có mắng luôn cả tôi không?

Tôi rụt cổ lại, vội vàng trấn an.

Tớ không sao đâu. Hôm qua sau khi cậu rời đi không lâu thì tớ thấy choáng, chính tớ đã nhờ Kỳ Việt đưa về. Không kịp nói với cậu một tiếng, đừng giận nha.

Thật á?

Tôi lí nhí ừ một tiếng, nhanh chóng chuyển chủ đề.

Kỳ Kỳ, tại sao cậu lại nói Kỳ Việt thích tớ từ hồi cấp ba?

 

Tống Kỳ im lặng vài giây, lúc mở miệng lại thì giọng vẫn còn ngỡ ngàng.

Cậu hồi cấp ba thật sự không cảm thấy gì luôn sao?

Không có. Cậu kể cho tớ nghe đi.

Tống Kỳ thở dài một hơi.

Được rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...