Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Kíp Phòng The
Chương 4
17.
Ta như vừa được khai sáng, ngơ ngác nhìn nàng.
Trưởng công chúa thấy vậy, phẩy tay một cái.
Thị nữ dâng lên một chiếc hộp nhỏ khảm vàng.
Nàng nháy mắt với ta:
“Nếu Triệu Khê Hành thật sự không được, ngươi cũng không thể bạc đãi chính mình.”
“Này, tự mình làm, tự mình hưởng thụ.”
Ta vừa mở hộp ra nhìn, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng đóng sập lại.
Muốn vứt đi, nhưng lại bị Trưởng công chúa cứng rắn nhét vào tay, bắt mang về phủ.
Ta lén lút giấu nó thật sâu dưới đáy tủ quần áo, tim còn đập thình thịch không ngừng.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, sau lưng đã vang lên tiếng Triệu Khê Hành:
“Giấu cái gì đó?”
Hắn không biết trở về từ khi nào, trên người còn phảng phất mùi thuốc nhè nhẹ.
Ta hoảng sợ giật mình, lắp ba lắp bắp:
“Không, không có gì cả!”
Hắn nheo mắt, rõ ràng không tin, từng bước từng bước tiến lại gần:
“Thật không?”
Vừa hỏi vừa đưa tay định mở tủ.
Ta cuống cuồng, ngăn cũng ngăn không được, trong cơn nguy cấp, chỉ còn biết dùng tuyệt chiêu.
Chủ động hôn hắn.
Cứ ngỡ sẽ đánh lạc hướng được như lần trước, nào ngờ lần này hắn lập tức phản khách thành chủ.
Một tay siết chặt eo ta, mạnh mẽ đáp lại nụ hôn, không cho ta cơ hội trốn thoát.
Đến khi môi lưỡi cuồng nhiệt đến mức ta ý loạn tình mê, chàng liền bế thốc ta lên, gương mặt tràn đầy quyết tâm “phải rửa nhục bằng được”.
Và lần này, hắn thực sự không khiến ta thất vọng.
Ta mệt lả trong lòng hắn, đến cả sức giơ tay cũng chẳng còn.
Cái hộp nhỏ Trưởng công chúa đưa, e rằng không dùng tới nữa.
Phu quân ta chẳng hề “không được”.
Hắn quá là “được” ấy chứ.
Thẹn quá, che mặt.
Thế nhưng, ta vui mừng quá sớm rồi.
Những ngày sau đó, trên người Triệu Khê Hành lúc nào cũng phảng phất mùi thuốc bổ.
Bữa cơm trong phủ toàn là các loại canh bổ mười phần đại bổ.
Bổ đến mức ta khô miệng khô lưỡi, thậm chí còn chảy cả máu mũi.
Ban đêm lại càng chẳng được yên ổn.
Hắn đêm nào cũng siêng năng cần mẫn.
Ta vừa khóc vừa cầu xin tha thứ:
“Đừng mà… phu quân…”
Hắn lại hôn lên vành tai ta, giọng khàn khàn dỗ dành:
“Ngoan… thêm một lần nữa, vi phu cảm thấy… còn có thể tốt hơn nữa…”
“Ưm…”
Ta muốn chạy trốn, nhưng lần nào cũng bị hắn ôm chặt kéo về, giam vào trong lòng.
Cuối cùng, thật sự chịu không nổi nữa, ta lại một lần nữa chạy trốn sang phủ Trưởng công chúa.
18.
Trưởng công chúa thấy dưới mắt ta quầng thâm, bước đi lảo đảo liền bật cười:
“Ôi chao, sao trông ngươi như bị yêu tinh hút cạn tinh khí vậy!”
Ta còn đang xoa thắt lưng đau nhừ, chưa kịp than thở thì bên ngoài đã vang lên một trận ồn ào.
Triệu Khê Hành giận dữ xông vào:
“Điện hạ! Xin hãy trả phu nhân lại cho thần!”
Nhưng vừa thấy hắn, ta sợ đến mức nép ngay sau lưng Trưởng công chúa.
Nếu về phủ, e rằng ta thật sự sẽ chết trên giường mất thôi.
Ta túm lấy tay áo Trưởng công chúa, cầu khẩn:
“Điện hạ! Ta không về đâu, xin người đừng đuổi ta đi...”
Thấy ta như vậy, sắc mặt hắn càng tối sầm lại, nghiến răng nói:
“Giang Hàm Nguyệt! Có ta vẫn chưa đủ sao? Nàng…”
Lời còn chưa dứt, mặt hắn đột nhiên tái nhợt, “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
Cả người loạng choạng, rồi ngã ngửa ra phía sau.
“Phu quân!”
Ta sợ hãi hồn phi phách tán, lao tới ôm lấy hắn, nước mắt tức thì lã chã tuôn rơi:
“Điện hạ! Điện hạ mau cứu lấy chàng!”
Ta còn trẻ trung xinh đẹp thế này, ta không muốn làm quả phụ đâu!
Trưởng công chúa cũng không còn vẻ khoái chí xem kịch, lập tức gọi người đến.
Thái y được mời đến vội vàng, bắt mạch cho Triệu Khê Hành.
Hồi lâu, thái y vuốt râu, nói:
“Tướng quân đây là... khí huyết hư nhược!”
Khí huyết hư nhược?!
Sắc mặt Triệu Khê Hành vốn đã trắng nay càng đen kịt.
Ta chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho đỡ ngượng.
“Phì!”
Trưởng công chúa rốt cuộc không nhịn được, bật cười thành tiếng, vai run lên bần bật.
Thái y lên tiếng an ủi:
“Tướng quân xin yên tâm, khí huyết hư nhược chỉ là nhất thời.”
“Phòng sự nên tiết chế, tuyệt đối không được uống thêm các loại dược phẩm bổ mạnh kia nữa, tĩnh dưỡng bảy ngày là sẽ bình phục.”
Ta nghe không có gì nghiêm trọng, lập tức cúi đầu cảm tạ:
“Đa tạ thái y!”
Thái y gật đầu, lại liếc nhìn ta, bổ sung:
“Phu nhân của tướng quân cũng vậy, xin hãy tiết chế.”
Mặt ta lại đỏ bừng lần nữa.
Trưởng công chúa nhịn cười, phẩy tay dẫn mọi người lui ra ngoài.
Ta khẽ chọc vào Triệu Khê Hành đang nằm trên giường giả chết:
“Phu quân... chàng còn ổn chứ?”
19.
Tiếng hắn uể oải vọng tới:
“Sao nàng lại phải bỏ trốn?”
Ta trợn tròn mắt:
“Không trốn còn được sao? Không trốn thì ta thành khô quắt mất! Thân thể sớm đã chịu không nổi rồi!”
Tai hắn đỏ lựng, quay mặt đi, giọng nhỏ lại mấy phần:
“Nàng… sao không nói sớm cho ta biết…”
Ta càng tức hơn:
“Thiếp nói rồi mà! Thiếp bảo đừng nữa, thiếp bảo đủ rồi! Có lần nào chàng nghe đâu? Còn… còn càng ngày càng quá đáng!”
Hắn khẽ ho hai tiếng, ngượng ngùng nhận lỗi:
“…Xin lỗi. Sau này… sẽ không như vậy nữa.”
Ngập ngừng một lúc, hắn nhẹ nhàng kéo lấy tay áo ta:
“Vậy… nàng có thể về cùng ta không?”
Nhìn hắn mặt mày trắng bệch, ta cũng mềm lòng:
“Về cũng được, nhưng phu quân phải đồng ý với ta mấy điều kiện!”
Hắn ngẩn ra:
“Điều kiện gì?”
Ta hắng giọng, bắt đầu đếm trên đầu ngón tay:
“Thứ nhất, chuyện phòng the phải tôn trọng ý của thiếp, thiếp bảo dừng là phải dừng, không được nói mấy câu kiểu ‘lần cuối cùng’, ‘sắp xong rồi’ nữa.”
“Thứ hai, không được lén lút uống mấy loại thuốc bổ linh tinh, các món thuốc bổ trong bữa ăn cũng bỏ hết cho thiếp.”
“Thứ ba, mỗi lần từ doanh trại về, nhất định phải dùng xà phòng tắm rửa sạch sẽ, thiếp không thích mùi mồ hôi, còn muốn hôn thiếp thì phải súc miệng trước.”
Hắn gật đầu:
“…Nghe theo nàng.”
Cuối cùng, ta trừng mắt nhìn bộ râu rậm dưới cằm hắn:
“Thứ tư, cạo cái râu xồm kia đi cho thiếp!”
Triệu Khê Hành lập tức nhíu mày:
“Ba điều đầu thì được. Điều thứ tư… vì sao? Bộ râu này ta nuôi đã nhiều năm rồi.”
Ta bĩu môi:
“Thiếp không thích, hơn nữa… lúc chàng hôn thiếp, râu đâm làm mặt thiếp đau lắm…”
Hắn đưa tay sờ râu, lại nhìn vẻ mặt ta đầy oán trách, trầm ngâm rất lâu, cuối cùng thở dài:
“…Được, cạo thì cạo.”
Hai chúng ta xách bảy gói thuốc mà thái y kê, cùng nhau rời phủ công chúa.
20.
Ta còn mơ màng ngủ, theo thói quen lật người sang bên cạnh, bỗng phát hiện bên mình trống không.
“Phu quân?”
Một nụ hôn dịu dàng rơi trên môi ta, không hề gây đau chút nào.
Ta lờ đờ mở mắt, vừa nhìn rõ người trước mặt, lập tức tỉnh táo hẳn.
Bộ râu lớn của Triệu Khê Hành đã không còn.
Cằm chàng nhẵn nhụi, đường nét sắc sảo, lộ ra dung mạo tuấn tú vốn bị che khuất bấy lâu.
Ta nhìn đến ngẩn người.
Chàng bật cười khẽ, lại cúi xuống hôn lên trán ta:
“Còn sớm, ngủ thêm một lát đi. Tối nay đưa nàng dự yến tiệc trong cung.”
Đợi đến khi chàng quay người đi khỏi, ta vẫn chưa hoàn hồn.
Tỳ nữ bưng nước nóng vào, mặt đỏ bừng:
“Phu nhân, tướng quân cứ như biến thành người khác vậy! Cả đám nha đầu trong viện đều nhìn ngây cả ra!”
Tim ta đập loạn, ôm ngực ngã xuống gối.
Xong rồi xong rồi.
Không chỉ thân thể, ngay cả dung mạo này cũng là gu của ta.
Không được, tối nay có yến tiệc trong cung, nhất định phải sửa soạn cho chàng thật chỉnh tề.
Trong kinh thành, mỹ nam tử chắc chắn sẽ có một chỗ cho chàng.
Triệu Khê Hành vừa về tới phủ còn chưa kịp thở, đã bị ta kéo thẳng vào phòng tắm.
Thay bộ trường bào gấm trắng ánh trăng, thắt đai ngọc ở eo.
Chàng thân hình thẳng tắp, khí chất cao quý, chẳng còn bóng dáng gì của một “võ phu thô kệch” ngày trước.
Ta vòng quanh chàng hai lượt, hài lòng gật đầu liên tục.
Đến yến tiệc trong cung, khi ta khoác tay Triệu Khê Hành xuất hiện, cả đại điện vốn ồn ào cũng lặng đi mấy phần.
Vô số ánh mắt kinh diễm đều đổ dồn về phía chúng ta.
Dù ai tới bắt chuyện, ta cũng không rời miệng khỏi chuyện về Triệu Khê Hành.
“Lý phu nhân hôm nay cài trâm đẹp thật… ôi, cũng giống với trâm ngọc mà phu quân ta đeo hôm nay!”
“Vương tỷ có thấy phu quân ta không? Có phải còn tuấn tú hơn cả thám hoa lang không?”
“Trương phu nhân tốt lành… làm sao tỷ biết phu quân ta còn đẹp hơn cả Phan An?”
21.
Trưởng công chúa thật sự không nhìn nổi nữa, gõ vào đầu ta một cái:
“Thu lại cái vẻ mặt ấy đi, đến con công xòe đuôi cũng không bằng ngươi. Toàn khoe khoang!”
Ta ôm đầu, cười ngốc nghếch:
“Điện hạ, phu quân của ta có đẹp không? Tiếc là người đã thuộc về ta rồi, hì hì hì…”
Trưởng công chúa liếc ta một cái, chẳng thèm khách khí:
“Người ta có được ngọc quý đều muốn cất thật kỹ không cho ai thấy.”
“Ngươi thì hay rồi, dẫn đi khoe khắp nơi, chỉ sợ bọn trộm không dòm ngó chắc?”
Nói đoạn, nàng khẽ dùng quạt chỉ về một phía.
Ta nhìn theo, tim chợt giật thót.
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ – Giang Tư Dao – của ta, đang tươi cười đứng trước mặt Triệu Khê Hành, không biết nói những gì.
Trưởng công chúa hạ thấp giọng:
“Nghe nói, ban đầu Triệu Khê Hành cầu thân với tỷ tỷ ngươi, bị từ chối ba lần mà vẫn không chịu bỏ cuộc, tình si lắm…”
Nụ cười trên mặt ta lập tức tắt ngấm.
Trưởng công chúa thấy ta buồn xo, hừ một tiếng:
“Nam nhân ba lòng hai dạ không đáng giữ. Nam tử đầy ra đó, hôm nào đến phủ ta, ta tặng ngươi mấy…”
Nàng còn chưa nói hết, ta đã nhấc váy chạy tới phía đó.
Còn chưa đến gần, Triệu Khê Hành đã ngoảnh đầu lại.
Vừa thấy ta, trên mặt hắn lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vội vàng sải bước đến, ôm lấy eo ta:
“Phu nhân.”
Chỉ còn lại Giang Tư Dao đứng nguyên tại chỗ, nụ cười trên môi cứng lại, nhìn chúng ta không chớp mắt.
Ta cố nặn ra một nụ cười gượng, bước lên trước:
“Tỷ tỷ cũng ở đây à.”
Giang Tư Dao tiến thêm một bước, ghé sát tai ta, nhỏ giọng uy hiếp:
“Giang Hàm Nguyệt, nếu ngươi biết điều thì tự mình xin xuống làm thiếp, ta còn rộng lượng cho ngươi làm Quý thiếp.”
“Bằng không… đợi ta ra tay, nhất định sẽ khiến Triệu Khê Hành hưu ngươi!”
Ta nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, ta biết tỷ tỷ ngốc, nhưng không ngờ lại có thể ngốc đến mức này.
22.
Ta liếc nàng một cái, kéo lấy tay Triệu Khê Hành hỏi:
“Phu quân, tỷ tỷ bảo chàng muốn hưu thiếp? Thật không vậy?”
Sắc mặt Triệu Khê Hành lập tức thay đổi:
“Tuyệt đối không có chuyện đó! Phu nhân chớ nghe lời nhảm nhí!”
Hắn quay sang Giang Tư Dao, nghiêm giọng quở trách:
“Giang tiểu thư, xin hãy tự trọng, đừng phá hoại tình cảm phu thê ta!”
“Chuyện hôm nay, ta sẽ bẩm báo lại đầy đủ với lệnh tôn, mong lệnh tôn dạy dỗ lại nữ nhi cho tốt!”
Sắc mặt Giang Tư Dao hết xanh lại trắng, hung hăng trừng mắt với ta, rồi giậm chân bỏ đi.
Ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhìn Triệu Khê Hành.
Hắn vội vàng giơ tay thề thốt:
“Phu nhân, ta thề với trời, chưa từng có ý định hưu bỏ nàng, trước đây chưa từng, sau này lại càng không!”
“Nàng ta chỉ là ganh tỵ phu thê chúng ta ân ái, muốn ly gián đôi ta thôi.”
Nhìn hắn gấp gáp giải thích như vậy, trong lòng ta vẫn có chút uất ức chưa tan.
Sau tiệc trong cung, Trưởng công chúa cho người gửi tới một chiếc hộp gấm.
Mở ra xem, toàn là những truyện kiểu “Tướng quân phụ bạc hối hận không kịp”, “Tướng quân truy thê hỏa táng tràng”, “Hòa ly rồi tướng quân phát điên”… vân vân.
Triệu Khê Hành nhìn vào, mặt lập tức đen kịt:
“Đừng đọc mấy thứ linh tinh này!”
Nói rồi định sai người đốt đi.
Ta mặc kệ, quay đi chẳng thèm nhìn hắn nữa.
Hắn nhỏ giọng hỏi:
“Làm sao vậy? Còn giận chuyện Giang Tư Dao vừa nói à?”
Hắn xoay người ta lại, nghiêm túc nói:
“Hàm Nguyệt, nàng tin ta, ta tuyệt đối không có hai lòng.”
Cuối cùng, ta không nhịn được mà buột miệng hỏi:
“Phu quân khi xưa... sao lại muốn cưới nàng ấy? Cầu thân đến ba lần lận? Tướng quân đúng là si tình thật đấy.”
Vừa dứt lời, ta đã hối hận.
Giọng chua lè chua lét, hệt như một bà vợ nhỏ nhen.
Nếu là trước đây, ta chẳng để tâm chút nào.
Chỉ cần hắn cưới ta, cho ta vị trí chính thê, phu thê thuận hòa là đủ.
Nhưng bây giờ, cứ nghĩ đến chuyện ấy, trong lòng lại tức đến nghiến răng.
23.
Triệu Khê Hành im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng giải thích:
“Lúc mới về kinh, trưởng bối trong tộc thúc giục ta sớm thành gia thất. Kỳ thực ta cũng không định lấy thê tử sớm như vậy. Cho đến một ngày, lúc đi ngang qua Giang phủ, nghe được một khúc đàn, âm vang hùng tráng, khiến ta liên tưởng đến cảnh hoàng hôn nơi biên tái... trong lòng không khỏi ngưỡng mộ.”
Hắn ngừng lại, giọng đều đều:
“Ta hỏi người đi cùng, khúc ấy là ai đàn. Ai nấy đều nói, Giang đại tiểu thư cầm nghệ vang danh kinh thành, chắc chắn là nàng ấy.”
“Ta nghĩ, nếu đã phải cưới thê tử, chi bằng cưới người đàn được khúc đàn như thế. Vậy nên mới đến cầu thân. Nào ngờ nàng ấy lại chẳng hề ưa thích ta.”
Chỉ vì vậy thôi sao?
Sao lại qua loa như thế?
Ta lại không nhịn được mà lôi chuyện cũ ra hỏi:
“Vậy nếu chàng không hề si tình tỷ ấy, tại sao hôm đó ta trèo tường hỏi chàng có muốn lấy ta không, chàng lại từ chối?”
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve má ta:
“Hôn sự là chuyện lớn, sao có thể làm trò đùa được? Dẫu trong lòng ta đã động tâm, nhưng không thể vừa bị tỷ tỷ nàng từ hôn, đã vội đáp ứng lời nàng ngay được.”
“Như vậy là quá coi thường nàng, cũng khiến nàng mang tiếng xấu, tổn hại danh dự.”
“Ta định đợi qua mấy hôm, kiếm cớ chính đáng, sẽ đường hoàng tới cửa cầu thân với nàng.”
Tim ta bỗng đập loạn.
Nhưng càng hiểu lòng hắn, ta lại càng cảm thấy bất an.
Ta cúi đầu nói khẽ:
“Phu quân... hay là, chàng cứ viết cho thiếp một tờ hòa ly trước đi.”
Hắn sững sờ:
“Sao vậy?”
Lòng ta dâng lên nỗi xót xa:
“Vốn dĩ chàng không định lấy thiếp, là thiếp... là thiếp ép chàng cưới.”
Hắn vội vàng phủ nhận:
“Không phải vậy! Lúc đó ta trúng dược, nàng cứu ta, ta đương nhiên phải chịu trách nhiệm với nàng...”
Ta khẽ lắc đầu, cuối cùng vẫn đem hết những toan tính trong lòng nói ra:
“Kỳ thực, thiếp đã nhìn thấy người của Trưởng công chúa bỏ thuốc vào rượu của chàng.”
“Nếu ta thật lòng muốn cứu, lẽ ra phải nhắc nhở chàng ngay tại chỗ, chứ không phải...”
“Chứ không phải để chàng uống xong, rồi mới tính toán canh thời gian, canh địa điểm để ra tay cứu...”
“Triệu Khê Hành, thiếp đã tính toán với chàng, một người như thiếp...”