Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Kíp Phòng The
Chương 3
12.
Tay ta bị nàng nắm chặt, lực đạo không nặng nhưng đủ khiến ta không thể rút ra. Ánh mắt ta cũng vì thế mà bị ép phải lướt qua từng thân thể tràn đầy sức mạnh trước mắt, từng đường cơ nổi lên dưới ánh nắng, xa lạ mà lại khiến tim người đập loạn.
Cho đến khi, giữa những bóng dáng cao lớn ấy, ta thoáng thấy một người.
Vai rộng, eo thon, cơ lưng căng rắn, những đường nét quen thuộc đến mức khiến tim ta khẽ run. Dáng hình ấy, không hiểu sao lại phảng phất bóng dáng của Triệu Khê Hành.
Ta chỉ dám lén nhìn thêm một cái, vậy mà vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Trưởng công chúa.
“Ồ?”
Nàng khẽ cong môi đỏ, ngón tay chỉ thẳng về phía nam tử kia, giọng mang theo ý cười không che giấu:
“Ngươi, bước lên đây, luyện một bài cho phu nhân tướng quân thưởng thức.”
Nam tử ấy lập tức bước ra. Hắn cúi người, nhấc lấy quả tạ đá đặt bên cạnh, cơ bắp căng lên theo từng động tác, thao luyện vạm vỡ, khí thế tràn đầy.
Mồ hôi theo bắp tay cuồn cuộn chảy xuống, dưới ánh dương lấp lánh như những giọt thủy tinh.
Trưởng công chúa ghé sát lại bên ta, hơi thở nhẹ lướt qua vành tai, khiến da ta bất giác tê dại:
“Quả nhiên ngươi thích kiểu như Triệu Khê Hành.”
“Lá gan nhỏ, nhưng ánh mắt không tệ, bản cung cũng thích kiểu ấy.”
Nàng bất ngờ nâng cằm ta lên, buộc ta phải ngẩng đầu. Ta sợ đến mức nín thở, tim đập dồn dập trong lồng ngực.
“Nhìn cho kỹ.”
“Nhìn từng chỗ một trên thân hắn.”
Ngón tay nàng trong không khí chậm rãi vẽ lại từng đường nét, từ bờ vai rộng lớn, tấm lưng vững chãi, đến vòng eo thon rắn chắc…
Ánh mắt ấy quá mức táo bạo, khiến mặt ta nóng bừng, cả người như bị hun trong lửa.
Nàng bỗng hạ giọng, nói chậm rãi:
“Có một điểm, ngươi lại khác biệt với người thường.”
Ta theo bản năng hỏi, giọng vẫn còn run:
“Là gì vậy?”
Nàng nhẹ nhàng bật cười:
“Ngươi biết nghĩ tới việc chính mình cũng phải hưởng lạc, chứ không chỉ chăm chăm lấy lòng nam nhân.”
Ta ngơ ngác, nhất thời không hiểu:
“Chuyện ấy… chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”
Ngữ khí Trưởng công chúa chợt trầm xuống, mang theo vài phần giễu cợt lạnh lẽo:
“Không đâu.”
“Thế gian dạy nữ nhân phải lấy phu quân làm gốc, ngay trong chuyện khuê phòng cũng vậy.”
“Các nàng chỉ coi trọng sự thỏa mãn của trượng phu, chẳng mấy ai bận tâm đến vui sướng của bản thân mình.”
“Không biết bao nhiêu nữ tử cả đời chẳng biết đến khoái lạc, thậm chí còn phải chịu đựng đau đớn, vậy mà vẫn phải giả vờ vui thích để giữ cho phu quân chút sĩ diện đáng thương.”
“Mà những lời răn dạy ấy, lại thường xuất phát từ miệng những nữ tử đi trước, họ luôn bảo ‘chịu đựng chút là quen’, thậm chí còn cho rằng đau đớn là chuyện đương nhiên.”
Ta ngẩn ngơ nhìn nàng, những lời ấy như từng giọt nước nhỏ xuống lòng ta, nặng nề mà khó gọi tên:
“Điện hạ... người cũng từng như vậy sao?”
13.
Nàng khẽ cười nhạt một tiếng, nụ cười ấy không mang theo bao nhiêu vui vẻ:
“Từng như vậy. Nhưng bây giờ thì không.”
Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua má ta, động tác chậm rãi đến mức khiến người ta không kịp né tránh:
“Giang Hàm Nguyệt, ngươi thật may mắn, may mắn đến mức... bản cung cũng phải có chút ghen tỵ.”
Nàng dừng lại một chút, rồi tiến sát hơn, khoảng cách gần đến mức ta có thể nghe thấy hơi thở của nàng:
“Để bản cung dạy ngươi, nữ nhân phải biết tận hưởng hoan lạc như thế nào.”
Toàn thân ta cứng đờ, theo bản năng muốn lùi lại phía sau:
“Không... không cần đâu...”
Nhưng nàng đã ấn chặt vai ta, không cho ta trốn tránh. Đôi môi đỏ gần như chạm vào vành tai, giọng nói nhẹ đến mức mang theo mê hoặc:
“Nữ nhân muốn hưởng lạc, còn khó hơn nam nhân nhiều.”
Ngón tay nàng như có như không lướt qua vành tai ta:
“Trước hết, ngươi phải yêu Triệu Khê Hành đã.”
“Nếu chưa yêu được hắn, thì cứ yêu thân thể hắn trước cũng được. Có điều...”
Nàng kéo dài giọng, cười khẽ đầy ẩn ý:
“Vừa rồi nhìn dáng vẻ ngươi, e là sớm đã thèm muốn hắn lắm rồi nhỉ?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
“Tiếp theo, là phải hiểu rõ thân thể của mình. Mỗi người có điểm nhạy cảm khác nhau, có người là sau vành tai...”
Ngón tay nàng từ dái tai nhẹ nhàng trượt xuống bên cổ, rồi men theo bờ vai, chậm rãi ấn xuống:
“Có người... lại là ở đây.”
Một cảm giác tê dại xa lạ bỗng nổ tung trong người ta. Ta không kìm được mà khẽ kêu thành tiếng.
Trưởng công chúa bật cười đầy thích thú:
“Ha ha, tìm được rồi~”
Nàng tiếp tục ấn nhè nhẹ nơi ấy.
Cảm giác vừa tê vừa ngứa lại mềm nhũn dâng trào, khiến toàn thân ta như mất hết sức lực, gần như tựa hẳn vào tay nàng, giọng nói cũng trở nên yếu ớt:
“Dừng lại... đừng mà...”
Đúng lúc ấy, một bóng người quen thuộc đột ngột xông vào, giọng nói đầy hoảng hốt vang lên như sét đánh:
“Hàm Nguyệt!!”
14.
Là Triệu Khê Hành.
Hắn xách kiếm lao vào, hiển nhiên là vì lo lắng mà đến cứu ta.
Thế nhưng vừa trông thấy cảnh tượng trước mắt - ta mặt mày đỏ bừng, mắt ngân ngấn nước, y phục hơi xốc xếch, còn đang tựa vào lòng Trưởng công chúa; giữa sân lại là một đám nam tử cường tráng mình trần…
Không khí như bị đông cứng trong khoảnh khắc.
Trưởng công chúa sững người một chút, sau đó lại bật cười đến ngả nghiêng.
Nàng chẳng những không buông ta ra, trái lại còn cười cợt, ngón tay chỉ vào vị trí trên vai ta:
“Triệu tướng quân, tới thật đúng lúc. Nhớ kỹ vị trí này nhé, Hàm Nguyệt nhà ngươi – thích nhất chỗ này đấy.”
Nói rồi, nàng còn cố tình nhấn thêm một cái.
Ta không kìm được, lại bật lên một tiếng kinh hô.
Sắc mặt Triệu Khê Hành lập tức tối sầm, đen như đáy nồi, gân xanh trên trán giật mạnh:
“GIANG…HÀM… NGUYỆT!”
Ta hoảng hồn, vội vàng vùng ra khỏi lòng Trưởng công chúa, cuống quýt nói:
“Phu quân… hãy nghe thiếp giải thích…”
Hắn không để ta nói hết câu, lập tức cởi áo ngoài, từ đầu đến chân quấn chặt lấy ta, rồi một tay bế thốc ta lên vai, xoay người rời đi không chút do dự.
Phía sau còn vọng lại giọng Trưởng công chúa lười biếng, mang theo ý cười nhàn nhạt:
“Giang Hàm Nguyệt, nhớ ghé chơi nữa nhé~”
Triệu Khê Hành vác ta một mạch về phủ, ném thẳng ta lên giường.
Hắn đứng ở mép giường, trừng mắt nhìn ta, lồng ngực phập phồng vì tức giận:
“Ta ở ngoài lo lắng không yên, sợ nàng gặp chuyện chẳng lành!”
“Còn nàng thì hay rồi! Ở đó… cùng Trưởng công chúa… lại còn những kẻ kia… nàng… các người…”
Thấy hắn sắp nổi giận thật sự.
Ta cắn răng, chẳng màng nghĩ nhiều nữa, liền chủ động nghiêng người hôn lên môi hắn.
Mọi lời hắn chưa kịp nói đều bị chặn lại.
Hắn trừng mắt nhìn ta, trong mắt vẫn còn lửa giận chưa tan:
“Giang Hàm Nguyệt! Nàng làm gì vậy…”
Ta lại nghiêng người, hôn khẽ thêm một cái nữa.
“Nàng tưởng làm thế là ta sẽ…”
Ta lại hôn một cái.
“Ta còn chưa nói xong…”
Lại một cái hôn.
“Ta sẽ không tha thứ cho nàng…”
Tiếp tục hôn.
“Ta…”
Hôn.
“Nàng…”
Ta không đáp lời, chỉ một mực hôn, hôn mãi không thôi.
15.
Ban đầu, Triệu Khê Hành còn cố đẩy ta ra, nhưng lực mỗi lúc một yếu dần.
Đến cuối cùng, chỉ còn lại hơi thở dồn dập và hai vành tai đỏ rực.
Lúc này ta mới ngừng lại, thở nhẹ, khẽ hỏi:
“Giờ... có thể nghe thiếp giải thích chưa?”
Hắn lại bất ngờ cúi đầu, lúng búng:
“...Hôn thêm một lát nữa...”
“Ưm...”
Hắn vòng tay ôm chặt eo ta, ghì ta vào lòng.
Hơi thở hòa quyện, đầu óc ta cũng trở nên mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai ta.
Giọng khàn khàn của hắn vang lên:
“Là... chỗ này phải không?”
Lời của Trưởng công chúa lập tức vang lên trong đầu, toàn thân ta khẽ run, vội muốn đẩy hắn ra.
“Dừng lại...”
Nhưng hắn đã nhẹ nhàng ấn vào hõm vai ấy.
Cảm giác tê dại quen thuộc lập tức ập tới, ta suýt nữa đứng không vững.
Hắn kịp thời đỡ lấy ta, bên tai vang lên tiếng cười khẽ đầy đắc ý.
Hồng đăng như lửa, màn trướng ấm áp, lần này không còn đau như ta tưởng.
Ta không kìm được mà bật lên những tiếng nức nở khe khẽ.
Đúng lúc cảm giác khoái lạc ấy dâng lên gần tới đỉnh, mọi thứ bỗng dưng dừng lại.
Trong màn trướng chỉ còn lại tiếng thở gấp của hai người.
Ta còn chút bối rối...
“...Chỉ thế thôi à?”
Triệu Khê Hành nghe vậy, thân mình cứng đờ.
Hắn ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vẻ tổn thương không thể tin nổi.
“...Nàng... chuyện này... là ngoài ý muốn!”
Hai tai hắn đỏ tới mức sắp nhỏ máu:
“Là ta... ta chưa thành thạo... lần sau... nhất định...”
Càng nói hắn càng lúng túng, bỗng bật dậy, cuống quýt mặc lại y phục.
“Nàng đợi đấy!”
Nói xong, hắn gần như chạy trối chết ra khỏi phòng.
Ta nhìn bóng lưng hấp tấp ấy mà vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Chỉ nghe ngoài cửa truyền vào tiếng quản gia ngờ vực:
“Tướng quân, đêm đã khuya, ngài còn định đi đâu vậy?”
16.
Sáng hôm sau, lòng rối bời tâm sự, ta len lén tới phủ Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa lười biếng tựa mình trên tháp, nhướng mày hỏi:
“Mở khóa rồi hả?”
Mặt ta nóng bừng, rón rén ngồi xuống bên cạnh nàng, ngập ngừng không biết mở lời thế nào.
Nàng đặt chén trà xuống:
“Sao lại có vẻ mặt này? Chẳng lẽ bản cung nhìn nhầm, hắn thật sự... không được à?”
Ta thở dài, hạ giọng nói nhỏ:
“Cũng không phải là không được...”
“Là... quá nhanh...”
“Còn chưa... bắt đầu gì mấy, đã... xong rồi...”
Trưởng công chúa sững lại một thoáng, rồi lập tức ôm bụng cười lớn.
Cười mãi mới lau nước mắt nơi khóe mắt:
“Lần đầu mà... tiểu tử non nớt, như vậy là bình thường.”
Ta ngờ vực hỏi:
“Nhưng... nhưng trong mấy quyển sách nhỏ, đều viết ít thì cũng phải nửa nén hương, lâu thì suốt cả đêm...”
Trưởng công chúa khẽ chọc vào trán ta:
“Ngươi không nghĩ xem mấy quyển sách ấy là ai viết ra?”
“Nếu thật sự quần quật cả đêm, chẳng phải sẽ trầy da tróc vảy, còn gì là vui thú nữa?”
Ta ngẫm lại, quả cũng đúng.
Nếu đêm nào cũng như trong sách nhỏ miêu tả, sắt cũng phải mòn thành kim mất.
Trưởng công chúa nhấp một ngụm trà:
“Chuyện này, không nên xét theo thời gian.”
“Phải xem hắn có khiến ngươi thực sự vui vẻ không.”
Ta đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu:
“Cũng có... nhưng, chưa đủ...”
Nói xong lại cảm thấy xấu hổ, liền che mặt:
“Điện hạ, ta như thế này... có phải không nên không?”
Trưởng công chúa đặt chén trà xuống, nét mặt trở nên nghiêm túc:
“Nữ nhân dĩ nhiên cũng có dục vọng, đó là bản năng như ăn cơm uống nước thôi.”
“Ngươi sợ bị người ta bảo là 'dâm loạn' phải không?”
Ta mím môi, lặng lẽ gật đầu.
“Vậy ngươi thử nghĩ xem, nếu là nam nhân mà cảm thấy chưa đủ, thiên hạ sẽ nói sao?”
Ta sững sờ.
Trưởng công chúa mỉm cười:
“Thiên hạ chỉ khen hắn 'dũng mãnh', còn sẽ cầu xin bí quyết, mong mình cũng được như vậy.”
“Ngươi có biết trong hiệu thuốc, loại dược bán chạy nhất là gì không?”