Bí Kíp Phòng The

Chương 2



5.

Ngày xuất giá, trong viện rộn ràng như nước sôi tràn nồi. Tiếng người nói cười, tiếng pháo, tiếng bước chân vội vã hòa lẫn vào nhau, khiến không khí vừa náo nhiệt vừa ngột ngạt.

Giữa lúc ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, đại tỷ lại đột ngột xông vào. Nàng đi một vòng quanh ta, ánh mắt rà soát từ đầu đến chân, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai, rồi cười khẩy:

“Nhặt thứ ta không cần mà cũng xem như bảo vật sao? Ngươi tưởng Triệu Khê Hành thật lòng thích ngươi à?”

“Chẳng qua là bị ta từ chối ba lần, thẹn quá hóa giận, nên tùy tiện bắt ai đó thay thế thôi!”

Ta đối diện với tấm kính đồng, bình thản cài chiếc trâm ngọc trai cuối cùng lên tóc, từ đầu đến cuối chẳng buồn quay đầu nhìn nàng.

Thích ư?

Ta chưa từng dám mơ tưởng.

Ta chỉ là không muốn phải làm thiếp cho Trương viên ngoại năm mươi tuổi mà thôi.

Có người chịu đến cưới ta, chịu danh chính ngôn thuận đưa ta qua cửa, thế là đủ rồi.

Chỉ tiếc, đại tỷ cứ đứng bên lải nhải không ngừng, như ruồi muỗi vo ve bên tai, thật khiến người ta phiền phức.

Ta đưa tay, chậm rãi mở ngăn dưới cùng của hộp trang điểm.

Bên trong, lặng lẽ nằm đó là đôi trâm ngọc mà Triệu Khê Hành đã tặng. Ta tiện tay cầm lên hai chiếc trâm vàng khảm hồng ngọc, xoay xoay trong tay, giả vờ do dự:

“Tỷ đến đúng lúc lắm, mau giúp muội xem, nên cài chiếc nào cho hợp với áo cưới đây? Tướng quân tặng nhiều quá, làm muội hoa cả mắt.”

“Ngươi!”

Đại tỷ tức đến đỏ bừng cả hai mắt, chỉ tay thẳng vào mặt ta mà mắng:

“Gà rừng vẫn là gà rừng, cho dù cài đầy trâm vàng, cũng không thể hóa thành phượng hoàng!”

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt trâm xuống, lại cầm lấy một đôi vòng ngọc phỉ thúy, chậm rãi đeo lên cổ tay, rồi đưa ra trước mặt nàng, như vô tình khoe khoang.

Ngón tay nàng run lên vì tức giận:

“Giang Hàm Nguyệt! Đừng có đắc ý quá mức!”

Đúng lúc ấy, nhũ mẫu vội vàng chạy vào, vừa nhỏ giọng khuyên nhủ, vừa kéo đại tỷ ra ngoài.

Chậc, thật đáng tiếc.

Ta còn một đôi hoa tai ngọc trai Đông châu nữa, còn chưa kịp cho tỷ ấy xem đâu.

6.

Trong tân phòng, hồng đăng cao treo, ánh sáng đỏ rực như phủ lên mọi thứ một tầng mộng ảo.

Khi khăn voan được vén lên, ánh mắt ta vừa ngẩng lên, liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Triệu Khê Hành.

Ta còn chưa kịp nhìn kỹ dung mạo trước mắt, mùi rượu đã xộc thẳng vào mũi, nồng nặc mà nóng hổi.

Ta khẽ nhíu mày.

Hắn lập tức nhận ra, trên gương mặt thoáng hiện vẻ ngượng ngùng hiếm thấy:

“Hôm nay... vui quá, nên uống hơi nhiều. Bình thường ta không như vậy.”

Ta nhỏ giọng đáp:

“Không sao đâu.”

Có lẽ thấy ta vẫn còn dè dặt, hắn hạ thấp giọng, nói chậm rãi, từng chữ đều mang theo ý trấn an:

“Nàng... không cần phải ngại. Nay ta và nàng đã bái đường thành thân, nàng chính là thê tử của ta.

Chuyện đã qua, đều không nhắc lại nữa, về sau, ta sẽ bảo hộ nàng.”

Trong lòng ta bỗng dưng dâng lên một luồng ấm áp, lan dần khắp lồng ngực.

Hôn sự của nữ nhân xưa nay phần nhiều do phụ mẫu quyết định. Có biết bao người đến tận ngày thành thân mới lần đầu gặp mặt phu quân.

Phu quân là người thế nào, tính tình ra sao, đều phó mặc cho số mệnh an bài.

So với họ, ta đã xem như là người có phúc rồi.

Ta ngẩng đầu, nhìn hắn, mỉm cười thật lòng:

“Tạ ơn phu quân.”

Hắn như bị ánh mắt ta làm cho lúng túng, đột ngột quay mặt đi, khẽ ho một tiếng:

“Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi.”

Màn đỏ chậm rãi buông xuống, cách biệt thế giới bên ngoài.

Khi hắn cúi xuống hôn ta, mùi rượu vẫn còn phảng phất, ban đầu quả thực chẳng dễ chịu. Ta sợ hãi nhắm chặt mắt, cả người cứng đờ như khúc gỗ.

Hắn khàn giọng vỗ về, động tác lại nhẹ nhàng đến mức không ngờ:

“Đừng sợ.”

Khi ta vùi mặt vào ngực hắn, mùi hương mát lạnh quen thuộc từ trên người hắn lan tỏa ra, khiến tim ta dần dần an ổn hơn.

Chỉ là hắn hôn đến mức đầu óc ta choáng váng, hơi thở rối loạn, trong đầu bất giác hiện lên quyển sách nhỏ đã lén xem trước ngày xuất giá.

Đây chính là… động phòng sao?

Sách nói, động phòng là chuyện vô cùng vui thích.

Thế nhưng, đêm động phòng của chúng ta lại thất bại.

Ta vốn đã sợ đau, lại thêm hắn quá mức dịu dàng chiều chuộng, vừa động đến một chút, nước mắt ta đã trào ra, khóc càng lúc càng lớn.

Hắn chống tay trên người ta, hơi thở dồn dập, gân xanh trên trán cũng giật liên hồi.

Còn ta thì khóc nức nở không dứt, đến cả hơi thở cũng lạc nhịp.

Sau một hồi giằng co, cuối cùng hắn chỉ có thể bất lực nằm xuống, kéo chăn đắp kín cho ta, giọng nói trầm xuống:

“...Được rồi, đừng khóc nữa, ngủ đi.”

“Đợi nàng... thật sự sẵn sàng rồi hẵng nói tiếp.”

7.

Mấy ngày liên tiếp, đêm nào cũng như vậy.

Hắn thử, ta lại khóc lóc.

Sắc mặt hắn mỗi ngày một u ám hơn.

Ta cũng tủi thân, khóc đến đỏ cả mắt.

Lại thêm một đêm thất bại, ta vừa sụt sùi vừa mò từ dưới gối ra quyển sách nhỏ nhàu nhĩ, đưa cho hắn.

“Hay là... phu quân thử xem quyển này một lượt?”

Triệu Khê Hành nhìn chằm chằm vào quyển sách, nét mặt khó tả:

“...Sao lại là ta phải học?”

Ta rụt rè đề nghị:

“Vậy... hai ta cùng học nhé?”

Thế nhưng sách toàn tranh vẽ, chữ thì ít ỏi.

Nói là chỉ cần làm theo.

Thực tế thì hoàn toàn không được.

Nhìn sắc mặt hắn càng lúc càng trầm xuống, ta cẩn trọng hỏi:

“Hay là... thôi không động phòng nữa?”

Hắn không vui liếc ta một cái:

“Thế ta cưới thê tử làm gì?”

Ta dè dặt thử dò:

“Vậy... thiếp thay phu quân nạp thêm vài thiếp thất nhé?”

Hắn vừa tức vừa buồn cười:

“Phu nhân quả thật là... hiền hậu độ lượng.”

“Vậy phu nhân định làm gì?”

“Thiếp sẽ lo việc bếp núc, quản lý gia sự cho phu quân?”

“Trong phủ đã có Lý bá, chẳng cần phu nhân vất vả.”

“Vậy... vậy để thiếp may áo cho phu quân, nấu món ngon cho phu quân dùng nhé?”

Hắn thở dài, bảo ta đừng hồ đồ nữa:

“Tổ huấn Triệu gia, không nạp thiếp. Huống hồ, ta đã cưới nàng, tất nhiên sẽ không bỏ rơi nàng.”

“Chỉ là, ta cũng chẳng phải hòa thượng, sợ là phải... làm khổ phu nhân, nhẫn nhịn thêm ít lâu.”

Ta buồn bực đến tột cùng, chuyện này đâu phải cứ nhẫn nhịn là xong.

Ta cắn răng, trực tiếp nằm ngửa ra giường, nhắm mắt buông xuôi, mặc kệ số phận:

“Phu quân đã nói vậy, thì cứ tới đi! Mặc kệ ta có chịu nổi hay không, có khóc cũng mặc, phu quân cứ tận hứng là được!”

Nhìn ta bày ra bộ dạng như chờ người ta hành hình, hắn xoa trán:

“...Ta không có ý đó.”

“Chỉ là, phu nhân nhà người ta... hình như không ai giống nàng cả.”

“Hay nàng thử đi hỏi mấy phu nhân quen biết xem có kinh nghiệm gì không?”

Ta lập tức bật dậy:

“Thế thì phu quân cũng nên hỏi thử các đồng liêu của mình xem sao!”

Đêm nay lại cãi nhau chẳng phân thắng bại, tức đến nỗi nửa đêm ta đạp tung chăn hắn, để hắn lạnh một đêm.

Nhưng cứ căng thẳng mãi thế này cũng chẳng phải cách.

8.

Ta đánh liều, lấy cớ ngắm hoa mời mấy phu nhân của các đồng liêu hắn đến phủ.

Qua ba tuần trà, ta đắn đo mãi, hai má nóng bừng:

“Các tỷ tỷ… muội có chuyện này muốn nhờ.”

Ta lí nhí như muỗi kêu:

“Muội có một người bằng hữu… mới thành thân, nhưng động phòng không thuận lợi với phu quân… Nàng ấy nhờ muội giúp, mà muội cũng là tân nương, thực không biết làm sao, đành phải đến nhờ các tỷ tỷ chỉ giáo…”

Ba vị phu nhân đưa mắt nhìn nhau.

Chẳng biết ai nhịn không được, “phì” một tiếng bật cười.

“Bằng hữu của muội đấy à?”

“Mới thành thân?”

“Các tỷ hiểu cả, để tỷ tỷ nói rõ cho mà nghe…”

Thế là các tỷ ấy thi nhau truyền kinh nghiệm.

Nhưng những điều họ kể toàn là làm sao để khéo léo chiều phu quân, làm sao lấy lòng phu quân, làm sao giả vờ vui vẻ để giữ chân phu quân.

Hoàn toàn không phải điều ta mong muốn.

Điều ta muốn là nữ nhân cũng có thể hưởng niềm vui ấy.

Cuối cùng, các tỷ ấy cười bảo:

“Mai tỷ sẽ cho người mang ‘bí kíp’ sang, đảm bảo bằng hữu muội dùng được!”

Ta mặt đỏ bừng tiễn các tỷ ra cửa, vừa hay gặp Triệu Khê Hành trở về.

Các phu nhân thấy hắn, đều che miệng cười, ánh mắt đầy ẩn ý.

Triệu Khê Hành ngơ ngác nhìn ta.

Tối đến.

Hắn tắm xong, ngồi bên giường, ra vẻ vô tình hỏi:

“Ban ngày… nói chuyện với các phu nhân thế nào? Có học hỏi được gì không?”

Ta nghĩ tới mấy lời “lấy lòng phu quân” ấy, uể oải đáp:

“…Không có gì. Họ bảo mai sẽ gửi ‘bí kíp’, lúc ấy… phu quân cùng thiếp xem nhé?”

Hắn đáp một tiếng.

Ta bèn hỏi:

“Còn phu quân? Có hỏi đồng liêu không?”

Hắn thoáng lúng túng, nét mặt có chút ngượng:

“Có hỏi. Họ chỉ bảo… cứ mặc kệ mà làm… Chẳng ích gì.”

Hai phu thê cùng thở dài thất vọng, chỉ còn trông chờ vào ‘bí kíp’ ngày mai.

Chỉ là đến trưa hôm sau, sắc mặt Triệu Khê Hành đen như đáy nồi quay về.

9.

Hắn sải bước vào phòng, nhìn chằm chằm ta, gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt lên:

“Phu nhân thật là giỏi, thật có bản lĩnh.”

“Giờ thì khắp kinh thành đều biết, phu quân của nàng… không được!”

Ta theo bản năng lùi lại một bước, giọng cũng trở nên yếu ớt:

“Thiếp… thiếp với các phu nhân chỉ nói là có một người bằng hữu… đâu có nói là chuyện của chúng ta…”

Hắn tiến thêm một bước, nén lửa giận:

“Bằng hữu? Nàng coi mấy vị phu nhân ấy là kẻ ngốc chắc?”

Ta bị hắn dồn đến á khẩu, cố vớt vát:

“Với lại… thiếp cũng đâu có nói dối…”

Vừa thốt ra khỏi miệng ta đã hối hận.

Sắc mặt hắn trầm hẳn xuống, lại tiến thêm một bước, hơi thở nóng rực phả lên trán ta.

“Là lỗi của vi phu, khiến phu nhân hiểu lầm sâu sắc…”

Hắn cúi đầu xuống, mũi gần như chạm vào ta:

“Để vi phu cho nàng tận mắt thấy rõ…”

“Rốt cuộc là được hay không được.”

Ta sợ quá đang định cầu xin tha mạng, thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi:

“Tướng quân! Phu nhân!”

“Có người bên phủ Trưởng công chúa tới, mời hai vị sang phủ một chuyến!”

Vừa nghe đến ba chữ “Trưởng công chúa”, sắc mặt ta và Triệu Khê Hành đồng loạt sầm xuống.

Ta vội vã nhẩm tính cấp bậc quan tước của Triệu Khê Hành trong đầu.

Quan lớn hơn một bậc cũng đủ đè chết người rồi, xong đời.

Triệu Khê Hành chỉ là tướng quân, còn thấp hơn Trưởng công chúa tới ba bậc!

Ta vội nắm lấy tay hắn:

“Phu quân… hay là, ngài… chịu thiệt một chút nhé?”

Ánh mắt hắn nhìn ta như thể muốn đâm người thành tro.

Ta an ủi hắn:

“Phu quân! Thiếp không để bụng đâu!”

Khóe miệng Triệu Khê Hành co rút kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi:

“Nhưng ta để bụng!”

Chưa dứt lời, quản gia đã cúi đầu giải thích bên cạnh:

“Phu nhân hiểu lầm rồi! Trưởng công chúa đặc biệt căn dặn, hôm nay chỉ mời riêng phu nhân qua phủ mà thôi.”

Chân ta mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững.

Triệu Khê Hành vội đỡ lấy eo ta.

10

Trên xe ngựa đến phủ công chúa, ta nắm chặt tay áo Triệu Khê Hành:

“Phu quân, lát nữa ngài tuyệt đối không được đi xa! Phải đứng ngay ngoài cửa phủ, tốt nhất là chọn chỗ nào có thể nghe được động tĩnh bên trong!”

“Nếu quá nửa canh giờ mà thiếp chưa ra, ngài phải nghĩ cách xông vào cứu thiếp!”

“Phu quân có nghe không đó! Thiếp là chính thất của ngài đấy! Không thể thấy chết mà không cứu đâu nhé!”

“Tuyệt đối không được! Nếu không, thiếp có làm ma cũng không tha cho ngài…”

Triệu Khê Hành cuối cùng không chịu nổi nữa, đưa tay nhẹ nhàng che miệng ta lại.

Hắn bất đắc dĩ nói:

“Biết rồi.”

“Ta sẽ ở gần đó. Nếu có gì bất thường, lập tức xông vào cứu nàng.”

Bàn tay hắn hơi thô ráp, vậy mà lại khiến ta yên tâm lạ thường.

Phủ Trưởng công chúa lộng lẫy chói mắt.

Ta cứ đi được ba bước lại ngoái đầu một lần, chậm chạp bị cung nữ dẫn tới một tòa noãn các.

Trưởng công chúa lười biếng nghiêng người tựa trên ghế quý phi, bên cạnh là một diện lang tuấn mỹ đang đút nho tận môi cho nàng.

Ta run rẩy hành lễ, cúi đầu thật thấp.

“Nghe nói...”

Trưởng công chúa không nhìn ta, chậm rãi mở miệng:

“Triệu Khê Hành... không được à?”

Da đầu ta tê rần.

Ta còn đang suy nghĩ xem có nên giữ thể diện cho Triệu Khê Hành không.

Chỉ là Trưởng công chúa lại “Hửm?” một tiếng, ta liền lập tức khuất phục.

“Khởi bẩm điện hạ... xác... xác thực... có phần không được lắm...”

Trưởng công chúa cuối cùng cũng liếc nhìn ta, đôi mày liễu khẽ nhíu:

“Không được chỗ nào?”

Mặt ta lập tức đỏ bừng, lắp bắp:

“Thì... thì cái đó... không được...”

“Bốp!”

Trưởng công chúa bất ngờ vỗ mạnh lên tay vịn của nhuyễn tháp:

“Ngươi định đánh đố bản cung đấy à! Nói tiếng người!”

Ta hoảng sợ run lên một cái, nhưng nghĩ đến Triệu Khê Hành còn đang chờ ngoài cửa, cũng không thể để hắn mất hết mặt mũi.

Ta cắn răng, hạ giọng nói:

“Thần phụ... thần phụ chỉ dám thưa riêng với điện hạ thôi...”

11.

Trưởng công chúa nhướng mày, phẩy tay một cái đầy tùy ý.

Đám cung nhân trong điện lập tức cúi đầu lui xuống, động tác gọn gàng không một tiếng động. Chỉ trong chớp mắt, noãn các rộng rãi đã trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại hai chúng ta, cùng bầu không khí mờ ám khó gọi tên.

Ta hít một hơi thật sâu, rón rén tiến lại gần. Khi ghé sát tai Trưởng công chúa, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng như lửa đốt. Ta lắp ba lắp bắp, vừa xấu hổ vừa uất ức, kể lại trọn vẹn “thảm cảnh” đêm động phòng, càng nói giọng càng nhỏ, đến cuối cùng gần như muốn chui hẳn vào cổ áo.

Trưởng công chúa nghe xong, không những không an ủi, ngược lại còn chống cằm suy nghĩ, ánh mắt lấp lánh đầy hứng thú:

“Ồ… tức là không phải hắn không được, mà là… ngươi không được?”

Ta giật nảy mình, lập tức phản bác, mặt càng đỏ hơn:

“Sao lại là ta không được! Chuyện này… chẳng lẽ không nên là hắn…”

Còn chưa nói hết câu, Trưởng công chúa đã vỗ tay một cái, cười lớn đầy khoái chí:

“Đúng là hai con gà non!”

Tai ta ong ong, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói, chỉ hận không thể tìm được cái lỗ nào dưới đất để chui xuống cho xong.

Nào ngờ nàng lại đột nhiên ghé sát lại, ánh mắt sáng quắc, dùng tay làm động tác mô tả, giọng điệu đầy hứng thú:

“Có to thế này, dài thế này không?”

Ta “á” lên một tiếng, theo phản xạ che kín mặt bằng cả hai tay, xấu hổ đến mức chẳng thốt nổi một lời.

Trời ơi!

Sao nàng có thể mặt dày mà nói ra những lời như thế chứ!

Chỉ là… đầu óc ta lại không nghe lời, không kìm được mà lén lút nhớ lại một lượt cảnh tượng đêm ấy…

Hình như… cũng có chút…

Ta úp mặt vào tay, lí nhí phản bác, giọng nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy:

“To… to thì có ích gì… đâu phải thi đấu xem ai lớn hơn…”

Trưởng công chúa như vừa nghe được một chuyện cực kỳ thú vị, bật cười thành tiếng:

“Con bé này, thật là uổng phí của trời!”

“Thôi được, hôm nay bản cung tâm trạng tốt, sẽ chỉ dạy cho ngươi một lần.”

Nàng khẽ vỗ tay.

Ngay sau đó, một nhóm nam tử cường tráng mình trần nối đuôi nhau bước vào, đứng kín cả sân. Dưới ánh nắng chiếu xiên, cơ bắp họ nổi rõ từng đường nét, rắn chắc và đầy sức sống.

Tim ta đập thình thịch, vội vàng bịt chặt mắt lại, đến cả đầu ngón tay cũng nóng rực lên.

Trưởng công chúa lại bật cười, kéo tay ta xuống, giọng nói vừa trêu chọc vừa thản nhiên:

“Sợ gì chứ?”

Nàng ra lệnh vén toàn bộ rèm lụa lên, để “phong cảnh” ngoài sân hiện ra trọn vẹn, không sót một chút nào.

Trưởng công chúa như một tay giám định lão luyện, thong thả chỉ từ trái qua phải, vừa nhìn vừa bình phẩm:

“Đó, người kia bắp tay đẹp, người kia eo chắc, nhìn thử đi, ngươi thích loại nào?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...