Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bí Án Quan Tài Mượn Mệnh
Chương 4
Chiếc bài vị ở giữa cũng bị người ta lấy đi.
Chỉ còn một dòng chữ viết bằng chu sa trên mặt bàn.
Muộn rồi.
Tần Mục bước xuống sau ta, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Đồ vật bị lấy mất?”
Ta gật đầu.
“Hắn không tới giết người.”
“Mà tới lấy bài vị.”
Lưu Đức Hải hỏi: “Tấm bài vị quan trọng lắm sao?”
Ta nhìn khoảng trống trên bàn.
“Quan trọng.”
“Đó không phải bài vị.”
“Mà là vật chứa một phần hồn phách của Thái tử.”
Mọi người đồng loạt biến sắc.
“Ý con là…”
“Thái tử ca ca mất một phần hồn?”
Ta khẽ gật đầu.
“Cho nên huynh ấy mới không nhớ chuyện đêm đó.”
“Không phải vì thuốc mê.”
“Mà vì có người đã lấy đi một phần ký ức cùng hồn phách.”
Tần Mục trầm giọng hỏi:
“Vậy còn ba mươi sáu thị vệ?”
Ta nhìn những mảnh chén vỡ.
“May mà chưa muộn.”
“Hồn của họ không ở trong bài vị.”
“Chỉ bị nhốt trong ba mươi sáu chiếc chén.”
“Giờ chén đã vỡ.”
“Nếu nhanh thì sáng mai họ sẽ tỉnh.”
Lưu Đức Hải thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất…
Đã cứu được ba mươi sáu người.
Nhưng ta lại không thấy nhẹ lòng.
Ta cúi xuống nhặt một mảnh gỗ nhỏ còn sót lại.
Đó là một góc của tấm bài vị.
Trên mặt gỗ có khắc một ký hiệu rất mờ.
Ta vừa nhìn đã nhận ra.
Lại là hình con mắt đỏ của Thiên Nhãn.
Nhưng phía dưới còn có thêm một chữ nhỏ.
“Tế.”
Ta siết chặt mảnh gỗ.
Trong đầu bỗng hiện lên lời Lý Thanh Dao từng nói.
“Ta là vật tế.”
Đứa bé trong quan tài…
Cũng là vật tế.
Bây giờ đến lượt Thái tử.
Xem ra.
Tổ chức Thiên Nhãn không phải đang giết người bừa bãi.
Mà đang…
Chọn vật tế.
Đúng lúc ấy, đứa bé trong quan tài lại gõ ba tiếng.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Ta quay đầu nhìn nó.
Nó run rẩy giơ ngón tay.
Chỉ về phía chiếc giếng cạn sau dịch trạm.
Giữa màn mưa mờ đục.
Từ trong lòng giếng…
Chậm rãi vang lên tiếng trẻ con cười.
Tiếng cười non nớt.
Nhưng lạnh đến thấu xương.
Chương 5: Tiếng Cười Dưới Giếng
Tiếng cười non nớt vang lên từ đáy giếng.
Một tiếng.
Rồi hai tiếng.
Âm thanh trong trẻo như tiếng trẻ con chơi đùa, nhưng giữa màn mưa lạnh lại khiến tất cả sống lưng phát rét.
Mấy thị vệ vô thức nắm chặt chuôi đao.
Lưu Đức Hải khẽ nuốt nước bọt.
“Tiểu Tang Tang…”
“Trong giếng còn có người sao?”
Ta không trả lời ngay.
Chỉ lặng lẽ bước về phía chiếc giếng.
Mỗi bước chân đến gần, tiếng cười lại càng rõ hơn.
Đứa bé trong quan tài cũng bắt đầu gõ lên nắp.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Tiếng gõ không còn dồn dập như trước.
Mà giống như đang nhắc nhở ta điều gì đó.
Ta dừng lại bên miệng giếng.
Cúi đầu nhìn xuống.
Bên dưới tối đen như mực.
Không thấy nước.
Cũng không nhìn thấy đáy.
Ta nhặt một hòn đá nhỏ ném xuống.
Một hơi.
Hai hơi.
Ba hơi.
Không có tiếng đá chạm đất.
Tần Mục đứng phía sau, hàng mày nhíu chặt.
“Giếng này sâu đến vậy sao?”
Dịch thừa run run đáp: “Không… không thể nào. Tiểu nhân nhớ chỉ sâu hơn hai trượng.”
Ta lắc đầu.
“Không phải giếng sâu.”
“Đáy giếng đã bị người ta đổi rồi.”
Mọi người đều sửng sốt.
“Đổi?”
Ta dùng mũi chân gõ nhẹ lên thành giếng.
“Đây không phải giếng bình thường.”
“Bên dưới có trận pháp.”
“Nó che mất lối vào.”
Lưu Đức Hải nhỏ giọng hỏi: “Có phá được không?”
“Được.”
“Nhưng phải có người dẫn đường.”
Ta vừa dứt lời, nắp quan tài đột nhiên rung lên.
Đứa bé bên trong lại gõ ba tiếng.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Ta mỉm cười.
“Ta biết rồi.”
Ta bước tới mở hé nắp quan tài.
Đứa bé ôm chặt chiếc bánh bao đã nguội lạnh, đôi mắt đen láy nhìn ta.
Ta xòe bàn tay.
“Đi với ta nhé.”
Đứa bé chần chừ một lát rồi đặt bàn tay lạnh ngắt của nó vào tay ta.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một luồng khí lạnh chạy dọc cánh tay.
Trong đầu ta lập tức hiện lên từng hình ảnh hỗn loạn.
Một đêm mưa.
Dương Liễu Dịch sáng đèn.
Ba mươi sáu thị vệ lần lượt ngã xuống.
Một người mặc hắc bào bế đứa bé đi qua sân.
Hắn mở nắp giếng.
Bế đứa bé đi xuống.
Sau đó…
Đứa bé liều mạng giãy giụa.
Một miếng ngọc bội từ trong ngực nó rơi xuống.
Người mặc hắc bào không hề phát hiện.
Hình ảnh chấm dứt.
Ta mở mắt.
Thở nhẹ một hơi.
“Tìm được rồi.”
“Tìm được gì?”
“Ngọc bội.”
“Nó ở dưới giếng.”
Tần Mục lập tức gọi người mang dây thừng tới.
Nhưng ta lại lắc đầu.
“Không cần.”
Ta nhìn đứa bé.
“Ngươi chỉ đường.”
Đứa bé gật đầu.
Nó bước đến trước miệng giếng.
Đưa bàn tay nhỏ bé đặt lên viên gạch thứ ba bên trái.
Rồi chỉ sang viên gạch thứ năm bên phải.
Ta lập tức hiểu ý.
Đây là trận nhãn.
Ta lấy ra bốn lá bùa vàng.
Lần lượt dán lên bốn viên gạch.
Sau đó dùng đầu ngón tay vẽ một vòng tròn nhỏ.
“Thiên khai.”
“Địa hiện.”
“Phá.”
Ầm!
Cả chiếc giếng rung lên dữ dội.
Mặt đất dưới chân mọi người cũng khẽ chấn động.