Vĩnh trân như tân

Chương 3



7

Khi ký khế ước, Lý ma ma hỏi ta vốn người phương nào.

Ta chỉ nhỏ giọng nói phụ mẫu mất sớm, lang bạt đến đây, những chuyện khác tuyệt nhiên không nói thêm.

Bà nghe xong cũng không truy hỏi, chỉ đẩy hộp mực in đến trước mặt ta, bảo ta ấn dấu tay.

Tiểu Thúy đứng bên cạnh lại chần chừ, nắm chặt vạt áo, nhỏ giọng mở miệng: “Ma ma, cái tên Tiểu Thúy này thật thô tục.

Không biết có thể xin ma ma rủ lòng từ bi, ban cho nô tỳ một cái tên khác được không?”

Bút của Lý ma ma khựng lại, liếc nàng ấy một cái đầy thâm ý.

“Ngươi đã được phân vào viện của Tố Tố tiểu thư thì đã là người của tiểu thư.”

“Việc đặt tên này, tất nhiên phải do chủ tử định đoạt. Ta không tiện vượt quyền làm thay.”

Sắc mặt Tiểu Thúy lập tức lúc đỏ lúc trắng, nàng ấy lắp bắp gật đầu: “Vâng… ma ma dạy phải.”

Thủ tục xong xuôi, chúng ta thay sang y phục nha hoàn thống nhất trong phủ.

Lý ma ma mất chừng nửa canh giờ, giản lược dạy cho chúng ta những quy củ cơ bản nhất.

Cách hành lễ, cách đáp lời, nơi nào được đi, nơi nào tuyệt đối không được tự tiện đặt chân vào.

Sau đó, bà dẫn chúng ta đến hành lang bên ngoài chính sảnh.

Ra hiệu cho chúng ta dừng lại, rồi mượn khe hở của song hoa, hạ thấp giọng nói: “Nhìn kỹ đi. Ngồi trên kia là lão gia của phủ, bên cạnh là phu nhân.”

“Người ngồi cạnh phu nhân, mặc áo vàng nhạt, chính là chủ tử sau này của các ngươi - Tố Tố tiểu thư.”

“Đại thiếu gia và thiếu phu nhân đang nhậm chức trong kinh, chưa về phủ. Dung mạo và thân phận của những vị chủ tử này, đều phải nhớ cho kỹ, rõ chưa?”

Ta chăm chú nhìn vào trong sảnh.

Du lão gia vẻ mặt uy nghiêm, phu nhân thần sắc u buồn.

Còn Tố Tố tiểu thư - người được ánh mắt của họ bao bọc ở trung tâm đang hai tay nâng một chén trà.

Nàng ta đẩy chén trà lại gần, giọng nói mang theo sự kính mến vừa vặn: “Phụ thân, người nếm thử trà này đi. 

Khi còn ở nhà, Tố Tố thường nghe tổ mẫu nói, người thích nhất là hương thanh của Long Tỉnh trước tiết Thanh Minh.”

Lão gia nhận lấy chén trà, mày hơi giãn ra, khẽ “ừ” một tiếng.

Tố Tố tiểu thư lại xoay sang phu nhân, cười đến cong cong đôi mày. “Mẫu thân, mấy năm nay tổ mẫu bệnh tật triền miên, không rảnh dạy dỗ Tố Tố.”

“Tố Tố sớm đã nghe danh mẫu thân tinh thông thi thư, ngưỡng mộ đã lâu. 

Sau này nếu được mẫu thân tự mình chỉ dạy, đó sẽ là phúc khí lớn nhất đời Tố Tố.”

Phu nhân đưa tay, xoa nhẹ lên đỉnh đầu nàng ta.

Chỉ là khi Tố Tố đang nói, động tác ấy khựng lại trong khoảnh khắc.

Ánh mắt phu nhân rơi xuống gương mặt đang ngẩng lên mỉm cười kia.

Rồi lại như xuyên qua nàng ta, rơi về một nơi xa xăm nào đó.

“Con là đứa ham học… không giống A Nhân, từ nhỏ đã chẳng thích đọc sách viết chữ…”

Lời nói đột ngột dừng lại.

Ngay sau đó, bà khẽ thở dài, giấu đi nỗi đau chưa nói hết.

“Thôi vậy. Về đến nhà rồi, mọi việc đều có mẫu thân, từ từ học cũng được.”

Biểu cảm của Tố Tố tiểu thư khựng lại trong chớp mắt khi nghe đến hai chữ A Nhân.

Rất nhanh sau đó, nàng ta lại nở nụ cười ngọt ngào hơn, che giấu đi chút dị dạng ấy.

Nàng ta làm nũng, lao vào lòng phu nhân: “Chỉ mong mẫu thân đừng chê nữ nhi ngu dốt là được.”

Phu nhân ôm lấy nàng ta, ánh mắt lại một lần nữa lạc đi trong khoảnh khắc.

Có lẽ bà đã nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé khác, cũng từng thích làm nũng như vậy, dùng giọng điệu tương tự nhào vào lòng bà.

Bóng dáng ấy chồng lên thân thể đang được ôm rồi lại tách ra.

Cuối cùng, chỉ để lại trong lòng một mảng trống rỗng đau âm ỉ.

Ta đứng ngoài song cửa, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Nếu Trĩ Nhân còn sống…

Ý nghĩ ấy không báo trước mà xông thẳng vào đầu ta.

Nếu nàng còn ở đây, lúc này người được ôm trong vòng tay dịu dàng kia, hẳn phải là nàng.

Nàng nhất định sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Đang thất thần, tay áo ta bị khẽ kéo một cái.

Ánh mắt của Lý ma ma quét sang.

Ta chợt bừng tỉnh, vội vàng cúi đầu, ép chặt mọi suy nghĩ đang cuộn trào trở lại đáy lòng.

“Tiểu Thảo đã nhớ kỹ.”

Tiểu Thúy bên cạnh cũng vội nói theo: “Ma ma, nô tỳ cũng nhớ rồi.”

8

Phu nhân có phần mệt mỏi, liền sai ma ma đưa Tố Tố tiểu thư về phòng nghỉ ngơi.

Ta và Tiểu Thúy cúi đầu, theo sau Tố Tố tiểu thư và Lý ma ma.

Đi qua mấy cổng tròn hình trăng, liền vào đến viện của tiểu thư.

Lý ma ma dẫn chúng ta tiến lên, cung kính nói: “Tiểu thư, đây là hai nha hoàn phu nhân điều đến hầu hạ trong phòng ngài.”

Ta và Tiểu Thúy vội vàng khuỵu gối hành lễ. “Chào Tố Tố tiểu thư.”

“Nô tỳ Tiểu Thúy.”

“Nô tỳ Tiểu Thảo.”

Ánh mắt Tố Tố tiểu thư lướt qua người chúng ta, nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ta biết rồi.”

Nàng ta vừa định xoay người, Tiểu Thúy đã tiến lên nửa bước, trên mặt treo nụ cười nhiệt tình: “Tiểu thư đi đường vất vả, để nô tỳ đi pha cho ngài một chén trà nóng nhé? 

Hay là xem lồng sưởi có đủ ấm không? Nô tỳ tay chân nhanh nhẹn, nhất định sẽ hầu hạ tiểu thư thật chu đáo.”

Bước chân Tố Tố tiểu thư chậm lại, nghiêng mặt gật đầu: “Ừ, đi đi.”

Đôi mắt Tiểu Thúy lập tức sáng lên.

Nàng ấy vội đáp một tiếng “Vâng” rồi theo sát sau lưng tiểu thư.

Lý ma ma nhìn ta vẫn còn đứng ngây tại chỗ, khẽ thở dài rồi lắc đầu.

Nhưng cuối cùng bà cũng chẳng nói gì, xoay người rời khỏi viện.

Ta nhất thời không biết nên làm gì, thấy lá rụng trong sân chưa được quét sạch, ta liền tìm một cây chổi tre, bắt đầu quét dọn.

Chẳng bao lâu sau, từ trong phòng truyền ra một tiếng đồ sứ vỡ choang.

Ngay sau đó là tiếng quát giận dữ của Tố Tố tiểu thư.

“Đồ ngu! Ngươi có biết làm việc hay không? Nước trà nóng thế này mà cũng dâng lên được à?”

Hoàn toàn khác với dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng khi còn ở chính sảnh.

Ta đặt chổi xuống, vội bước nhanh đến cửa.

Chỉ thấy Tiểu Thúy đã run rẩy quỳ sụp xuống đất, trước mặt là một vũng nước cùng những mảnh sứ vỡ.

Sắc mặt nàng ấy trắng bệch, không ngừng dập đầu cầu xin: “Là nô tỳ vụng về, là nô tỳ không thử kỹ nhiệt độ nước, xin tiểu thư khai ân, tha cho nô tỳ lần này.”

Trên gương mặt Tố Tố tiểu thư phủ một tầng băng lạnh.

Ánh mắt nàng ta chợt rơi xuống ta đứng bên cửa, mày khẽ nhướng, giọng nói lạnh lẽo nện thẳng tới: “Ngươi, lại đây hầu hạ.”

“Vâng.”

Ta thấp giọng đáp, bước nhanh lên trước.

Lướt qua bên Tiểu Thúy, ta thoáng thấy trong đáy mắt nàng ta lóe lên một tia oán hận.

Tố Tố tiểu thư đã đi tới bên ghế quý phi cạnh cửa sổ, nghiêng người dựa lên, nhắm mắt phân phó: “Bóp chân.”

Ta làm theo, nửa quỳ bên ghế, cẩn thận xoa bóp bắp chân nàng ta.

Nghe hơi thở nàng ta nhẹ và đều, dường như rất hưởng thụ.

Thời gian từng chút trôi qua, ngón tay ta từ lóng ngóng trở nên máy móc, nàng ta lại vẫn không gọi dừng.

Lại qua nửa nén nhang.

Thấy hơi thở nàng ta đều đặn kéo dài, ta tưởng nàng ta đã ngủ, lực tay không tự giác chậm lại.

“Ta chưa bảo dừng.” Mắt nàng ta vẫn không mở: “Thì ngươi không được dừng.”

Ta chỉ có thể tăng lực trở lại.

Cái chân quỳ đã sớm tê dại.

Đầu gối ép xuống nền gạch cứng lạnh, từng cơn đau nhức truyền lên không dứt.

Một canh giờ, hoặc có lẽ còn lâu hơn thế.

Gần đến giờ ngọ, Lý ma ma vén rèm bước vào, khom người bẩm báo: “Tiểu thư, lão gia mời ngài sang dùng bữa.”

Tố Tố tiểu thư lập tức mở mắt, trong đáy mắt một mảnh thanh tỉnh, nào có nửa phần buồn ngủ.

“Biết rồi.”

Nàng ta đứng dậy, vuốt phẳng nếp áo rồi bước ra ngoài.

Khi đi ngang qua Tiểu Thúy vẫn còn quỳ co ro ở góc phòng, bước chân hơi khựng lại.

“Ngươi theo ta.”

9

Hai người một trước một sau rời đi.

Trong phòng trống vắng, lúc này ta mới dám ngã ngồi xuống đất.

Ta thử nhúc nhích hai chân, một trận tê buốt nhức nhối thấu tim ập lên, khiến ta hít ngược một hơi lạnh.

Run rẩy đưa tay cuộn ống quần lên, đầu gối đã đỏ rực một mảng, rìa ngoài thậm chí còn nổi lên những vết bầm tím đáng sợ.

Ta đang ngẩn người nhìn chằm chằm vào vết thương thì rèm cửa lại bị vén lên.

Lý ma ma - người vừa rời đi đứng ở cửa, ánh mắt rơi xuống ống quần cuộn lên của ta và mảng sưng đỏ kia.

Bà lặng lẽ nhìn một lát, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp sứ men xanh sẫm, bước tới nhét vào tay ta.

“Ở trước mặt chủ tử mà làm việc, ánh mắt phải lanh lợi, xương cốt cũng phải học cách mềm đi.”

“Sau này cơ trí hơn chút, bớt chịu thiệt trước mắt.”

Chiếc hộp sứ vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ lòng bà.

Ta siết chặt nó, cổ họng nghẹn lại: “Đa tạ ma ma.”

Bà không nói thêm lời nào, xoay người vội vã rời đi.

Đến đêm, ta với thân phận nha hoàn trực đêm, nghỉ ở gian ngoài.

Khi vạn vật lặng yên, những tiếng thì thầm mơ hồ truyền tới.

Ta mở mắt, trong bóng tối nín thở.

Nhờ ánh trăng nhàn nhạt ngoài cửa sổ hắt vào, ta thấy Tố Tố tiểu thư khoác áo ngoài, một mình đứng bên cửa sổ.

Nàng ta như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang nói với ai đó ngoài song cửa.

“Lão bà già kia… ta đã hạ mình lấy lòng như vậy, vậy mà đến cả một nụ cười thật tâm bà ta cũng keo kiệt. 

Trong lòng bà ta e rằng chỉ chứa mỗi cái xác chết kia thôi.”

Yên lặng một lát, một giọng nói khác vang lên.

“Hãy nghĩ đến việc chúng ta cần làm.”

“Trước mắt, chút uất ức này cứ tạm thời nhẫn nhịn.”

Ta co người trên giường, không dám nhúc nhích.

Ngay cả hơi thở cũng nhẹ đến mức sợ phát ra một tiếng động.

Một lúc sau, vang lên tiếng cửa sổ khép lại.

Tiếp đó là tiếng bước chân sột soạt, nàng ta quay về bên giường.

Màn giường buông xuống, tất cả lại trở về tĩnh lặng.

Ta mở mắt nhìn lên nóc màn, không còn chút buồn ngủ nào.

Người nàng ta nói đến - lão bà già là phu nhân sao?

Còn “xác chết” kia… không nghi ngờ gì chính là Trĩ Nhân tỷ tỷ.

Vậy còn “việc phải làm” là gì?

Chẳng lẽ cái chết của Trĩ Nhân tỷ tỷ không phải ngoài ý muốn hay bệnh tật, mà là… có nội tình?

10

Từ đó, ta bắt đầu âm thầm để ý mọi động tĩnh của Tố Tố.

Để ý mỗi ngày nàng ta đi đâu, gặp những ai.

Có lẽ ta nhìn quá kỹ, thần sắc để lộ manh mối, cuối cùng lại khiến nàng ta sinh nghi.

Từ đó về sau, nàng ta không cho ta hầu cận bên người nữa.

Người theo bên cạnh nàng ta đổi thành Tiểu Thúy.

Giờ nàng ta đã có tên mới, gọi là Ngọc Xuyến.

Mỗi lần Ngọc Xuyến gặp ta, cằm đều ngẩng cao, khóe mắt chân mày treo đầy vẻ đắc ý không hề che giấu.

Hôm ấy, ta vừa bước vào gian trong, liền chạm phải vận rủi của Tố Tố.

“Đế giày bẩn thế này, cũng chẳng biết ngoài kia giẫm phải thứ ô uế gì mà dám xông thẳng vào?”

“Đồ không biết quy củ. Ra ngoài sân quỳ đi, quỳ cho đến khi ngươi biết thế nào là sạch sẽ!”

Ta quỳ trên phiến đá xanh lạnh ngắt.

Mặt trời từ đông dời sang tây.

Cơn đau nhói dưới đầu gối dần dần chuyển thành tê dại, cuối cùng hai chân như không còn là của mình nữa.

Ngay lúc trước mắt ta từng đợt tối sầm lại, một làn hương y phục thanh nhã dừng lại trước mặt.

Ta mơ hồ ngẩng đầu, trong tầm mắt mờ nhạt là gương mặt dịu dàng của phu nhân.

Bà cúi nhìn ta, khẽ hỏi: “Tiểu nha đầu, ngươi phạm phải lỗi gì, sao lại quỳ ở đây?”

Trong cơn hỗn độn, ta như thấy mẫu thân đứng trong vầng sáng, đang xót xa nhìn ta.

Những uất ức bao năm qua, cơn đau dữ dội nơi chân, cùng nỗi sợ hãi không dám nói thành lời, tất cả đồng loạt phá vỡ phòng tuyến trong lòng.

Sống mũi ta cay xè, mang theo giọng nức nở trẻ con bật ra: “Mẫu thân, chân con đau…”

Bộp một tiếng.

Chuỗi tràng hạt đàn mộc trong tay phu nhân rơi xuống đất.

Trong đôi mắt vốn luôn vương nét u buồn nhàn nhạt kia trong khoảnh khắc cuộn lên sóng gió ngập trời.

Một năm trước, bà từ ngoài trở về, vội vã chạy tới từ đường, thứ nhìn thấy chính là nữ nhân bị bà mẫu phạt quỳ.

Tiểu A Nhân của bà ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt, vừa nức nở vừa nói: “Mẫu thân, chân con đau…”

Hai bóng hình như chồng lên nhau trong khoảnh khắc ấy.

Phu nhân quỳ xuống trước mặt ta.

Bà đưa tay ra, không phải đỡ mà gần như hoảng loạn kéo ta vào lòng, hai tay siết chặt bờ vai ta.

“A Nhân… A Nhân đừng khóc… mẫu thân ở đây… mẫu thân xoa cho con… mẫu thân bôi thuốc cho con…”

Động tĩnh bất ngờ này kinh động đến người trong phòng.

Ngọc Xuyến ló đầu nhìn một cái, sắc mặt khẽ biến, vội vàng quay người đi gọi Tố Tố.

Tố Tố rất nhanh đã bước ra, vừa thấy cảnh tượng ấy, lập tức quát lên: “Ngươi thật to gan! Tự mình phạm lỗi mà không biết hối cải, lại dám trước mặt phu nhân bịa đặt thị phi! Ai cho ngươi cái gan đó? Còn không mau lui xuống!”

Phu nhân lại như chẳng nghe thấy lời quát của nàng ta.

Bà đỡ lấy cánh tay ta, kéo ta đứng dậy, dùng tay mình bao trọn những ngón tay lạnh buốt của ta.

Sau đó xoay người, đối diện với Tố Tố.

Nước mắt trên mặt bà còn chưa khô, đáy mắt cũng đã thoát khỏi vẻ mê man ban nãy.

“Con bé phạm lỗi gì?”

“Vì sao phải phạt nó như vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...