Tôi Ôm Nhầm Người Rồi

Chương 2



Nói rồi, cô ấy tinh mắt nhìn thấy lớp nội y dưới áo khoác của tôi, và cả bàn thức ăn đầy trong phòng khách.

Cô ấy hơi kinh ngạc, che miệng:

“Ôi trời, tớ chỉ nói bừa thôi, mà cậu thật sự định dùng cách này để giữ chân Lương Dịch Sinh à?”

Mặt tôi đỏ lên, lúng túng siết tay.

Lương Dịch Sinh là do Sở Tiếu giới thiệu cho tôi.

Cô ấy nói anh ta không giống những người khác, là một chàng trai rất tốt.

Anh ta theo đuổi tôi rất nhiệt tình.

Cuối cùng tôi cũng mềm lòng.

Ba tháng trước, chúng tôi chính thức ở bên nhau.

Anh ta lịch thiệp, chu đáo.

Là hình mẫu bạn trai hoàn hảo.

Theo lý mà nói, chuyện nam nữ của người trưởng thành là bình thường.

Nhưng đêm đầu tiên, vì tôi tăng ca quá muộn nên bị sốt.

Tôi nhờ anh ta mua t.h.u.ố.c và nhiệt kế.

Kết quả anh ta chỉ mang về một hộp ba con sói.

Cúi sát tai tôi, cười đầy ám muội:

“Nghe nói lúc cơ thể nóng lên thì cảm giác sẽ rất khác, em muốn thử không?”

Tôi đẩy anh ta ra, rồi nôn thốc nôn tháo.

Từ đó về sau, tôi rất kháng cự việc thân mật với anh ta.

Ngày hôm sau, Lương Dịch Sinh cảm thấy tự trách rồi xin lỗi tôi.

Tôi chấp nhận.

Nhưng dạo gần đây, anh ta nói việc chăm sóc cảm xúc của tôi khiến anh ta rất mệt.

Muốn chia tay.

Tôi bắt đầu hoảng loạn.

Ngoài công việc ra thì cuộc sống của tôi chỉ còn anh ta và Sở Tiếu.

Tôi không muốn mất bất kỳ ai.

Vì vậy, hôm đó khi nghe Sở Tiếu thuận miệng nói dùng mỹ nhân kế tôi đã tin thật.

“Đẹp thật đấy, thằng nhóc Lương Dịch Sinh đúng là có phúc, bạn gái vừa nấu ăn ngon, lại còn biết tạo không khí.”

Lời Sở Tiếu kéo tôi ra khỏi suy nghĩ.

“Nếu làm thế này sớm hơn, chắc Lương Dịch Sinh kia đã dính lấy cậu như keo rồi, làm sao nỡ lạnh nhạt với cậu.”

Tôi ngượng ngùng mím môi.

“Nhưng mà… dáng người tớ không đẹp, còn hơi mập nữa.”

Trong mắt Sở Tiếu thoáng qua một tia khó hiểu.

Cô ấy đẩy tôi đến trước gương.

Trong gương là tôi và một cô gái xinh xắn tinh tế.

“Thì sao? Dáng người bình thường, ngoại hình bình thường thì sao?”

“Trong mắt người yêu cậu, cậu vẫn là tốt nhất.”

Sở Tiếu luôn như vậy… cô ấy luôn dịu dàng, biết an ủi.

“Thôi, tớ không làm phiền hai người nữa.”

“Dịch Sinh tớ quen cậu ta nhiều năm rồi, hiểu rõ tận gốc. Cậu cứ yên tâm, nó yêu cậu c.h.ế.t đi được.”

Tôi ngại ngùng “ừ” một tiếng.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, tôi mới chợt nhớ ra một chuyện.

Xe của Lương Dịch Sinh đã vào bãi từ lâu vậy sao đến giờ anh ta vẫn chưa lên?

Tôi gọi điện cho anh ta.

Đầu bên kia có chút bực bội:

“Điều hòa trong xe bám bụi rồi, anh thay cái lọc gió. Em thấy lâu thì cứ ăn trước đi.”

“Không sao, em đợi anh.”

Cúp máy, tôi kiểm tra lại bàn ăn xem còn thiếu gì không.

Hình như… thiếu biện pháp tránh thai.

Tôi thay đồ, đi ra cửa hàng tiện lợi.

Lúc quay về, để đi tắt cho nhanh, tôi nén sợ hãi mà men theo bãi đỗ xe trong bóng tối.

Khi đi ngang qua một trạm sạc đã có một cảnh tượng đập vào mắt tôi.

Hai người đang ôm hôn.

Tôi đang định c.ắ.n răng đi lướt qua thì cửa xe bên trái bật mở.

Một người nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh vào trong xe.

Tiếng kêu của tôi bị bịt lại, nghẹn trong cổ họng.

Là Thẩm Khâm!

Anh ta… vẫn chưa đi?!

Bị kéo quá đột ngột, cả người tôi ngã nghiêng vào lòng anh ta.

Ánh đèn mờ, khiến đường nét gương mặt anh ta càng sâu hơn.

Tim tôi đập loạn.

Tôi vừa định giãy ra thì tay phải anh ta bất ngờ bóp lấy cổ tôi, kéo về phía mình.

Tôi không kịp phản ứng, vội chống tay lên n.g.ự.c anh ta, hoảng loạn ngẩng đầu.

Anh ta cúi nhẹ xuống, cằm tựa lên vai trái tôi.

Giọng nói trầm thấp, như dụ dỗ:

“Đừng động, nhìn sang bên kia.”

Cặp đôi kia cũng đúng lúc dựa ngay vào cửa xe này.

Người phụ nữ bị hôn đến mức thở gấp.

“…Lương tiên sinh không lên à? Bạn gái anh đã làm cả bàn đồ ăn, còn mặc nội y gợi cảm chờ anh đấy.”

Giọng Sở Tiếu đầy ác ý, như sét đ.á.n.h nổ tung trong đầu tôi.

Lương Dịch Sinh cười khinh miệt.

“Cô ta à? Vừa quê vừa bần, mặc kiểu gì cũng không bằng một sợi tóc của em.”

“Em biết mà, người anh yêu là em.”

Chương 3

“Nếu không phải em muốn chơi chút kích thích kiểu vụng trộm thì anh sao có thể ở bên cô ta.”

Sở Tiếu vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c anh ta.

“Thật à? Nhưng em thấy da cô ta cũng trắng, dáng cũng đầy đặn, mặc thế lại có nét riêng, cũng khá câu người đấy.”

Bàn tay Lương Dịch Sinh trượt đi, giọng đùa cợt:

“Bảo bối, anh chỉ có cảm giác với em thôi.”

Hai người hôn đủ rồi, mới chỉnh lại quần áo.

“Anh lên đó đảm bảo không động vào cô ta, đợi cô ta ngủ rồi sẽ xuống tìm em.”

“Hừ, ai thèm.”

“Nếu cô ta biết thì sao?”

“Đứa đáng thương không ai cần như cô ta chỉ cần cho chút bố thí thì có bảo cô ta c.h.ế.t thì cô ta chắc cũng cam lòng.”

“Cùng lắm thì khóc vài ngày rồi lại ngoan ngoãn cầu hòa thôi. Ha ha.”

Tiếng bước chân dần xa.

Máu trong người tôi như đông cứng lại, chỉ cảm thấy khó thở.

Mỗi nhịp thở đều đau đến tận phổi.

Phẫn nộ và đau đớn va đập trong tôi.

Tại sao?

Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Chỉ vì tìm kích thích mà coi tôi như công cụ trêu đùa?

Những lời bẩn thỉu đó lại xuất phát từ chính miệng họ.

Họ rõ ràng là những người quan trọng nhất của tôi!

Không biết từ lúc nào, Thẩm Khâm đã ngẩng đầu lên.

Ngón tay anh ta lướt qua môi tôi.

Đôi mắt ánh lên tia sáng mờ, chăm chú nhìn tôi.

Giọng điệu dường như có chút thương hại rất nhẹ.

“Đáng thương. Cắn nữa là rách rồi.”

“Cảm giác này… anh hiểu.”

“Năm đó mới quen cô ta chưa lâu, anh đã bắt gặp cô ta thân mật với một đàn em.”

“Vì vậy anh mới chọn chia tay, ra nước ngoài.”

Toàn thân tôi run lên.

Nước mắt rơi không ngừng.

“…Thẩm tổng, anh hận cô ấy à?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...