Tôi Cướp Kịch Bản Cứu Rỗi

Chương 5



 

10

Trì Dã vừa mới ổn lại được vài ngày thì Trì Mặc lại có chuyện.

Cô ấy về nhà gần nửa đêm, bộ dạng thất thần, chẳng muốn nói chuyện với ai.

Tôi chủ động xin được ngủ cùng chị.

Nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ.

Quay đầu lại, thấy chị đang nằm quay lưng về phía tôi, lặng lẽ khóc.

Tôi đưa bàn tay nhỏ vỗ nhẹ lên lưng chị.

“Chị ơi, chị mơ thấy ác mộng à?”

“Không sao không sao, có Nhan Nhan ở đây mà!”

Cơ thể Trì Mặc hơi khựng lại, rồi bỗng bật khóc to hơn.

Tôi hoảng quá, bèn khóc theo.

“Ngôi sao xinh đẹp sắp bị nước nhấn chìm rồi, phải làm sao đây!”

Chị sững người. Hẳn là nhớ lại câu tôi từng nói — khi chị cười, trong mắt như có đầy sao lấp lánh.

Và thế là giờ hai chị em khóc như thi xem ai to hơn.

Cuối cùng, Trì Mặc vừa khóc vừa cười, bất lực quay lại ôm tôi vào lòng.

“Không khóc nữa, không khóc nữa, cả hai đứa mình đều không khóc nữa nha.”

Giọng chị vẫn còn hơi khàn.

Tôi nấc lên hỏi:

“Chị ơi, sao chị buồn vậy? Chị từng nói với em rồi mà, buồn thì phải nói ra, không được trốn một mình khóc đâu.”

Khóe môi Trì Mặc run run, cảm xúc như vỡ oà, không thể kìm được nữa.

“Chị chỉ là hơi buồn thôi…”

Chị đã giấu quá lâu rồi, nên cuối cùng lại trút hết tâm sự lên đứa trẻ chẳng hiểu gì như tôi.

Thì ra Trì Mặc quen Chu Dục vào đúng ngày Trì Dã mất tích.

Chị ra ngoài tìm anh, lại gặp phải một đám côn đồ, và chính Chu Dục đã xuất hiện như “anh hùng cứu mỹ nhân”.

“Anh ấy là một trong số ít người hiểu chị, luôn dịu dàng lắng nghe mọi tâm sự. Chị thật sự rất thích anh ấy… nhưng anh ấy lúc nào cũng thiên vị Hứa Nam hơn.”

“Mỗi khi Hứa Nam tỏ vẻ đáng thương, anh ấy vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng lại nhìn chị bằng ánh mắt thất vọng. Ngay cả Trì Dã cũng nghĩ chị bắt nạt cô ta… Nhưng chị chưa từng làm gì xấu với cô ấy hết!”

Tôi vội vàng dỗ chị:

“Chị không sai đâu, là anh xấu tính!”

Trì Mặc vẫn nước mắt lưng tròng, trong mắt đầy rối bời.

“Chu Dục tỏ tình với chị tối nay. Chị rất vui… nhưng anh ấy muốn chị trao thân cho anh ấy. Ánh mắt anh ấy lúc đó khiến chị sợ, nên chị lùi lại. Thế là anh ấy bảo chị không tin tưởng anh ấy…”

“Phải rồi, chị cũng thích anh ấy mà. Vậy tại sao chị lại sợ?”

Tôi: !!!

Chu Dục dám làm chuyện bỉ ổi thế này sao?!

Tôi bắt đầu nghi ngờ: cái màn Trì Dã “mất tích” và Chu Dục “xuất hiện đúng lúc” để cứu người chắc chắn là âm mưu có sẵn của hai người bọn họ.

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế!

Tôi không còn tâm trạng giữ hình tượng trẻ con nữa, nghiêm túc nhìn chị và nói rõ ràng:

“Anh từng dạy em rồi, người khiến trẻ con cảm thấy sợ hãi thì chắc chắn là người xấu. Mình phải biết tự bảo vệ bản thân!”

“Nhưng Chu Dục đã từng cứu chị mà, anh ấy không phải người xấu…”

“Có người cứu mình thì phải biết cảm ơn, không phải đem cả thân mình trả ơn đâu! Chị ơi, đây là điều chị từng dạy em đó!”

Trì Mặc sững lại.

Lúc đó tivi đang chiếu phim cổ trang, cảnh một cô gái lấy thân báo đáp ân nhân làm tôi xem đến không rời mắt.

Vì tôi học cái gì cũng nhanh, chị sợ tôi sau này bị lừa bởi mấy tên trai đểu nên đã tranh thủ dạy tôi đạo lý.

Không ngờ hôm nay câu nói ấy lại được tôi trả lại cho chị.

Cô ấy như gỡ được nút thắt trong lòng, nở một nụ cười nhẹ nhõm.

“Nhan Nhan nói đúng, chị sẽ làm gương, tự biết bảo vệ mình.”

“Chị giỏi quá!”

Chúng tôi ôm nhau ngủ.Lần này, cả hai đứa đều ngủ rất ngon.

Một lúc lâu sau, tiếng bước chân mơ hồ bên ngoài mới dần rời xa.

11

Hết lần này đến lần khác thất bại khiến Hứa Nam và Chu Dục ngày càng mất kiên nhẫn.

Họ quyết định khiến Trì Mặc rơi vào hoàn cảnh bị cô lập hoàn toàn, không còn ai để bám víu ngoài Chu Dục — người duy nhất chìa tay ra cứu cô ấy.

Thế là Hứa Nam cố tình hẹn Trì Mặc đến một phòng thiết bị cũ kỹ.

Vẫn như thường lệ, cô ta lên giọng khiêu khích.

“Anh trai cậu thích tôi, Chu Dục cũng thích tôi, Trì Mặc à, cuộc đời cậu thật sự là một thất bại lớn đấy.”

Nhưng Trì Mặc chỉ cười.

“Tôi không quan tâm.”

Kể cả khi tất cả mọi người đều không đứng về phía cô thì đã sao?

Cô vẫn còn một đứa em gái luôn yêu cô vô điều kiện.

Trì Mặc nhấc chân bước đi.

Sắc mặt Hứa Nam tối sầm lại, sau đó liền cười lạnh.

“Vậy thì để xem!”

Cô ta tự tát mình một cái thật mạnh, nửa bên mặt lập tức sưng đỏ.

Quay lại lớp học, cô ta cố tình khóc thút thít, khiến cả lớp chú ý.

“Mày sao thế, Hứa Nam?”

Cô ta tỏ vẻ sợ hãi, liếc Trì Mặc một cái.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Trì Mặc, bầu không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ.

Trì Mặc bật cười vì tức:

“Cô định nói là tôi đánh cô à?”

Hứa Nam rơm rớm nước mắt, thấy Trì Dã vừa bước vào lớp thì càng ra vẻ đáng thương.

“Tôi biết cậu thích Chu Dục, nhưng tôi đã nói rồi, tôi và cậu ấy chỉ là bạn. Tôi không hề muốn tranh giành gì cả. Sao cậu vẫn không chịu buông tha cho tôi?”

Trì Dã sững người, đứng im vài giây rồi bước về phía Hứa Nam.

Khóe môi Trì Mặc nhếch lên, ánh mắt cụp xuống, che đi chút mỉa mai thoáng qua.

Nhưng giây tiếp theo, khi Hứa Nam còn chưa kịp nở nụ cười chiến thắng, và Chu Dục còn chưa kịp vào vai “người hùng cứu mỹ nhân”…

Trì Dã mở miệng.

“Cô lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng tôi sẽ không tin chính em gái ruột của mình?”

Biểu cảm Hứa Nam lập tức đông cứng lại: “Ah Dã?”

Trì Dã nhìn thẳng vào mắt cô ta, cười khẩy một tiếng rồi quay sang Trì Mặc đang đứng ngẩn ra.

Anh xoa đầu cô.

“Đừng lo, anh trai sẽ không để em phải chịu oan.”

Trì Mặc luôn mạnh mẽ khi bị trách móc, nhưng lại lúng túng khi được quan tâm.

Mắt cô đỏ hoe:

“Anh, em không đánh cô ta đâu.”

“Anh biết mà. Mình đi kiểm tra camera.”

Sắc mặt Hứa Nam thoáng chốc trắng bệch, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, còn định chơi trò ngược lại:

“Trì Mặc, rõ ràng cậu biết khu đó không có camera nên mới dám ra tay, đúng không?”

“Xin lỗi nhé, nhà họ Trì bọn tôi là cổ đông của trường, nên việc lắp đặt và bảo trì hệ thống an ninh trường học đương nhiên là trách nhiệm của chúng tôi. Vài ngày trước anh trai tôi đã cho kỹ thuật viên đến lắp đặt rồi.”

Lần này thì mặt Hứa Nam cắt không còn giọt máu.

Cô ta vừa định mở miệng phản bác thì bị một bạn nữ xen vào, giọng lí lắc:

“Ôi dào, không cần phiền vậy đâu. Lúc đó tôi đang nghỉ trong phòng luôn á, xem trọn bộ phim kịch live, còn tiện tay quay clip luôn rồi.”

Trì Mặc quay đầu nhìn cô bạn, nhận ra đó chính là người từng bế Nhan Nhan trong buổi dã ngoại.

Cô gái kia cười tươi rói:

“Em gái cậu từng khen tôi vừa xinh vừa tốt bụng, nên tôi cũng phải làm điều tốt mỗi ngày chứ.

Nếu cậu muốn cảm ơn thì mời tôi đến nhà chơi với bé nhé?”

Cả lớp bật cười vang.

“Cho dù không có camera, tôi vẫn tin Trì Mặc. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng — hai người có thể dạy ra một đứa bé ngoan ngoãn dễ thương như vậy, thì chắc chắn nhân cách không thể tệ.”

“Đúng đó, học chung ba năm rồi, tính cách cô ấy thế nào chẳng lẽ tụi mình còn không rõ sao?”

“Hôm trước Trì Mặc còn cho tôi mượn băng vệ sinh nữa cơ. Dù bình thường không nói chuyện nhiều, nhưng cô ấy thực sự rất tốt bụng.”

Mọi người người một câu, tôi một lời, khiến Hứa Nam và Chu Dục hoàn toàn rơi vào hoảng loạn.

Đoạn video bóc trần màn tự biên tự diễn của Hứa Nam bị công khai trước cả lớp. Từng ánh nhìn đổ dồn về phía cô ta đều đầy khinh bỉ.

Hứa Nam đành phải miễn cưỡng xin lỗi, ánh mắt cầu cứu vô vọng nhìn về phía Chu Dục.

Nhưng lần này, Chu Dục chọn cách im lặng giữ mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...