Tôi Cướp Kịch Bản Cứu Rỗi

Chương 4



8

Chớp mắt một cái, Trì Dã và Trì Mặc đã lên lớp 12.

Vào đúng sinh nhật hai tuổi của tôi, cả hai lại đều có việc phải ra ngoài.

Thì ra Hứa Nam cũng sinh nhật hôm nay. Trì Dã dự định ban ngày sẽ ở bên cô ấy một lúc, rồi buổi tối về tổ chức sinh nhật cho tôi.Còn Trì Mặc… không rõ Chu Dục lại dùng chiêu trò gì mà rủ được cô ấy đi.

Cả hai ngồi xổm xuống trước mặt tôi, có phần chột dạ.

“Nhan Nhan, quản gia và cô bảo mẫu sẽ ở nhà với em nhé, bọn anh chị sẽ về nhanh thôi được không?”

Tôi cố gắng không để nước mắt trào ra.

“Không sao đâu, mọi người cứ đi đi, em đợi mọi người về.”

Tôi không muốn lại vô tình gây ra hiểu lầm để họ cãi nhau nữa. Cũng không muốn bị mắng là không biết cư xử hay quá bám người.

Chỉ là một ngày sinh nhật thôi mà, đâu có gì đáng để tủi thân.

Thế nhưng, khi họ thật sự rời đi…

Nước mắt tôi lại không kìm được mà rơi lã chã.

Nhìn thấy Nhan Nhan hiểu chuyện đến vậy, Trì Dã lại chẳng cảm thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng.

Ngược lại, ngực anh như bị bóp nghẹt, nặng trĩu, nghẹn từng cơn.

Trong đầu toàn là suy nghĩ: Bây giờ Nhan Nhan đang làm gì? Có nhớ họ không? Có lén khóc không?

Hứa Nam gọi mấy tiếng, anh mới sực tỉnh lại.

Cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Tâm trí anh để đâu thế?”

Trì Dã lấp liếm:

“Xin lỗi, anh đang nghĩ đến chuyện ở nhà.”

Hứa Nam lập tức hiểu lầm.

“Ah Dã, anh không cần giấu mọi chuyện trong lòng đâu.

Em cũng từng trải qua hoàn cảnh giống anh, em là người hiểu anh nhất.”

Trì Dã: Hả?

Cô từng nuôi trẻ con à?

Cô hiểu cảm giác lo cho con nít sao?

Anh quay sang nhìn cô một cách khó hiểu, nhưng Hứa Nam lại tưởng anh đang mở lòng.

Cô ta nhanh chóng che giấu nụ cười lóe lên trong đáy mắt, vẻ mặt tràn đầy đồng cảm.

“Ba mẹ chúng ta sinh ra con cái nhưng không nuôi dạy, chẳng quan tâm gì đến sự trưởng thành của con.

Họ chỉ biết sống cho bản thân, rồi lại đem mọi cảm xúc tiêu cực trút hết lên đầu con mình.Những người như vậy không xứng làm cha mẹ.

Nếu anh ghét họ thì hoàn toàn đúng, không cần phải dằn vặt hay cảm thấy tội lỗi vì điều đó.”

Trì Dã sững người.

Một lúc sau, hàng mi anh khẽ run, như thể vừa bừng tỉnh.

“Em nói đúng. Anh tuyệt đối không thể trở thành kiểu cha mẹ như vậy!”

Hứa Nam: Hả?

Sau khi Trì Dã giải thích lý do và xin lỗi, anh lập tức quay đầu chạy về nhà.

Lúc anh đẩy cửa bước vào, mồ hôi đầm đìa, thì thấy trong nhà đã được trang trí đầy dây ruy băng màu sắc rực rỡ và băng rôn chúc mừng sinh nhật.

Trì Mặc và Nhan Nhan đang nghiêm túc thổi bóng bay.

Trì Dã nhìn cảnh tượng trước mắt, lồng ngực vốn trống rỗng suốt cả buổi sáng như được lấp đầy bởi hạnh phúc.

Anh chậm rãi bước tới, dùng tay che mắt Nhan Nhan lại.

“Đoán xem anh là ai nào?”

Nhan Nhan lập tức nhào vào lòng anh, giọng đầy phấn khích:

“Anh ơi!”

Anh bế Nhan Nhan lên, quay sang nhìn Trì Mặc.

“Sao em về rồi?”

Trì Mặc mỉm cười nhìn lại:

“Vì chẳng có gì quan trọng hơn gia đình, đúng không?”

Đúng vậy, không gì quan trọng bằng gia đình cả.

9

Chính vì chuyện đó, Hứa Nam và Chu Dục có vẻ bắt đầu cảm thấy nguy cơ.

Con mồi đang dần rời khỏi tầm kiểm soát của họ.

Vì vậy, họ bắt đầu cuống lên.

Một hôm, khi Hứa Nam đến nhà dạy Trì Dã học, tôi nghe thấy hai người cãi nhau.

“Ah Dã, anh là một người độc lập, anh có cuộc sống riêng. Không thể dồn hết tâm sức chỉ vì em gái được, đúng không?”

Trì Dã hít sâu một hơi, hạ giọng giải thích:

“Nhan Nhan còn nhỏ, cần có người ở bên. Chính em cũng từng nói rồi mà, chúng ta không thể trở thành những bậc phụ huynh vô trách nhiệm.”

Gương mặt Hứa Nam thoáng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.

“Nhưng nhà anh có bảo mẫu, với lại con bé đó chẳng phải em ruột của anh, chỉ là anh nhặt về thôi!”

Trì Dã sững người, không tin được mấy lời đó lại phát ra từ miệng Hứa Nam.

“Hứa Nam, em đang nói cái gì vậy?”

Cô ta nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt tái nhợt.

“Ah Dã, em không có ý đó…”

“Buổi học hôm nay đến đây thôi, em về đi.”

Thấy anh hoàn toàn không muốn tiếp tục nói chuyện, Hứa Nam đành phải rời đi.

Khi bước ra khỏi phòng, cô ta thấy tôi đang đứng đó.

Vẻ đáng thương yếu đuối trong mắt lập tức biến thành lạnh lẽo sắc bén.

Cô ta mấp máy môi, không phát ra tiếng, nhưng tôi nhìn rõ miệng cô ta đang nói: “Đồ con hoang.”

Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, ngây người nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi.

Một lúc lâu sau, tôi gõ cửa phòng anh trai.

Bên trong vang lên giọng trầm trầm của anh:

“Vào đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn tay nắm cửa, thở dài một tiếng:

“Anh ơi, là em mà, em không vào được…”

Rất nhanh, anh mở cửa, bế tôi vào trong.

“Không phải đang dọn đồ chơi à, sao lại tìm anh?”

“Vì em cảm thấy… anh đang không vui.”

Anh nhướng mày.

“Sao em biết?”

Tôi nghiêm túc đặt tay lên ngực mình.

“Là chỗ này nói với em đó. Anh mà buồn, em cũng buồn theo.”

Trì Dã ngẩn ra một lúc, quay đầu đi, cố làm ra vẻ bất đắc dĩ.

“Nhỏ xíu mà sao miệng dẻo vậy chứ?”

Tôi nhân lúc đó thơm một cái lên má anh.

“Ơ, mềm mềm thơm thơm, anh đúng là chiếc bánh kem vị vani!”

“Bánh kem nhỏ mà không vui thì sẽ không còn ngọt nữa đâu!”

Dù là người đàn ông lạnh lùng đến mấy, nghe được câu khen như vậy cũng sẽ không nhịn được mà bật cười.

“Giờ thì anh vui rồi, cảm ơn Nhan Nhan.”

Tôi cười hì hì: “Không có gì!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...