Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiếu Tướng, Chồng Tôi Không Phải Anh
Chương 2
02
Cố Diễn Thâm chuyển đến ở ký túc xá của quân khu.
Có lẽ việc tôi đột ngột tuyên bố sẽ kết hôn khiến anh không vui, nên anh chọn dọn ra ngoài để được yên tĩnh.
Như vậy cũng tốt.
Ít nhất cả hai đều có khoảng không riêng để bình tâm lại.
Tôi lặng lẽ thu dọn mọi thứ.
Căn hộ từng là tổ ấm của hai người cũng được tôi đăng bán trên trang môi giới.
Chiều hôm giao chìa khóa, tôi ở nhà sắp xếp nốt vài món đồ còn sót lại.
Trong lúc lật một cuốn sách cũ, tôi vô tình phát hiện một bản kế hoạch diễn tập được kẹp bên trong.
Chỉ nhìn lướt qua, tôi đã nhận ra đó là tài liệu Cố Diễn Thâm đang sử dụng gần đây.
Sau một hồi do dự, tôi vẫn quyết định mang đến cho anh.
Khi đến ký túc xá, cánh cửa phòng chỉ khép hờ.
Bên trong truyền ra tiếng cười nói rôm rả, nghe là biết có không ít người.
Tôi vừa định gõ cửa thì đúng lúc ấy, một giọng nữ quen thuộc cất lên, xen lẫn chút ngượng ngùng.
“Thiếu tướng Cố, đều tại em cả. Lần đầu nhận được hoa cưới nên chẳng biết gì. Giờ trong khu tập thể đồn ầm lên, mấy chị vợ sĩ quan còn bóng gió hỏi em có phải em với Thiếu tướng đang…”
“Anh nhớ giải thích giúp em nhé. Không thì sau này em chẳng biết giấu mặt vào đâu.”
Bàn tay đang giơ lên của tôi khựng giữa không trung.
Cố Diễn Thâm còn chưa kịp trả lời thì một đồng đội đã cười híp mắt trêu chọc.
“Phó quan Chu, cô thật sự muốn đội trưởng Cố đứng ra giải thích, hay đang mong đội trưởng nói điều gì khác?”
Cả căn phòng lập tức vang lên tiếng cười đầy hàm ý.
Chu Mục Vân đỏ mặt, nũng nịu đáp một tiếng:
“Ghét thật…”
Nhưng trong giọng nói lại chẳng nghe ra chút trách móc nào.
“Được rồi, đừng trêu cô ấy nữa.”
Giọng Cố Diễn Thâm bình thản cất lên.
“Chuyện này không cần để ý. Qua một thời gian, mọi người tự khắc sẽ quên thôi.”
Qua một thời gian... mọi người sẽ quên.
Câu nói ấy bất giác kéo tôi trở về một ký ức cũ.
Ngày anh được thăng quân hàm, tôi đã xin nghỉ làm để đến tham dự buổi lễ.
Sau khi nghi thức kết thúc, tôi muốn chụp với anh một tấm ảnh kỷ niệm.
Thế nhưng anh chỉ khẽ nhíu mày, bảo tôi về trước.
Anh nói ở đây toàn là lãnh đạo và đồng đội, tôi xuất hiện sẽ không tiện.
Đến bữa tiệc liên hoan sau đó, anh còn nhẹ nhàng giải thích rằng trong những dịp như vậy, người nhà đi cùng chỉ khiến mọi người khó xử.
Khi ấy…
Tôi đã tin.
Tôi nghĩ môi trường quân đội có nhiều quy định đặc thù.
Từ đó về sau, tôi không bao giờ chủ động đến đơn vị tìm anh nữa.
Đầu ngón tay tôi lạnh buốt.
Đến lúc này tôi mới hiểu.
Điều anh thật sự để tâm có lẽ chưa bao giờ là ảnh hưởng không tốt.
Mà là…
Người đứng cạnh anh hôm ấy là tôi.
Một người phụ nữ không thể giúp ích gì cho con đường thăng tiến của anh.
Lúc này, một đồng đội khác lên tiếng.
“Mà này lão Cố, chuyện của Hứa Dương cậu định xử lý thế nào? Sáng nay tôi còn nhận được thiệp cưới của cô ấy. Đột ngột thật đấy.”
Trong phòng bỗng im lặng vài giây.
Sau đó, Cố Diễn Thâm cười nhạt.
“Cứ mặc kệ cô ấy.”
“Bình thường mấy chuyện nhỏ thì chiều cô ấy cũng được. Nhưng lần này, anh phải để cô ấy hiểu rằng không phải cứ làm mình làm mẩy là sẽ đạt được điều mình muốn.”
“Ồ…”
Có người cười đầy ẩn ý.
“Vậy xem ra chú rể tương lai quyết định không xuất hiện rồi.”
Cố Diễn Thâm không phủ nhận.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời.
Một đồng đội khác do dự lên tiếng.
“Lão Cố, có cần phải cứng rắn vậy không? Dù sao hai người cũng bên nhau bảy năm rồi. Anh em bọn tôi còn đang chờ uống rượu mừng của hai người đây.”
Anh ấy ngập ngừng một lát rồi cười nửa đùa nửa thật.
“Hay là… cậu thật sự có dự định khác?”
“Ví dụ như… phó quan Chu của chúng ta?”
“Trung đoàn trưởng Lý…”
Chu Mục Vân kéo dài giọng, cười đầy e thẹn.
“Anh đừng trêu em như thế. Thiếu tướng Cố… tự anh ấy biết nên lựa chọn thế nào.”
Mấy chữ cuối cùng được cô ấy nói rất khẽ.
Nhưng lại mang theo hàm ý không cần nói cũng hiểu.
Cố Diễn Thâm vẫn không lên tiếng giải thích.
Trong phòng lập tức vang lên những tiếng cười đầy ngầm hiểu.
Lại có người phụ họa.
“Tôi thấy lão Cố đã đủ chung tình rồi. Đổi là người khác thì yêu kiểu ấy vài năm đã hết kiên nhẫn.”
“Hứa Dương ngoài việc suốt ngày giận dỗi thì còn giúp được gì cho cậu?”
“Đâu như Mục Vân của chúng ta. Vừa thông minh, vừa hiểu chuyện, đến lúc quan trọng còn có thể cùng cậu gánh vác công việc.”
Chu Mục Vân lập tức đỏ mặt, cười ngượng.
“Đừng nói linh tinh nữa…”
Không biết từ lúc nào, chiếc đèn cảm ứng ngoài hành lang đã tắt.
Cả lối đi chìm trong màn đêm tĩnh lặng.
Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt bản kế hoạch diễn tập trước cửa phòng.
Rồi dùng mũi chân khẽ đẩy nó lọt qua khe cửa.
Sau đó…
Tôi xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.