Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thanh Ngưng Trọng Sinh
Chương 3
6
Yến xuân được thiết tại ngự hoa viên.
Trăm hoa khoe sắc, bướm lượn rợp trời, quả là một cảnh xuân tươi đẹp.
Ta đến không sớm không muộn, theo mẫu thân nhập yến, rồi lặng lẽ ngồi một bên.
Rất nhanh, ta đã nhìn thấy Cố Cảnh Hiên.
Hắn mặc trường sam màu lam bảo, đầu đội ngọc quan, phong thái vẫn là công tử ôn nhã như cũ.
Bên cạnh hắn là Tô Uyển Nhi, một thân y phục hồng nhạt, dáng vẻ nhu nhược e lệ, nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay hắn.
Hai người vừa xuất hiện, lập tức thu hút không ít ánh mắt.
Có thương hại, có khinh miệt, cũng có kẻ chờ xem trò vui.
Cố Cảnh Hiên hiển nhiên nhận ra, khẽ nhíu mày, thấp giọng nói gì đó với Tô Uyển Nhi.
Tô Uyển Nhi lập tức buông tay, bước nhỏ theo sau, đầu cúi càng thấp.
Vẫn là dáng vẻ yếu đuối đáng thương ấy.
Ta thu hồi ánh mắt, nâng chén trà nhấp một ngụm.
Trà là Long Tỉnh thượng hạng, nhưng lại chẳng nếm ra mùi vị.
“Thanh Ngưng.”
“Thanh Ngưng.”
Có người gọi ta.
Ta ngẩng đầu nhìn, là thiên kim của Binh bộ Thượng thư — Triệu Minh Lan. Kiếp trước, nàng và ta cũng có vài phần giao tình.
“Minh Lan tỷ tỷ.” ta mỉm cười, khẽ gật đầu.
Triệu Minh Lan ngồi xuống bên cạnh, hạ giọng nói:
“Cuối cùng muội cũng đến. Vừa rồi những người kia còn đang nghị luận, nói không biết muội có trốn trong phủ, không dám ra gặp người hay không.”
“Để họ thất vọng rồi.” ta bình thản đáp.
“Đúng vậy.” Triệu Minh Lan cười, “Nhưng Thanh Ngưng, hôm nay bộ y phục này của muội thật đẹp. Là tiệm nào may vậy?”
“Tiệm nhà mình.”
“Tiệm lụa nhà họ Thẩm?” mắt nàng sáng lên, “Mẫu thân ta cũng đã mua mấy bộ, nói vải tốt, kiểu dáng lại mới lạ.”
Chúng ta còn đang trò chuyện, Cố Cảnh Hiên và Tô Uyển Nhi đã đi tới.
“Thanh Ngưng.” Cố Cảnh Hiên dừng trước mặt ta, thần sắc phức tạp.
Ta ngẩng mắt nhìn hắn, giọng điềm đạm:
“Cố công tử.”
Xa cách mà khách sáo.
Cổ họng hắn khẽ động, dường như muốn nói gì, rồi lại nuốt xuống.
Ngược lại, Tô Uyển Nhi tiến lên, e dè hành lễ:
“Tỷ tỷ.”
“Tô cô nương.” ta gật đầu đáp lễ, giọng không nhanh không chậm, “Hai chữ ‘tỷ tỷ’, ta không dám nhận. Ngươi và ta không có quan hệ huyết thống, vẫn nên xưng hô theo lễ thì hơn.”
Sắc mặt Tô Uyển Nhi lập tức trắng bệch, vành mắt đỏ lên.
“Thẩm cô nương… là ta đường đột.”
Lại là dáng vẻ chịu ủy khuất này.
Như thể ta đang bắt nạt nàng.
Quả nhiên, Cố Cảnh Hiên cau mày:
“Thanh Ngưng, Uyển Nhi chỉ là chào hỏi theo lễ, nàng hà tất phải…”
Ta cắt ngang lời hắn, giọng vẫn bình thản:
“Cố công tử, ta và Tô cô nương lần đầu gặp mặt, nàng mở miệng gọi ‘tỷ tỷ’ đã là thất lễ. Ta nhắc nhở nàng, có gì không đúng?”
“Ngươi…” hắn nghẹn lời.
Xung quanh đã có không ít người đưa mắt nhìn sang.
Triệu Minh Lan kịp thời lên tiếng:
“Cố công tử, hôm nay là yến xuân, vẫn nên giữ hòa khí thì hơn.”
Cố Cảnh Hiên hít sâu một hơi, nhìn ta thật sâu một cái, rồi kéo Tô Uyển Nhi rời đi.
Đợi bọn họ đi xa, Triệu Minh Lan mới thấp giọng nói:
“Thanh Ngưng, hôm nay thật khiến ta nhìn muội bằng con mắt khác.”
“Ý tỷ là sao?”
“Trước kia, ở trước mặt hắn, muội luôn dịu dàng thuận theo, hắn nói gì muội cũng nghe.” nàng khẽ cảm thán, “Hiện tại như vậy… rất tốt.”
Ta khẽ cười, không đáp.
Không phải ta muốn thay đổi.
Mà là… ta không còn lựa chọn nào khác.
Yến tiệc bắt đầu, thánh thượng và hoàng hậu giá lâm, mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ.
Ánh mắt hoàng hậu lướt qua đám đông, chợt dừng lại nơi ta.
“Vị cô nương mặc y phục lam kia, có phải là người nhà họ Thẩm?”
Trong lòng ta khẽ siết, bước ra hành lễ:
“Thần nữ Thẩm Thanh Ngưng, bái kiến hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu quan sát ta một lượt, mỉm cười:
“Quả nhiên là một cô nương đoan chính. Nghe nói tiệm lụa nhà ngươi gần đây có không ít kiểu y phục mới?”
“Bẩm nương nương, thần nữ chỉ tùy ý vẽ vài mẫu, giao cho thợ thêu thử làm.”
“Tùy ý vẽ mà đã tinh xảo như vậy?” hoàng hậu có phần hứng thú, “Nói nghe xem.”
Ta bèn trình bày ý tưởng thiết kế, lại nhắc đến dòng chữ thêu bên trong vạt áo:
“Tự cường không ngừng, cần gì thương hại.”
Hoàng hậu nghe xong, trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói:
“Lời này nói rất hay. Nữ tử lập thân, vốn nên tự cường.”
Bà quay sang công chúa bên cạnh:
“Minh Châu, con cũng nên học theo Thẩm cô nương.”
Công chúa Minh Châu mỉm cười đáp lời, còn tinh nghịch chớp mắt với ta.
Yến tiệc tiếp tục.
Nhưng ta có thể cảm nhận rõ, không ít ánh mắt đang dừng lại trên người mình.
Cố Cảnh Hiên ngồi cách đó không xa, từ đầu đến cuối không nhìn về phía này nữa.
Nhưng ta biết, những lời của hoàng hậu, hắn nhất định đã nghe thấy.
Kiếp trước, trong một buổi yến tương tự, hoàng hậu cũng từng khen ta, nói hắn lấy được một hiền thê.
Khi ấy, hắn nắm tay ta, nụ cười dịu dàng.
Còn hiện tại…
Trong mắt hắn, e rằng ta chỉ là người đoạt đi ánh hào quang của người trong lòng hắn.
Yến tiệc được nửa chừng, có cung nữ đến truyền lời, nói hoàng hậu triệu ta đến hậu điện nói chuyện.
Ta đứng dậy, theo cung nữ rời đi.
Khi đi ngang qua chỗ Cố Cảnh Hiên, nghe hắn hạ giọng nói:
“Thanh Ngưng, nàng hà tất phải như vậy?”
Ta không dừng bước, coi như không nghe thấy.
Hà tất phải như vậy?
Cố Cảnh Hiên…
Câu này, đáng lẽ phải là ta hỏi ngươi.
Ngươi hà tất phải hủy hôn?
Hà tất phải khiến ta trở thành trò cười của cả kinh thành?
Hà tất phải lừa ta suốt ba mươi hai năm ở kiếp trước?
Giờ đây, ta chỉ muốn sống cho tốt.
Ngươi… lại hà tất đến chỉ trỏ?
7
Trong hậu điện, hoàng hậu nương nương đã thay thường phục, đang cùng công chúa Minh Châu trò chuyện.
Thấy ta bước vào, bà khẽ vẫy tay:
“Lại đây ngồi.”
Ta tiến lên hành lễ, rồi theo lời ngồi xuống, trong lòng vẫn có vài phần bất an.
Hoàng hậu lại rất ôn hòa:
“Không cần câu nệ. Hôm nay bản cung gọi ngươi đến, là có một việc muốn hỏi.”
“Nương nương cứ phân phó.”
Hoàng hậu chậm rãi nói:
“Câu ‘Tự cường không ngừng, cần gì thương hại’ của ngươi, bản cung rất vừa ý.”
“Những năm gần đây, chuyện nữ tử bị hủy hôn, bị phụ bạc, bản cung thấy không ít. Phần nhiều đều lấy lệ rửa mặt, hoặc u uất mà kết liễu cả đời. Người như ngươi, có thể đứng dậy, quả thực hiếm thấy.”
Ta hạ mắt, giọng điềm tĩnh:
“Thần nữ chỉ là… không muốn bị người khác coi thường.”
Hoàng hậu khẽ gật đầu:
“Không muốn bị coi thường, thì phải tự mình có bản lĩnh. Sinh ý của tiệm lụa nhà ngươi, bản cung đã nghe qua. Làm rất tốt.”
“Đa tạ nương nương khen ngợi.”
Hoàng hậu dừng lại một chút, rồi bỗng hỏi:
“Ngươi có từng nghĩ, đem việc này làm lớn hơn không?”
Ta thoáng sững lại.
“Ý của bản cung là, để ngươi đứng ra, lập một xưởng dành riêng cho nữ tử. Thu nhận những nữ tử bị ruồng bỏ, góa bụa, hoặc gia cảnh sa sút, dạy họ tay nghề, để họ có thể tự mưu sinh.”
Ý niệm này…
Lại trùng khớp với suy nghĩ của ta.
Kiếp trước, ta từng nhiều lần nghĩ đến việc này. Nếu có cơ hội, nhất định sẽ giúp những nữ tử lâm vào cảnh khốn khó.
Chỉ tiếc khi ấy thân là Thượng thư phu nhân, trên dưới đều có ràng buộc, không thể tùy ý hành động.
Còn hiện tại…
Ngược lại lại có cơ hội thực hiện.
“Thần nữ nguyện ý.”
Ta không chút do dự.
Hoàng hậu mỉm cười:
“Bản cung biết ngươi sẽ đáp ứng. Vậy đi, bản cung sẽ trích một khoản ngân lượng từ tư khố, coi như góp vốn. Còn cụ thể làm thế nào, ngươi tự mình định đoạt.”
“Nương nương đã tin tưởng, thần nữ tất sẽ dốc toàn lực.”
Khi rời khỏi hậu điện, ta vẫn còn cảm thấy như đang trong mộng.
Không ngờ, chỉ vì một lần hủy hôn… lại khiến ta được hoàng hậu coi trọng.
Công chúa Minh Châu theo ra, thân mật khoác lấy tay ta:
“Thẩm tỷ tỷ, mẫu hậu rất ít khi khen người như vậy. Tỷ nhất định phải làm cho thật tốt, cũng giúp ta nở mày nở mặt.”
“Công chúa quá lời rồi.”
“Đừng gọi ta là công chúa nữa, gọi ta Minh Châu là được.” nàng cười, ánh mắt tinh nghịch, “Thật ra ta sớm đã muốn lập một xưởng như vậy, chỉ là trong cung quy củ nhiều, chưa thể thực hiện. Nay có tỷ đứng ra, còn gì tốt hơn.”
Chúng ta lại trò chuyện thêm vài câu, rồi mỗi người trở về chỗ ngồi.
Yến tiệc đã gần tàn, khách khứa lần lượt cáo từ.
Ta tìm được mẫu thân, đang định cùng nhau hồi phủ, lại bị Cố Cảnh Hiên chặn lại.
“Thanh Ngưng, có thể mượn một bước nói chuyện không?”
Mẫu thân nhíu mày, muốn lên tiếng ngăn cản.
Ta khẽ lắc đầu:
“Mẫu thân, người lên xe chờ con trước.”
Đợi mẫu thân rời đi, ta mới nhìn về phía hắn:
“Cố công tử có điều gì, cứ nói thẳng.”
Cố Cảnh Hiên nhìn ta, ánh mắt phức tạp:
“Vừa rồi hoàng hậu triệu nàng, là vì chuyện gì?”
“Chuyện này, không liên quan đến Cố công tử.”
Hắn hạ giọng, trong lời nói mang theo vài phần khó chịu:
“Thanh Ngưng! Ta biết nàng oán ta, nhưng cũng không cần… không cần phải phô trương như vậy. Nữ tử vẫn nên dịu dàng đoan trang, quá mức sắc sảo lộ rõ, chưa hẳn là chuyện tốt.”
Ta bật cười.
“Cố công tử, ngài lấy thân phận gì mà nói với ta lời này? Là vị hôn phu cũ… hay là ‘huynh trưởng’?”
Sắc mặt hắn thoáng cứng lại.
Ta tiếp tục, giọng vẫn bình thản:
“Ta hành sự thế nào, là chuyện của ta. Dịu dàng cũng được, sắc bén cũng được, đều không cần ngài bận tâm.”
“Ngài vẫn nên lo cho Uyển Nhi cô nương của ngài. Ta thấy hôm nay sắc mặt nàng không được tốt, e là đã mệt.”
Cố Cảnh Hiên còn muốn nói thêm, nhưng Tô Uyển Nhi đã bước tới, giọng nhỏ nhẹ:
“Cảnh Hiên ca ca, chúng ta nên hồi phủ rồi.”
Hắn nhìn ta một cái, cuối cùng vẫn xoay người rời đi.
Ta đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hai người.
Ánh chiều buông xuống, kéo dài bóng dáng họ trên nền đất.
Giống như vô số buổi hoàng hôn của kiếp trước… khi ta và hắn sóng vai bước trong vườn phủ Thượng thư.
Khi ấy, ta từng tin rằng, chúng ta sẽ cứ như vậy mà đi đến bạc đầu.
Hóa ra… chỉ là một mình ta si tâm.
“Tiểu thư, nên hồi phủ rồi.” Xuân Đào khẽ nhắc.
Ta hoàn hồn, gật đầu.
“Đi thôi.”
Khi xe ngựa rời khỏi hoàng cung, ta vén rèm nhìn lại lần cuối.
Tường cung đỏ son, mái ngói lưu ly vàng rực.
Tất cả đều giống hệt ký ức của kiếp trước.
Chỉ là lần này…
Ta sẽ không còn bị giam trong phủ Thượng thư, làm một người thê tử chờ đợi sự thương hại nữa.
Con đường phía trước….
Ta sẽ tự mình bước đi.