Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Trùng Sinh Thành Công Chúa Của Bạo Quân
Chương 4
07
Từ khi tin Tô Vãn Tình mang thai truyền ra, hướng gió trong cả hoàng cung chỉ sau một đêm đã thay đổi.
Trước cửa Càn Nguyên cung trở nên vắng vẻ hơn nhiều.
Ngược lại, Dao Hoa cung nơi Tô Vãn Tình ở thì người ra kẻ vào tấp nập.
Những vương công đại thần trước kia còn nghĩ đủ cách tặng ta đồ chơi mới lạ…giờ đây đều quay sang dâng cho đứa trẻ chưa ra đời kia vô số kỳ trân dị bảo.
Lòng người…vốn luôn thực tế như vậy.
Tất cả đều đang đặt cược.
Cược rằng Tô Vãn Tình sẽ sinh ra một hoàng tử khỏe mạnh.
Cược rằng đứa bé ấy sẽ thay thế ta, vị công chúa “điềm gở”, trở thành người thừa kế tương lai của Đại Khải.
Còn ta — Cố Chiêu Ninh —dường như đang dần bị lãng quên.
Thời gian Tiêu Diễn đến Càn Nguyên cung giảm đi rõ rệt.
Ông không còn thả diều với ta, cũng không còn nắm tay dạy ta viết chữ.
Tổng quản Lý Phúc nói với ta rằng, mỗi ngày sau khi tan triều…bệ hạ đều đến Dao Hoa cung trước tiên.
Ở đó, ông dạo vườn cùng Tình phi, nghe thái y báo cáo tình hình dưỡng thai.
Hắn nói…Tô Vãn Tình nôn nghén rất nặng, chỉ khi bệ hạ ở bên mới miễn cưỡng ăn được chút ít.
Hắn còn nói…ban đêm nàng thường chuột rút, phải để bệ hạ đích thân xoa bóp.
Mỗi câu nói…đều giống như một cây kim nhỏ, châm vào tim ta.
Ta không khóc, cũng không làm loạn.
Ta biết rằng, tranh sủng với một thai phụ, với người thừa kế mà hoàng đế kỳ vọng, là hành động ngu xuẩn nhất.
Ta chỉ lặng lẽ chờ đợi, quan sát.
Chờ Tô Vãn Tình phạm sai lầm.
Cũng chờ Tiêu Diễn nhớ đến ta.
Nhưng ta chờ rất lâu.
Ông dường như quên mất ta trong chiếc lồng vàng rực rỡ này.
Cho đến một buổi chiều.
Ta đang tập đi trong sân.
Không cẩn thận bị một viên đá nhô lên làm vấp ngã.
Ta ngã rất mạnh.
Đầu gối bị trầy rách, m//áu chảy ra.
Cơn đau khiến nước mắt ta lập tức trào ra.
Lý Phúc cùng các cung nhân sợ hồn bay phách lạc, vội bế ta lên, vừa dỗ dành vừa sai người đi gọi thái y.
Còn có người chạy thẳng đến Dao Hoa cung, báo cho Tiêu Diễn.
Ta nằm trên vai Lý Phúc…khóc đến nấc lên từng hồi.
Một phần vì đau.
Nhưng nhiều hơn là vì tủi thân.
Ta tưởng rằng khi nghe ta bị thương…ông sẽ lập tức chạy tới.
Giống như trước kia.
Bất kể ông đang làm gì…chỉ cần ta xảy ra chuyện, ông luôn xuất hiện đầu tiên.
Nhưng…ta chờ rất lâu.
Chờ đến khi thái y băng bó vết thương, bôi thuốc xong…ông mới chậm rãi tới.
Trên người ông…vẫn còn vương mùi huân hương ngọt nhẹ đặc trưng của Dao Hoa cung.
“Sao lại bất cẩn như vậy?”
Ông đi tới, xoa đầu ta.
Trong giọng nói có sự đau lòng.
Nhưng nhiều hơn là một chút mệt mỏi và qua loa khó nhận ra.
Ta nhìn ông…không nói gì.
Nhưng nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Đúng lúc đó, một tiểu thái giám từ Dao Hoa cung vội vàng chạy vào.
“Bệ hạ! Không xong rồi! Tình phi nương nương nói đau bụng, hình như động thai khí!”
Sắc mặt Tiêu Diễn lập tức biến đổi.
Ông gần như không do dự chút nào, lập tức quay người.
“Truyền thái y! Tất cả thái y đều đến Dao Hoa cung!”
Nói xong…ông sải bước rời đi.
Thậm chí không quay đầu nhìn ta thêm lần nào.
Nhìn bóng lưng ông vội vã rời đi…vết thương trên đầu gối ta dường như không còn đau nữa.
Bởi vì có một cơn đau khác…sắc bén và lạnh lẽo hơn, lan ra từ trái tim.
Ta cuối cùng đã hiểu.
Ta không còn là duy nhất của ông nữa.
Khi điểm yếu có vật thay thế…nó sẽ không còn là điểm yếu.
Mà trở thành con cờ thừa có thể bị bỏ đi bất cứ lúc nào.
Ta từ từ ngừng khóc.
Nhìn đầu gối được băng kín bằng vải trắng.
Trong mắt ta…không còn nước mắt nữa.
Chỉ còn một sự lạnh lẽo tỉnh táo.
Ta không thể chờ thêm nữa.
Ta phải chủ động làm gì đó.
Trong hoàng cung ăn thịt người này…ngồi chờ cái chết chẳng khác nào tự tìm đường c/ết.
Tô Vãn Tình.
Người phụ nữ đó…và đứa trẻ trong bụng nàng.
Giữa chúng ta…chỉ có thể sống một.
08
Ta bắt đầu cố ý tạo ra những cuộc “tình cờ gặp gỡ” với Tô Vãn Tình.
Ta cần quan sát nàng ở cự ly gần, tìm ra sơ hở.
Dù Tiêu Diễn phần lớn thời gian ở Dao Hoa cung…nhưng mỗi sáng sớm, ông vẫn đều đặn đến Ngự Thư phòng xử lý triều chính.
Đó là thời gian duy nhất ta có thể ở riêng với ông.
Ta mỗi ngày đều dậy rất sớm, để Lý Phúc bế đến Ngự Thư phòng “học cùng”.
Tiêu Diễn không từ chối.
Có lẽ trong lòng ông…vẫn còn một chút áy náy với ta.
Sáng hôm đó.
Ta như thường lệ ngồi trên thảm trong Ngự Thư phòng, chơi Lỗ Ban khóa.
Tiêu Diễn đang phê duyệt tấu chương.
Một cung nữ vào bẩm báo - Tình phi nương nương tự tay nấu yến sào, mang đến cho bệ hạ.
Không lâu sau…Tô Vãn Tình bưng khay bước vào.
Dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển.
Nàng mặc cung trang màu hồng nhạt, bụng đã hơi nhô lên.
Trên gương mặt toát lên ánh sáng của tình ý.
Nhìn vừa dịu dàng, vừa vô hại.
“Bệ hạ, xử lý chính sự vất vả rồi, uống chút yến sào cho nhuận cổ họng.”
Giọng nàng mềm như nước.
Tiêu Diễn đặt bút son xuống.
Trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng.
“Nàng đang mang thai, còn làm những việc này làm gì, cẩn thận mệt.”
“Có thể chia sẻ với bệ hạ, là phúc của thần thiếp.”
Hai người…tình ý triền miên.
Ta giống như người ngoài cuộc, lạnh lùng nhìn tất cả.
Tô Vãn Tình đặt bát yến lên bàn.
Ánh mắt vô tình lướt qua ta.
Sau đó…nàng như vừa mới phát hiện ra ta.
“A, Chiêu Ninh công chúa cũng ở đây sao.”
Nàng bước tới.
Ngồi xuống trước mặt ta.
“Công chúa hôm nay chơi có vui không?”
Nàng đưa tay…muốn xoa đầu ta.
Ta ôm Lỗ Ban khóa, lặng lẽ lùi lại một chút.
Tay nàng dừng giữa không trung.
Một tia lúng túng và tổn thương vừa đủ hiện lên trên gương mặt nàng.
“Xem ra…”
“Công chúa vẫn không thích thần thiếp.”
Nàng khẽ thở dài u uất, vành mắt lại đỏ lên.
Chân mày Tiêu Diễn khẽ nhíu lại, gần như không ai nhận ra.
“Chiêu Ninh, không được vô lễ.”
Lại là câu nói đó.
Trong lòng ta cười lạnh.
Xem ra vị Tình phi nương nương này, thứ giỏi nhất chính là trò giả yếu đuối.
Ta quyết định…đổ thêm dầu vào lửa.
Ta ném Lỗ Ban khóa trong tay xuống, đột nhiên đứng dậy, loạng choạng chạy về phía Tô Vãn Tình.
Nàng dường như không ngờ ta sẽ chủ động tiến lại gần, trên mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Ngay khi ta sắp chạy tới trước mặt nàng, chân ta bỗng như vấp phải thứ gì đó.
Cả người ta ngã thẳng về phía nàng.
Tô Vãn Tình theo bản năng đưa tay đỡ ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc nàng vừa chạm vào ta, nàng đột nhiên kêu lên một tiếng ngắn.
Cả người ngã ngửa ra phía sau.
“Á!”
Tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Cung nữ và thái giám phía sau nàng lập tức thét lên kinh hoàng.
“Nương nương!”
“Mau tới đây! Công chúa đẩy ngã Tình phi nương nương!”
Chỉ trong nháy mắt…
Ngự Thư phòng rối loạn cả lên.
Sắc mặt Tiêu Diễn lập tức tái xanh.
Ông lao tới một bước, đỡ Tô Vãn Tình từ dưới đất lên.
“Thế nào? Có bị thương không?”
Trong giọng ông là sự căng thẳng và hoảng sợ chưa từng có.
Tô Vãn Tình dựa vào lòng ông, mặt trắng bệch, một tay ôm bụng, đau đến mức nói không ra lời.
“Đứa bé… con của thiếp…”
Ánh mắt Tiêu Diễn lập tức chuyển sang ta.
Giống như hai lưỡi kiếm lạnh buốt.
Khoảnh khắc đó, ta cảm nhận được sát ý thấu xương.
Đó là lần đầu tiên…ông nhìn ta bằng ánh mắt đáng sợ như vậy.
Toàn thân ta run lên vì ánh mắt ấy.
Nhưng ta không khóc.
Ta chỉ đứng tại chỗ.
Mở to đôi mắt vô tội nhìn ông.
Bàn tay nhỏ của ta…vẫn chỉ vào góc váy của Tô Vãn Tình.
Trên mặt đất ở đó, có một viên sỏi đen nhỏ, rất khó thấy.
Thứ vừa khiến ta vấp ngã…chính là nó.
Cũng là thứ Tô Vãn Tình đã đặt sẵn ở đó.
Tất cả mọi người đều nghĩ, ta chỉ là một đứa trẻ ba tuổi.
Một công chúa độc ác vì ghen tị, nên mới làm ra chuyện hại người.
Tất cả đều đang chờ đợi.
Chờ Tiêu Diễn xử phạt ta.
Tô Vãn Tình dựa trong lòng ông.
Dùng ánh mắt của kẻ chiến thắng, đầy thương hại nhìn ta.
Tiêu Diễn ôm nàng.
Ánh mắt ông qua lại giữa ta và viên sỏi kia.
Trong Ngự Thư phòng…im lặng như ch//ết.
Ta nhìn ông.
Dùng ánh mắt nói với ông…
Không phải con.
Xin người… hãy tin con.
Không biết đã qua bao lâu.
Cuối cùng…ông lên tiếng.
“Truyền thái y.”
Giọng ông khàn khàn, lạnh lẽo, không mang theo cảm xúc.
Ông không chất vấn ta.
Cũng không an ủi Tô Vãn Tình.
Ông chỉ ôm nàng, ánh mắt sâu như một giếng cổ không đáy.
Ta biết…nước cờ hôm nay của ta nguy hiểm đến mức nào.
Ta đang đánh cược.
Cược rằng ba năm qua…trong lòng ông…ta đã chiếm được bao nhiêu phần tin tưởng.
Nếu ta thua cược…
Hôm nay…chính là ngày ch//ết của ta.
09
Các thái y dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến Ngự Thư phòng.
Gần như toàn bộ Thái y viện đều đến, quỳ kín cả nền đất.
Người đứng đầu là Trương viện sử, run rẩy bắt mạch cho Tô Vãn Tình.
Tiêu Diễn ngồi trên chủ vị, mặt không biểu cảm, không nói một lời.
Ta được Lý Phúc bế trong lòng, đứng ở góc phòng, giống như một phạm nhân đang chờ phán quyết.
Tô Vãn Tình nằm trên chiếc nhuyễn tháp tạm thời, khẽ khóc nức nở, trông yếu ớt đáng thương.
Thời gian bắt mạch…dài như một thế kỷ.
Cuối cùng, Trương viện sử lau mồ hôi lạnh trên trán, quỳ bò đến trước mặt Tiêu Diễn.
“Bệ hạ… Tình phi nương nương chỉ bị kinh sợ một chút, thai tượng… không có gì đáng ngại.”
Lời này vừa nói ra…tất cả mọi người đều thở phào.
Tiếng khóc của Tô Vãn Tình cũng dừng lại, nàng nhìn Trương viện sử với vẻ khó tin.
Nhưng ánh mắt Tiêu Diễn…đột nhiên lạnh đi.
“Không có gì đáng ngại?”
Ông lặp lại một lần.
Giọng nói mang theo hàn ý lạnh lẽo.
Trương viện sử run lên, vội dập đầu.
“Vâng… vâng! Nương nương phúc lớn mạng lớn, long thai ổn định, chỉ cần… chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là được.”
Tiêu Diễn không nói gì.
Ông chỉ giơ tay ra hiệu cho Lý Phúc.
Lý Phúc lập tức hiểu ý, bước lên, đem viên sỏi đen mà ta đã chỉ trước đó dâng lên.
“Trương viện sử, ngươi xem lại cái này.”
Giọng Tiêu Diễn bình tĩnh.
Trương viện sử không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn cung kính nhận lấy viên sỏi.
Ông lật qua lật lại xem, rồi đưa lên mũi ngửi.
Đột nhiên, sắc mặt ông trắng bệch.
Tay run lên, viên sỏi suýt rơi xuống đất.
“Cái này… cái này…”
Ông kinh hãi ngẩng đầu nhìn Tiêu Diễn, môi run rẩy, không nói thành lời.
“Nói.”
Tiêu Diễn chỉ nói một chữ.
Trương viện sử “bịch” một tiếng dập đầu thật mạnh.
“Bẩm bệ hạ! Vật này… vật này là Thạch Lạc Thai! Người thường chạm vào không sao, nhưng nếu phụ nữ mang thai dính phải bột từ viên đá này, trong vòng nửa ngày sẽ… sẽ sảy thai! Không thuốc nào cứu được!”
Lời này giống như một tiếng sét, nổ tung trong Ngự Thư phòng.
Gương mặt Tô Vãn Tình lập tức mất hết máu.
Nàng bật dậy khỏi nhuyễn tháp, chỉ vào ta, gào lên điên loạn.
“Là nó! Bệ hạ! Nhất định là nó! Nó muốn hại thiếp và đứa con của người!”
Cuối cùng…nàng xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng vô hại, lộ ra bộ mặt oán độc.
Tất cả ánh mắt…lại lần nữa đổ dồn về phía ta.
Một đứa trẻ ba tuổi, làm sao có được thứ độc ác như vậy?
Làm sao có thể thần không biết quỷ không hay đặt nó dưới chân Tình phi?
Điều này quá khó tin.
Nhưng phản ứng của Tiêu Diễn…lại khiến tất cả mọi người bất ngờ.
Ông không nhìn ta.
Ánh mắt ông giống như lưỡi dao, lạnh lẽo nhìn thẳng vào Tô Vãn Tình.
“Trẫm thật muốn biết.”
“Trong thiên hạ này, ngoài người của Dao Hoa cung ngươi ra…còn ai có thể dễ dàng mang thứ này vào Ngự Thư phòng của trẫm?”
Giọng ông không lớn.
Nhưng mỗi chữ đều như đâm vào tim.
Tiếng hét của Tô Vãn Tình…im bặt.
Nàng giống như con vịt bị bóp cổ, gương mặt đầy kinh hoàng và không thể tin.
“Bệ hạ… người… người nghi ngờ thần thiếp?”
“Không phải nghi ngờ.”
Tiêu Diễn đứng dậy, từng bước tiến về phía nàng.
Mỗi bước chân…giống như đạp lên tim nàng.
“Là ngươi quá ngu xuẩn.”
Ông nhìn xuống nàng từ trên cao, trong mắt đầy chán ghét và lạnh lẽo.
“Ngươi tưởng… trẫm thật sự không biết gì sao?”
“Ngươi, còn cả Tô gia phía sau ngươi, cùng với vị Thái hậu đã yên phận bấy lâu…”
“Các ngươi đang tính toán điều gì, trẫm biết hết.”
“Giả mang thai để tranh sủng, vu hãm công chúa, cấu kết ngoại bang…”
Mỗi câu Tiêu Diễn nói ra…sắc mặt Tô Vãn Tình trắng thêm một phần.
Đến cuối cùng…nàng xám như tro, mềm nhũn trên nhuyễn tháp.
“Sai lầm lớn nhất của ngươi…là động vào người không nên động.”
Ánh mắt Tiêu Diễn cuối cùng chuyển sang ta.
Ánh nhìn ấy…sâu thẳm, phức tạp.
Nhưng không còn sát ý như trước nữa.
Ông đưa tay ra với ta.
Ta từ lòng Lý Phúc bước xuống.
Đôi chân nhỏ chạy về phía ông.
Ông cúi xuống…bế ta lên.
Ông ôm ta, xoay người, không nhìn Tô Vãn Tình thêm lần nào.
“Tô gia… cả tộc xử trảm.”
“Thái hậu… giam lỏng tại Từ An cung, không có thánh chỉ của trẫm, không được bước ra nửa bước.”
“Còn Tình phi…”
Ông dừng một chút.
Giọng nói không gợn sóng.
“Ban bạch lăng.”
Ông bế ta…bước ra khỏi Ngự Thư phòng.
Phía sau…là tiếng gào khóc tuyệt vọng và nguyền rủa của Tô Vãn Tình.
Ta vùi mặt vào cổ ông.
Ngửi thấy mùi long diên hương quen thuộc trên người ông.
Lần này…không có mùi máu.
Nhưng lại khiến ta an tâm hơn bất cứ lần nào.
Ông bế ta đi trên con đường cung dài hun hút.
Ánh chiều tà kéo bóng hai chúng ta dài thật dài.
“Chiêu Ninh.”
Ông đột nhiên khẽ gọi.
“Dạ?”
Ta ngẩng đầu nhìn ông.
“Sau này… tránh xa những kẻ tâm địa độc ác.”
Ông nói.
“Con chỉ cần ở bên cạnh phụ hoàng là đủ.”
Ta nhìn ông.
Nhìn trong đôi mắt sâu thẳm của ông…có một Chiêu Ninh nhỏ bé.
Duy nhất.
Ta gật đầu thật mạnh.
“Vâng.”
Ta biết.
Từ ngày hôm nay, cuộc chiến sinh tồn này…ta và ông mới thật sự trở thành đồng minh.
Chúng ta là cha con.
Cũng là…đồng phạm duy nhất trên đời này có thể tin tưởng lẫn nhau.