Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vương phủ bế môn ba canh giờ ngày đại hôn
Chương 4
09
Trong điện Kim Loan, không khí lạnh đến mức như có sát khí đang lặng lẽ lan ra khắp nơi.
Hoàng đế ngồi cao trên long ỷ, sắc mặt nặng nề như nước đọng trước cơn giông.
Bên trái đại điện là Tĩnh Vương Tiêu Lẫm cùng Đức phi.
Bên phải là phụ thân ta, Thẩm Kính Ngôn, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã như già đi mấy tuổi.
Phía dưới nữa, Đại Lý Tự khanh đang quỳ, bên cạnh là lão quản gia bị tra tấn đến mức gần như chẳng còn ra hình người.
Ta bước vào đại điện, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng phía trước, dừng lại giữa điện.
“Thần nữ Thẩm Minh Thư, bái kiến Hoàng thượng.”
Hoàng đế nhìn xuống ta, giọng lạnh lùng như băng.
“Thẩm Minh Thư, ngươi có biết tội hay không?”
“Thần nữ không biết.”
“Láo xược!” Đức phi lập tức cất giọng the thé. “Nhân chứng vật chứng đều đã đủ, ngươi còn dám chối sao?”
Ta không buồn nhìn bà ta, chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Hoàng đế.
“Thánh thượng, thần nữ xin được trực tiếp đối chất với quản gia.”
Hoàng đế khẽ phất tay.
Đại Lý Tự khanh lập tức dâng sổ sách cùng lời khai lên.
“Thẩm Minh Thư, Vương Phúc Toàn đã nhận tội, khai rằng theo lệnh của Thẩm Kính Ngôn tham ô một nghìn lượng bạc cứu tế. Đây là lời khai có ký tên điểm chỉ, còn đây là sổ sách cùng tang vật được tìm thấy. Ngươi còn gì để nói?”
Ta nhận lấy cuốn sổ, lật qua vài trang, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường.
“Thần nữ xin hỏi Đại Lý Tự khanh, cuốn sổ này được tìm thấy khi nào, ở đâu?”
“Ba ngày trước, tại phòng của Vương Phúc Toàn trong Thẩm phủ.”
“Còn số bạc này?”
“Cũng được phát hiện cùng lúc.”
Ta khẽ cười.
“Thánh thượng, chư vị đại nhân.”
“Vụ án này, từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là một trò cười.”
“Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt Đại Lý Tự khanh lập tức thay đổi.
Ngay cả Tiêu Lẫm cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên người ta.
Ta giơ cuốn sổ trong tay lên.
“Xin hỏi chư vị, có ai nhận ra loại giấy dùng để làm cuốn sổ này không?”
Mọi người đều ngơ ngác, không hiểu dụng ý của ta.
Chỉ có phụ thân ta là Thẩm Kính Ngôn liếc mắt nhìn qua, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.
Ta tiếp tục cất tiếng, từng chữ rõ ràng.
“Loại giấy dùng trong cuốn sổ này là giấy Trừng Tâm Đường, vốn là loại giấy dùng để tiến cống.”
“Giấy mỏng như cánh ve, quý giá ngàn vàng, từ trước đến nay chỉ dành cho hoàng gia cùng một số ít trọng thần sử dụng.”
“Trong thư phòng của phụ thân ta, quả thật có vài xấp loại giấy này. Nhưng một quản gia như Vương Phúc Toàn, lấy đâu ra tư cách để dùng loại giấy quý như vậy mà ghi sổ giả?”
Trán Đại Lý Tự khanh bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
“Việc này... có thể là hắn trộm được...”
“Trộm sao?” Ta cười lạnh. “Được, coi như hắn trộm được đi.”
“Vậy còn mực viết trong cuốn sổ này thì sao?”
Ta đưa cuốn sổ cho tên thái giám bên cạnh, giọng điềm tĩnh.
“Xin Thánh thượng cho người kiểm tra, xem mực trên này có phải mới được viết trong vòng ba ngày hay không.”
Hoàng đế chỉ khẽ ra hiệu.
Rất nhanh, một vị lão thần chuyên giám định văn thư đã được triệu tới.
Ông cẩn thận xem xét cuốn sổ, lại đưa lên mũi ngửi kỹ, sau đó quỳ xuống.
“Khởi bẩm Thánh thượng, mực này là mực tùng yên, màu trầm, nét chìm không nổi. Ít nhất cũng đã được viết từ nửa tháng trước.”
Lời vừa dứt, cả đại điện lập tức xôn xao.
Sắc mặt Đức phi trong thoáng chốc trắng bệch.
Đồng tử Tiêu Lẫm cũng co rút lại.
Ta không cho bọn họ thời gian thở, tiếp tục nói:
“Ba ngày trước vụ án mới bị khui ra, nhưng cuốn sổ giả này lại đã được viết từ nửa tháng trước.”
“Vậy thần nữ xin hỏi Đại Lý Tự khanh, là Vương quản gia có thể biết trước tương lai, hay chính Đại Lý Tự các ngươi đã sớm nhúng tay vào màn vu oan hãm hại này?”
“Ngươi... ngươi vu khống!” Đại Lý Tự khanh hoảng đến mức quỳ sụp xuống đất, mồ hôi tuôn như mưa.
Ta hoàn toàn không dừng lại.
“Còn một nghìn lượng bạc kia.”
“Xin hỏi, được tìm thấy ở đâu?”
“Trong... trong ngăn bí mật dưới giường của Vương Phúc Toàn.”
“Ngăn bí mật?” Ta quay sang nhìn lão quản gia. “Ông theo Thẩm gia mấy chục năm, vậy mà đến hôm nay ta mới biết phòng ông lại có ngăn bí mật như thế?”
Quản gia run lên dữ dội, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy đau đớn cùng oan khuất.
Ta chậm rãi nói tiếp, ép từng bước một:
“Ông không cần mở miệng. Ta sẽ nói thay ông.”
“Bởi vì cái ngăn đó vốn dĩ không phải của ông.”
“Mà là có người đã lợi dụng lúc Thẩm phủ bị phong tỏa, lẻn vào phòng ông, dựng hiện trường giả!”
“Và kẻ làm chuyện đó, ta đã tìm ra rồi.”
Lời ta vừa dứt.
Bên ngoài điện lập tức vang lên tiếng bước chân gấp gáp mà dồn dập.
Bắc Cảnh đại tướng quân Lục Chiêu, khoác chiến giáp lạnh lẽo, sải bước tiến vào điện.
Phía sau hắn còn áp giải hai tên cấm quân bị đánh đến bầm dập, quỳ rạp xuống nền đá lạnh.
“Khởi bẩm Thánh thượng, mạt tướng Lục Chiêu có việc cần tâu!”
Hoàng đế nhìn hắn, ánh mắt sâu đến không dò được đáy.
“Nói.”
“Ba ngày trước, khi tuần tra ban đêm gần Thẩm phủ, mạt tướng đã bắt được hai người này.”
“Bọn chúng mang theo binh khí, khiêng một cái rương nặng, định trèo tường vào phủ.”
“Sau khi tra hỏi, bọn chúng đã khai nhận, mình phụng lệnh đi đặt bạc cùng tạo chứng cứ giả trong phòng của quản gia.”
Lời ấy chẳng khác nào một tiếng sét giáng thẳng giữa đại điện.
Hai tên cấm quân vừa nhìn thấy Đức phi và Tiêu Lẫm, lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, dập đầu liên tục.
“Thánh thượng tha mạng. Là... là người của điện hạ sai chúng thần làm.”
Đức phi kêu lên một tiếng rồi cả người mềm nhũn, ngã quỵ xuống.
Tiêu Lẫm cũng trắng bệch cả mặt.
Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc, như thể thế nào cũng không thể hiểu nổi rốt cuộc ta đã xoay chuyển tình thế bằng cách nào.
Ta bình tĩnh nhìn lại hắn, nơi khóe môi chỉ hiện lên một nụ cười lạnh nhạt.
Chân tướng đến đây đã quá rõ ràng.
Ta quỳ xuống giữa điện.
“Thánh thượng, nay nhân chứng vật chứng đều đã sáng tỏ, xin người trả lại sự trong sạch cho Thẩm gia.”
Phía sau ta, phụ thân cũng chậm rãi quỳ xuống.
“Xin Thánh thượng minh xét.”
Cả đại điện rơi vào một khoảng tĩnh lặng đáng sợ.
Mọi ánh mắt đều đồng loạt hướng cả về phía long ỷ.
Chờ đợi phán quyết cuối cùng của bậc đế vương.
10
Ánh mắt Hoàng đế quét qua Đức phi, Tiêu Lẫm, rồi dừng ở ta.
Gương mặt ông không biểu lộ cảm xúc.
Nhưng không khí trong điện lạnh đến cực điểm.
Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng.
“Đức phi, Tiêu Lẫm.”
“Các ngươi còn gì để nói?”
Đức phi run rẩy, không nói nổi lời nào.
Tiêu Lẫm quỳ sụp xuống.
Lần đầu tiên, hắn cúi đầu trước ta.
“Nhi thần… biết tội.”
“Biết tội?” Hoàng đế cười lạnh, “Ngươi có tội gì?”
“Ngươi là hoàng tử trẫm coi trọng nhất, sao lại có tội?”
Câu nói nhẹ, nhưng nặng hơn bất kỳ trách phạt nào.
Tiêu Lẫm cúi đầu sâu hơn.
“Nhi thần bị mê muội, nghe lời xằng bậy, hãm hại trung lương, xin phụ hoàng trị tội.”
“Hãm hại trung lương?” giọng Hoàng đế đột ngột nâng cao, “Thẩm tướng ba triều nguyên lão, vì nước tận trung!”
“Ngươi chỉ vì chút hiềm khích phu thê mà dám lập mưu độc như vậy, muốn diệt cả Thẩm gia!”
“Trong mắt ngươi còn có quốc pháp? còn có trẫm không!”
Ông ném mạnh tấu chương xuống trước mặt Tiêu Lẫm.
“Trẫm gả Thẩm gia nữ cho ngươi là để hai người hòa thuận!”
“Không phải để ngươi coi nàng là kẻ thù!”
“Ngươi làm trẫm thất vọng!”
Tiêu Lẫm run lên.
“Nhi thần… tội đáng chết.”
Hoàng đế không nhìn hắn nữa, quay sang ta.
Ánh mắt dịu đi vài phần.
“Thẩm gia nha đầu, đứng lên đi.”
“Chuyện này, là hoàng gia có lỗi với ngươi.”
Ta đứng dậy, không kiêu không nịnh.
“Thánh thượng nói quá lời. Không phải lỗi của người.”
Hoàng đế hừ nhẹ.
“Họ gây ra, trẫm không thể không xử.”
Ông trầm ngâm rồi phán:
“Đức phi, tâm địa ác độc, giáng làm tần, cấm túc một năm.”
Đức phi ngất lịm.
“Tĩnh Vương Tiêu Lẫm, giáng làm quận vương, cấm túc nửa năm, giảm bổng lộc.”
“Đại Lý Tự khanh, cách chức, vĩnh viễn không dùng.”
“Hai tên cấm quân, xử tử.”
Một loạt thánh chỉ ban xuống, dứt khoát, không chút lưu tình.
Tiêu Lẫm quỳ trên đất, sắc mặt xám xịt.
Hình tượng trữ quân mà hắn dày công xây dựng nhiều năm, trong khoảnh khắc sụp đổ.
Sau khi xử xong, ánh mắt Hoàng đế lại rơi xuống ta.
“Thẩm nha đầu, hôn sự giữa ngươi và… Quận vương, trẫm thấy nên dừng lại.”
“Trẫm sẽ hạ chỉ giải trừ hôn ước.”
“Những uất ức ngươi chịu, trẫm sẽ bù đắp ở chỗ khác.”
Trong lòng ta khẽ buông lỏng.
Đây chính là kết quả ta muốn.
Ta lập tức quỳ tạ ơn: “Đa tạ Thánh thượng thành toàn.”
Phụ thân cũng liên tục dập đầu.
Một cuộc đối chất kinh tâm động phách, cuối cùng kết thúc bằng thắng lợi toàn diện của Thẩm gia.
Khi rời khỏi điện Kim Loan.
Tiêu Lẫm vẫn quỳ nguyên tại chỗ, như một pho tượng mất hồn.
Ta đi ngang qua hắn, không nhìn lấy một lần.
Giữa chúng ta, từ nay không còn liên hệ.
Trở về Thẩm phủ.
Cấm quân đã rút đi.
Trong phủ treo đèn kết hoa, náo nhiệt hơn cả Tết.
Ca ca Thẩm Thanh Nguyên đứng đợi ở cửa, vừa thấy ta liền ôm chầm lấy.
“Muội muội! Muội giỏi quá!”
Phụ thân nhìn ta, trong mắt đầy tự hào và an ủi.
Đêm đó.
Tướng quân Lục Chiêu đích thân đến bái phỏng.
Phụ thân và ca ca cảm tạ hắn không ngớt.
Nhưng hắn chỉ nhìn ta, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
“Thẩm tiểu thư, trí dũng song toàn, Lục mỗ bội phục.”
Ta đáp lễ.
“Nếu không có tướng quân tương trợ, Minh Thư cũng chỉ là nói suông. Đại nghĩa của tướng quân, ta ghi nhớ.”
Phụ thân đứng bên cạnh, nhìn ta và Lục Chiêu, ánh mắt sâu xa.
Dường như ông đã nhìn ra điều gì đó.
Tiễn Lục Chiêu xong.
Ta một mình đứng trong sân, nhìn trăng trên trời.
Từ trước cổng Tĩnh Vương phủ, đến điện Kim Loan.
Chỉ hơn mười ngày.
Nhưng đời ta, như lật sang một trang khác.
Ta không còn là cô gái cần nấp sau cánh tay của phụ thân và ca ca.
Ta cũng có thể trở thành người che gió chắn mưa cho họ.
Từ nay, vận mệnh của Thẩm Minh Thư, phải do chính ta nắm giữ.
Ngày hôm sau.
Thánh chỉ giải trừ hôn ước được đưa đến Thẩm phủ và Quận vương phủ.
Ta và Tiêu Lẫm, triệt để không còn liên quan.
Ta cũng đem trả lại kim bài “như trẫm thân lâm”.
Nghe nói, sau khi nhận thánh chỉ, Tiêu Lẫm bệnh nặng một trận.
Hắn sai người đưa cho ta một bức thư.
Trong thư, chỉ có ba chữ.
“Ta sai rồi.”
Ta nhìn ba chữ ấy, chỉ thấy buồn cười.
Biết sớm vậy, cần gì ban đầu.
Ta không hồi âm.
Trực tiếp ném thư vào lò lửa.
Cùng quá khứ kia, cháy thành tro.
11
Sau khi hôn ước được giải trừ, cuộc sống của ta yên bình hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Trải qua sóng gió lần ấy, địa vị của Thẩm gia trong triều không những không suy giảm, trái lại còn càng thêm vững chắc.
Phụ thân vẫn là tể tướng đứng đầu bá quan, quyền thế không ai có thể lay chuyển.
Ca ca ở trong quân cũng ngày một gây dựng được uy tín, tiền đồ rộng mở.
Còn ta, Thẩm Minh Thư, lại trở thành một sự tồn tại đặc biệt giữa kinh thành này.
Ta là người dám chống lại hoàng quyền, hơn nữa còn thắng.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến tên ta trở thành một truyền kỳ.
Từ đó về sau, không còn ai dám ở sau lưng ta mà bàn tán thị phi nữa.
Những nữ quyến từng cười nhạo, từng nhìn ta bằng ánh mắt châm chọc, giờ gặp ta đều cung kính khách sáo, thậm chí còn mang theo vài phần lấy lòng cẩn trọng.
Nhưng ta không vì vậy mà trở nên kiêu ngạo.
Ta vẫn sống kín đáo như trước, vẫn giữ cho mình sự bình lặng quen thuộc.
Chỉ là viện của ta trong Thẩm phủ không còn quạnh quẽ như ngày xưa nữa.
Phụ thân và ca ca hễ có thời gian rảnh là lại đến trò chuyện với ta.
Thẩm phủ dần dần lại đầy ắp tiếng cười.
Lục Chiêu cũng thường xuyên lui tới.
Hắn lấy cớ bàn chuyện quân vụ với ca ca, hoặc nhân danh luận võ để đến phủ, nhưng người sáng mắt đều hiểu mục đích thực sự của hắn là gì.
Mỗi lần đến, hắn đều mang theo chút quà nhỏ.
Khi thì là một món đồ lạ mang từ biên ải về.
Khi thì là một cành trà hoa vừa hé nở, còn vương sương sớm.
Hắn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đặt món đồ xuống, sau đó nhìn ta mà cười, nụ cười chân thành đến mức khiến người ta khó lòng phòng bị.
Phụ thân và ca ca nhìn thấy cảnh ấy thì đều vui vẻ trong lòng.
Thỉnh thoảng bọn họ còn cố ý tạo cơ hội để ta và hắn được ở riêng với nhau.
Chúng ta cùng dạo bước trong vườn, nhưng nói với nhau toàn những chuyện chẳng liên quan gì đến tình ái.
Hắn kể cho ta nghe về gió cát nơi biên cương, về những tướng sĩ nhiệt huyết nơi sa trường, về những tháng ngày chinh chiến đầy máu lửa nhưng cũng vô cùng hào hùng.
Còn ta kể cho hắn nghe những chuyện đọc được trong sách, kể về hoa cỏ trong vườn, về những điều vụn vặt nhưng yên ả của cuộc sống thường ngày.
Ở bên cạnh hắn, ta luôn cảm thấy rất nhẹ nhõm, cũng rất an ổn.
Hắn không giống Tiêu Lẫm.
Trên người hắn không có sự tính toán, càng không có những ánh nhìn dò xét khiến người khác phải đề phòng.
Ánh mắt hắn trước sau đều thẳng thắn và sạch sẽ.
Sự quan tâm hắn dành cho ta cũng chưa từng xen lẫn bất kỳ lợi ích nào.
Chỉ đơn thuần là thích.
Một ngày nọ, ta và hắn ngồi chơi cờ trong đình bên hồ.
“Dường như ngươi chưa từng hỏi ta chuyện về Tiêu Lẫm.” Ta đặt xuống một quân cờ, như thuận miệng mà nói ra.
Lục Chiêu ngẩng đầu nhìn ta.
“Chuyện cũ đã qua rồi, nhắc lại làm gì.”
“Nàng chỉ cần biết, nàng xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.”
Lời hắn nói rất đơn giản.
Nhưng lại khiến tim ta bất giác rung lên nhè nhẹ.
Ta nhìn gương mặt rám nắng và đôi mắt chân thành ấy, chẳng hiểu sao bỗng thấy hai bên má nóng lên.
Ta vội cúi đầu, không dám nhìn hắn thêm nữa.
Trong đình nhất thời trở nên yên lặng.
Chỉ còn tiếng quân cờ chạm xuống bàn đá rất khẽ.
Cuộc sống nơi kinh thành vẫn lặng lẽ trôi đi như thế.
Tiêu Lẫm bị giam lỏng trong phủ, suốt nửa năm không được bước chân ra ngoài.
Nghe nói tính tình hắn thay đổi rất nhiều, ngày ngày chỉ uống rượu, tinh thần sa sút.
Tĩnh Vương phủ vốn từng đông đúc náo nhiệt, nay lại trở nên tiêu điều vắng vẻ.
Đức tần ở trong cung cũng sống cô quạnh như người bị lãng quên.
Thỉnh thoảng Xuân Hòa kể lại những chuyện đó như kể một câu chuyện cười cho ta nghe.
Ta nghe xong, trong lòng chỉ thấy bình thản.
Kết cục ngày hôm nay của họ đều là do chính họ tự chọn lấy.
Đã không còn liên quan gì đến ta nữa.
Điều khiến ta để tâm hơn là chuyện an trí những nạn dân ở ngoài thành.
Số bạc thu được từ việc bán sính lễ, sau khi dùng vào cứu tế vẫn còn dư lại không ít.
Ta dùng số bạc ấy mua một mảnh đất lớn ở ngoại ô kinh thành.
Xây nhà, khai hoang, dựng lại ruộng đất.
Để những người đã mất hết chốn nương thân có thể thật sự có lại một nơi gọi là nhà.
Ta đặt tên cho nơi ấy là Tân Sinh thôn.
Ta thường xuyên đến đó.
Khi thì dạy bọn trẻ trong thôn học đọc, học viết.
Khi thì dạy những người phụ nữ quay tơ, dệt vải, để họ có thể tự mình mưu sinh.
Người trong thôn gọi ta là Thẩm tiên sinh.
Bọn họ không biết thân phận thật sự của ta.
Họ chỉ biết rằng ta là người đã cho họ một cuộc sống mới.
Mỗi lần nhìn thấy nụ cười trên gương mặt họ, nhìn thấy Tân Sinh thôn từng ngày một đổi khác, từng ngày một trở nên khởi sắc, trong lòng ta lại dâng lên một cảm giác mãn nguyện mà từ trước đến nay chưa từng có.
So với việc trở thành Vương phi, điều đó có ý nghĩa hơn nhiều.
Ta đến lúc này mới thật sự hiểu ra.
Giá trị của một người phụ nữ chưa bao giờ nằm ở chỗ nàng gả cho ai.
Mà nằm ở chỗ cuối cùng nàng có thể trở thành người như thế nào.
12
Thu qua đông đến, chớp mắt đã nửa năm.
Thời hạn cấm túc của Tiêu Lẫm kết thúc.
Việc đầu tiên hắn làm khi ra phủ, là đến Thẩm phủ.
Hắn muốn gặp ta.
Phụ thân và ca ca đều muốn chặn hắn ngoài cửa.
Ta lại nói: “Để hắn vào.”
Có những chuyện, nên có một kết thúc rõ ràng.
Chúng ta gặp lại nhau, ở đình bên hồ khi xưa.
Hắn gầy đi nhiều, cũng tiều tụy hơn.
Ngạo khí trên người đã bị bào mòn.
Chỉ còn lại vẻ uể oải sâu sắc.
Hắn nhìn ta rất lâu.
Ánh mắt phức tạp.
Hối hận, không cam lòng, và cả… cầu xin.
“Minh Thư,” hắn nói, giọng khàn khàn, “ta… có thể gọi nàng như vậy không?”
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
“Nửa năm nay, ta nghĩ rất nhiều.”
“Ta biết, ta sai rồi.”
“Sai vì tự phụ, sai vì ngu muội, sai vì không nhìn ra nàng.”
“Những gì nàng làm, ta đều biết.”
“Tân Sinh thôn… nàng làm rất tốt.”
“Nàng… tốt hơn ta tưởng rất nhiều.”
Hắn đứng dậy, tiến lại gần.
“Minh Thư, chúng ta… có thể quay lại không?”
“Ta biết ta đã làm tổn thương nàng, nhưng ta có thể dùng cả đời để bù đắp.”
“Ta sẽ đi cầu phụ hoàng, xin người thu hồi thánh chỉ…”
“Tiêu Lẫm.”
Ta cắt lời.
Đứng dậy, đối diện hắn.
“Ngươi không sai.”
Hắn khựng lại.
“Ngươi chỉ là không yêu ta.”
“Hoặc nói đúng hơn, trong lòng ngươi, quyền thế và kiêu ngạo luôn đứng trước ta.”
“Cho nên ngày đại hôn, ngươi mặc nhiên để ta bị làm nhục.”
“Cho nên khi bị phản kích, ngươi lập tức muốn dồn ta vào chỗ chết.”
“Chúng ta từ đầu đã không cùng đường.”
Ta nhìn gương mặt tái nhợt của hắn.
“Quá khứ, ta đã buông rồi.”
“Hiện tại ta sống rất tốt.”
“Ngươi cũng nên vậy.”
Ta quay người rời đi.
Hắn kéo tay ta lại.
“Không! Minh Thư, nghe ta...”
“Buông tay.”
Một giọng nói trầm lạnh vang lên.
Lục Chiêu đứng ngoài đình.
Ánh mắt hắn sắc như lưỡi dao, nhìn thẳng vào tay Tiêu Lẫm.
Tiêu Lẫm khựng lại, buông tay.
Lục Chiêu bước đến, đứng cạnh ta.
“Quận vương, xin tự trọng.”
“Thẩm tiểu thư không còn liên quan đến ngài.”
Tiêu Lẫm nhìn chúng ta, cười nhạt.
“Thì ra là vậy…”
Hắn như bị rút cạn sức lực, lùi lại hai bước.
Nhìn ta lần cuối.
Rồi quay đi.
Bóng lưng hắn, trống rỗng.
Ta nhìn theo.
Trong lòng không gợn sóng.
Chuyện đã kết thúc rồi.
Lục Chiêu quay sang ta, có chút căng thẳng.
“Hắn… không làm gì nàng chứ?”
Ta khẽ lắc đầu, mỉm cười.
“Không.”
“Cảm ơn.”
Lục Chiêu nhìn ta, rồi cũng bật cười. Nụ cười của hắn vẫn chân thành như mọi khi, không pha nửa phần giả dối.
“Ta đã nói rồi.” Giọng hắn trầm mà vững. “Ta sẽ bảo vệ nàng.”
Ánh nắng len qua những tán cây, rơi lấp lánh trên vai hai chúng ta.
Ấm áp đến lạ.
Giữa khoảnh khắc yên bình ấy, dường như có một điều gì đó rất khẽ, rất rõ ràng, đang lặng lẽ nảy mầm.
Cuộc đời của ta cuối cùng cũng thật sự lật sang một trang mới.
Không còn tranh đấu.
Không còn ràng buộc.
Chỉ còn lại bình yên, và một thứ hạnh phúc gần đến mức dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Từ nay về sau, vận mệnh của Thẩm Minh Thư sẽ chỉ nằm trong tay chính nàng.
HẾT