Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thứ Nữ Phản Cục
Chương 3
6,
Lý Biện Đình đặt ta xuống giường rồi rời đi.
Ta tự mình vén khăn voan đỏ lên, lén lút nhìn quanh phòng một vòng, phát hiện trong phòng chẳng có lấy một hỷ nương hay nha hoàn nào,
Bụng rất thức thời réo lên một tiếng,
Đói quá…
Ta xoa xoa bụng.
Lại nhìn lại bộ phượng quan hà bí vướng víu tay chân này.
Ta tháo bỏ phượng quan và hỷ phục cồng kềnh, thay bằng y phục thường ngày, rồi đi quét sạch đĩa điểm tâm trên bàn.
Không cẩn thận ăn hơi no, ta liền bước ra ngoài tản bộ tiêu thực.
Vừa bước ra khỏi cửa, ta mới nhận ra viện lạc mà mình đang ở vô cùng tráng lệ, vô cùng rộng lớn,
Phong cảnh cũng đẹp vô ngần.
Đình đài lầu các, hòn non bộ, dòng nước róc rách.
Lại còn có một hồ hoa sen đang nở rộ, hương thơm thoang thoảng.
Hành lang gấp khúc trên mặt hồ dẫn thẳng đến thủy đình ở giữa hồ.
Ta vừa ngắm hoa sen, vừa đi về phía thủy đình, đến nơi mới phát hiện ở đó đang có một người đứng.
Hắn quay lưng về phía ta, đang ngắm nhìn hoa sen trong hồ.
Dáng người hắn thon dài, mặc một bộ y phục màu lam nhạt trông vô cùng phiêu dật, quả thực mang vài phần phong cốt Ngụy Tấn.
Ta dừng lại cách hắn một đoạn không xa, hỏi: “Huynh là ai? Tại sao lại ở đây?”
Hắn không trả lời, ngược lại hỏi lại ta: “Nàng là ai? Tại sao lại ở đây?”
“Ta là Giang Cửu Dao, tạm thời ở nhờ tại Tề vương phủ.”
Đúng vậy, ta chính là ta, Giang Cửu Dao
Không phải con gái của ai
Càng không phải đằng thiếp của ai.
Tề vương phủ chỉ là nơi ta tạm trú, khi hoàn thành mọi việc ta sẽ rời đi, để chu du liệt quốc.
“Ở nhờ sao?”
Người nọ quay người nhìn ta, trên khuôn mặt tuấn dật mang theo nụ cười trêu chọc
“Xem ra Tề vương phủ to lớn thế này cũng không giữ chân được nàng rồi?”
“Tề vương phủ trước nay chưa từng là nơi lưu lại lâu dài.”
“Tại sao? Tề vương không phải là phu quân của nàng sao?”
“Không phải!”
“Tại sao không phải? Lẽ nào bởi vì hắn bắt nàng làm đằng thiếp, nên nàng hận hắn sao?”
“Hận ư?”
Ta cười khổ một tiếng, trong nhất thời cũng không biết có nên hận ngài ấy hay không.
Ngài bắt ta làm đằng thiếp, đồng thời cũng giúp ta nhìn rõ bộ mặt thật của những người trong nhà
Nếu không ta cũng chẳng biết mình sẽ còn bị lừa gạt trong bóng tối đến bao giờ, tiếp tục ngu ngốc vui vẻ trong cái gọi là tình thương giả tạo kia.
Hơn nữa, danh phận đằng thiếp này trong lòng ta vĩnh viễn không được thừa nhận.
Chỉ cần ta không thừa nhận thì ta không phải là đằng thiếp, Lý Biện Đình chẳng làm thành chuyện gì cả.
“Cứ sống tốt với hắn đi, mọi thứ trước mắt đều chỉ là tạm thời, hắn sẽ cho nàng những thứ nhiều hơn và tốt đẹp hơn.”
Người nọ nói xong liền sượt qua vai ta bước đi.
Hương đàn hương thoang thoảng đặc trưng trên người hắn tỏa ra, khiến ta sững sờ trong giây lát,
Đây chính là mùi hương ta vừa ngửi thấy trên người Lý Biện Đình
Hắn chính là Lý Biện Đình sao?
Ta vội vàng quay người nhìn về phía tay hắn, quả nhiên nhìn thấy trên tay hắn có một nốt chu sa.
Lý Biện Đình vừa đứng ở đây làm gì?
Tại sao lại nói với ta những lời đó?
Ta ngồi trong đình suy nghĩ rất lâu, vẫn không thể nào hiểu được ý nghĩa của những lời ngài nói.
Đành phải hậm hực quay trở về phòng.
Ta vừa ngồi xuống mép giường, hỷ nương và nha hoàn Tiểu Thúy liền vội vã chạy vào.
Hỷ nương vừa thấy ta đã hoảng hốt kêu lên: “Di nương, sao người lại cởi hỷ phục ra rồi…”
Ta lạnh lùng cắt ngang bà: “Không được phép gọi ta như vậy, gọi ta là tiểu thư.”
“Được, gọi người là tổ tông cũng được, người mau mặc hỷ phục vào đi, phượng quan và khăn voan đỏ cũng mau đội lên che lại.”
Hỷ nương cầm hỷ phục bước tới định mặc vào cho ta.
Ta chán ghét nhìn hỷ phục trong tay bà: “Ta muốn rửa mặt nghỉ ngơi rồi, không mặc thứ này đâu.”
Hỷ nương nói: “Không thể nghỉ ngơi được, lát nữa Vương gia sẽ đến để vén khăn voan đỏ.”
7,
Vén khăn voan đỏ?
“Đây chẳng phải là việc nên làm với chính thê sao? Sao lại chạy đến chỗ ta?”
“Đó chẳng phải là vì Vương gia sủng ái người sao? Muốn ban cho người thể diện lớn nhất.”
Hỷ nương nhanh chóng mặc hỷ phục, đội phượng quan và trùm khăn voan đỏ lên cho ta,
Ta bị bà dày vò đến mức sắp chóng mặt, cực kỳ mất kiên nhẫn nói,
“Ngài ấy rốt cuộc đang muốn giở trò gì đây? Trước mặt người ngoài diễn kịch là đủ rồi, trong phòng thì đừng diễn nữa được không?”
Hỷ nương đáp: “Sao có thể là diễn chứ? Vương gia thích người đến nhường nào, người sáng mắt đều có thể nhìn ra.”
Ta không dám nhận phần tình cảm này: “Xin kiếu, cho chút thể diện là được rồi, thích thì không cần thiết đâu.”
“Những gì bổn vương cho nàng, đều nhận lấy là được, bất luận là thể diện hay sự yêu thích, đều chỉ thuộc về nàng.”
Nghe thấy giọng nói của Lý Biện Đình,
Dưới khăn voan đỏ, ta căng thẳng nắm chặt tay lại,
Người này rốt cuộc muốn làm gì?
Khăn voan đỏ từng chút một bị khơi lên,
Khuôn mặt của Lý Biện Đình dần hiện rõ trước mắt ta.
Khóe môi ngài mang ý cười, giữa đôi lông mày lộ rõ vẻ vui mừng của ngày tân hôn, thiếu đi một chút sát khí của vị lãnh diện sát thần thường ngày.
Nhưng trông vẫn vô cùng nguy hiểm.
Ta theo bản năng xê dịch thân mình lùi ra xa một chút,
Ngài liền đưa tay nắm lấy vạt váy của ta, cột chung lại với vạt áo của ngài,
Hỷ nương đứng cạnh nói: “Hỷ kết liên lý.”
Lý Biện Đình đưa tay ra hiệu: “Mang rượu hợp cẩn lại đây.”
Ta không tán đồng nói: “Chuyện này không cần thiết đâu nhỉ?”
Lý Biện Đình nhận lấy rượu hợp cẩn, đặt một ly vào tay ta,
Ngài ngửa đầu, một ngụm uống cạn: “Ta uống cạn rồi, nàng tùy ý.”
Tình hình này đâu phải là uống rượu hợp cẩn, đây là huynh đệ kết nghĩa tửu lượng mà?
Ta cảm thấy có chút buồn cười, liền cầm ly lên cũng một hơi uống cạn.
Lý Biện Đình lại nói với hỷ nương: “Mang kéo và dây lụa đỏ tới đây.”
“Dạ, Vương gia.”
Hỷ nương đi lấy kéo và dây đỏ mang tới.
Lý Biện Đình nhận lấy kéo, cắt một lọn tóc của ta,
Sau đó ngài lại tự cắt một lọn tóc của mình, đem hai lọn tóc đặt cùng một chỗ, dùng dây đỏ buộc chặt, cho vào trong cẩm nang,
Ngài nhìn ta nói: “Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi.”
Ta chỉ nhìn ngài, không hề đáp lại.
Lý Biện Đình đặt chiếc cẩm nang lên chiếc bàn bên cạnh, rồi bắt đầu cởi y phục.
Hỷ nương và Tiểu Thúy rất tinh mắt thức thời lui ra ngoài.
Ta bất mãn nhìn ngài: “Chúng ta đã thỏa thuận rồi, không hành Chu Công chi lễ.”
“Ta không hề nói sẽ ép buộc nàng làm chuyện gì, đây là phòng của ta, ta muốn đi ngủ.”
Thảo nào ta thấy căn phòng và viện lạc này lại sa hoa, lại rộng lớn đến thế…
Hóa ra là phòng của ngài,
Thế nhưng…
“Tại sao ngài lại đưa ta vào phòng của ngài?”
“Phu thê thì phải ở chung với nhau, nếu không sẽ không thể bồi dưỡng ra tình cảm.”
Lý Biện Đình cởi y phục chỉ còn lại trung y, nằm vào phía trong giường.
Ta đứng dậy nhìn ngài: “Ta không phải thê của ngài, cũng không phải thiếp của ngài, không cần phải bồi dưỡng tình cảm.”
Sắc mặt Lý Biện Đình lạnh lùng: “Tùy nàng, dù sao nàng ngủ ở đâu, ta liền ngủ ở đó, nàng chỉ nói không hành Chu Công chi lễ, chứ chưa từng nói không được ngủ chung.”