Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sư Huynh Không Tảo Mộ, Ta Một Chưởng Phá Mộ Tìm Huynh Tính Sổ
Chương 9
Sắc mặt tâm ma hoàn toàn thay đổi.
Trở nên dữ tợn, vặn vẹo.
“Ngươi đừng hòng!”
Nàng phát ra tiếng thét điên loạn.
“Hắn đã là của ta rồi!”
“Nỗi đau của hắn, tuyệt vọng của hắn đều là dưỡng chất của ta!”
“Ta tuyệt đối không trả hắn lại cho ngươi!”
Nói xong, toàn bộ thân thể nàng hóa thành một khối bóng tối sâu thẳm nhất.
Dung nhập vào biển tâm ma đang cuồn cuộn sóng dữ.
Ngay sau đó.
Toàn bộ thức hải bạo động.
Đại dương đen dâng lên sóng lớn ngập trời.
Hóa thành một ma trảo khổng lồ che kín trời đất, đánh thẳng xuống đầu ta!
Đó là tập hợp của ba trăm năm đau khổ của Bùi Cửu Dạ.
Đó là một kích tuyệt vọng đủ khiến thần phật cũng phải vẫn lạc.
Ta không nhìn ma trảo đó.
Trong mắt ta từ đầu tới cuối chỉ có thân ảnh đang bị xiềng xích trói kia.
Trong khoảnh khắc đòn công kích hủy thiên diệt địa kia sắp giáng xuống.
Ta hóa thành một đạo lưu quang.
Không chút do dự lao về phía huynh.
Dùng hồn thể ấm áp vừa được tái tạo của ta.
Ôm chặt thần hồn lạnh lẽo đầy vết thương của huynh vào lòng.
“Sư huynh, đừng sợ.”
“Ta trở về rồi.”
17
Cái ôm của ta rất ấm.
Giống như ánh nắng xuân dịu dàng trên đỉnh Thanh Vân Sơn ba trăm năm trước.
Chiếu rọi vào thế giới lạnh lẽo đã bị bóng tối và tuyệt vọng bao phủ suốt ba trăm năm.
Khoảnh khắc bị ta ôm lấy.
Thần hồn đang tê dại bất động của Bùi Cửu Dạ bỗng chấn động mạnh.
Huynh chậm rãi ngẩng đầu.
Gương mặt bị mái tóc đen rối che khuất hiện lên vẻ tái nhợt tĩnh mịch.
Đôi mắt đã nhắm suốt ba trăm năm cuối cùng cũng từ từ mở ra một khe nhỏ.
Ta nhìn thấy đôi mắt của huynh.
Trong đó không có ánh sáng.
Chỉ có một mảng bóng tối đặc quánh không thể tan.
Cùng với sự mệt mỏi vô tận thấm tận xương tủy.
Huynh nhìn ta.
Ánh mắt trống rỗng, mờ mịt.
Giống như một lữ khách lạc trong đêm dài vô tận, đã quên mất hình dáng của mặt trời.
Mà sự xuất hiện của ta giống như một tia sáng không nên tồn tại ở nơi này.
Làm đau mắt huynh.
Cũng làm đau trái tim đã tê liệt của huynh.
“…Thanh Từ?”
Huynh mở miệng, giọng khàn khàn như bánh răng gỉ sét đang chuyển động khó nhọc.
Mang theo sự không chắc chắn.
Như chỉ đang nói mê.
“Là ta.”
Ta siết chặt cái ôm, áp mặt mình sát vào ngực huynh.
“Sư huynh, là o/t.c’ay ta.”
“Ta trở về rồi.”
Nước mắt ta không thể kìm nén nữa, trào ra dữ dội.
Thấm ướt bộ bạch y rách nát đã không còn nhận ra màu sắc ban đầu của huynh.
Nước mắt ta là ấm.
Mang theo nỗi nhớ ba trăm năm và hối hận vô tận.
Chất lỏng ấm nóng ấy dường như cũng làm huynh đau.
Huynh như bị bọ cạp đốt, đột nhiên muốn giãy ra, muốn đẩy ta ra.
“Không…”
“Đừng chạm vào ta…”
“Đi… mau đi…”
Huynh gầm thấp.
Trong giọng nói tràn đầy đau đớn và… sợ hãi.
Huynh sợ ta.
Huynh đang sợ rằng tia sáng khó khăn lắm mới có được này sẽ bị bóng tối trên người huynh làm ô uế.
“Ta không đi.”
Ta dùng hết sức lực, ôm chặt huynh, không để huynh thoát ra dù chỉ một chút.
“Bùi Cửu Dạ, huynh nghe cho rõ.”
“Ta không đi đâu cả.”
“Ba trăm năm trước, ta ch/ế/t một lần, để huynh một mình cô độc sống suốt ba trăm năm.”
“Đó là chuyện sai lầm nhất, ngu xuẩn nhất mà ta từng làm trong đời.”
“Bây giờ ta đã trở lại.”
“Ta sẽ không để huynh một mình nữa.”
“Vĩnh viễn cũng không.”
Lời ta dường như chạm tới nơi mềm yếu nhất trong lòng huynh.
Sự giãy giụa của huynh dần dần dừng lại.
Nhưng những xiềng xích do lực lượng tâm ma tạo thành đang trói buộc huynh lại bắt đầu siết chặt dữ dội.
Phát ra tiếng leng keng.
Siết sâu vào thần hồn huynh.
Huynh phát ra một tiếng rên đau đớn.
Sắc mặt càng trở nên tái nhợt.
Là tâm ma đó.
Nó đang dùng cách này để nhắc nhở huynh, để tra t/ấn huynh.
Nhắc huynh rằng huynh là tội nhân.
Nhắc huynh rằng huynh không xứng được cứu rỗi.
“Vô ích thôi…”
Giọng Bùi Cửu Dạ tràn đầy tuyệt vọng.
“Nàng không cứu được ta…”
“Ta đã… là ma rồi…”
“Tay ta dính đầy m/áu, linh hồn ta đã sớm bị bóng tối nuốt chửng…”
“Ta bẩn…”
“Nàng mau đi đi, Thanh Từ…”
“Đừng quan tâm tới ta nữa…”
“Cứ để ta… vĩnh viễn mục nát ở đây…”
“Không.”
Ta cắt lời huynh.
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng và tuyệt vọng của huynh.
Ánh mắt ta dịu dàng mà kiên định.
“Huynh không phải ma.”
“Huynh là sư huynh của ta.”
“Là người mỗi lần ta lười luyện kiếm đều bất đắc dĩ lắc đầu rồi túm cổ áo ta kéo về luyện võ trường.”
“Là người ngày sinh thần của ta đã chạy khắp nửa kinh thành chỉ để mua cho ta một miếng quế hoa cao ta thích nhất.”
“Là người đã dùng tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn của mình, cầm tay dạy ta viết chữ.”
Vừa nói.
Ta vừa đem những ký ức ấm áp và đẹp đẽ nhất của chúng ta năm xưa.
Thông qua hồn thể đang kề sát, từng chút từng chút truyền cho huynh.
Ta để huynh nhìn thấy.
Nhìn thấy thiếu niên ôn nhu như ngọc, kinh tài tuyệt diễm năm đó.
Ta để huynh nhớ lại.
Nhớ lại những khoảng thời gian quý giá nhất đã bị huynh cố tình lãng quên, bị huynh dùng đau khổ và hối hận chôn vùi từng lớp.
Thân thể huynh bắt đầu run rẩy dữ dội.
Trong đôi mắt trống rỗng của huynh lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động.
Đó là sự giằng xé đau đớn.
Cũng là nỗi quyến luyến quá khứ không thể kìm nén.
“Những chuyện đó… đều là quá khứ rồi…”
Huynh lẩm bẩm, giọng mang theo một tia nghẹn ngào.
“Đã sớm… không quay lại được nữa…”
“Quay lại được.”
Ta nhìn huynh, dứt khoát nói.
“Chỉ cần huynh muốn, chúng ta sẽ quay lại được.”
“Sư huynh, nhìn ta.”
Ta nâng mặt huynh, ép huynh nhìn vào mắt ta.
“Huynh rơi vào ma đạo không phải lỗi của huynh.”
“Người sai là những kẻ tự xưng chính đạo đã ép huynh tới bước đường này.”
“Huynh g/iết nhiều người như vậy cũng không phải lỗi của huynh.”
“Sai là những kẻ muốn hại huynh, muốn làm tổn thương huynh trước.”
“Những gì huynh vì ta mà làm, ta đều đã biết.”
“Ta không trách o't/c-ay huynh.”
“Một chút cũng không trách.”
“Ta chỉ trách chính mình, vì sao ngu ngốc như vậy, vì sao tới bây giờ mới hiểu được tâm ý của huynh.”
“Ta chỉ hận bản thân vì sao vô dụng như vậy, để huynh một mình chịu nhiều đau khổ đến thế.”
“Bùi Cửu Dạ, huynh chưa từng có lỗi với ta.”
“Là ta có lỗi với huynh.”
“Vì vậy, xin huynh đừng tiếp tục trừng phạt chính mình nữa, được không?”
“Nếu huynh cảm thấy mình là ma.”
“Vậy ta sẽ cùng huynh, làm một con ma.”
“Từ nay về sau, tội nghiệt của huynh, ta sẽ cùng huynh gánh.”
“Nỗi đau của huynh, ta sẽ cùng huynh chia.”
“Nếu huynh muốn xuống địa ngục, ta sẽ cùng huynh, đi tới A Tỳ.”
“Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”
Nói xong, ta không đợi huynh đáp lại.
Ta kiễng chân.
Dùng đôi môi mình đặt lên đôi môi lạnh lẽo tái nhợt của huynh.
Khoảnh khắc này.
Ta đem tất cả tình yêu của mình, tất cả quyết tâm của mình, linh hồn hoàn chỉnh và thuần khiết của mình.
Không giữ lại chút nào, toàn bộ trao cho huynh.
18
Nụ hôn của ta giống như ánh bình minh xé rách màn đêm.
Xé toang đêm dài vô tận đã bao phủ huynh suốt ba trăm năm.
Cũng giống như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng.
Khiến hồ tâm đã tĩnh lặng từ lâu của huynh dậy lên sóng lớn.
Thân thể Bùi Cửu Dạ bỗng cứng lại.
Đôi mắt trống rỗng của huynh lập tức co lại đến cực hạn.
Bên trong phản chiếu gương mặt ta ở khoảng cách gần, nụ cười mang theo nước mắt.
Phản chiếu ánh mắt ta mang theo quyết tâm thiêu thân lao vào lửa.
Có thứ gì đó trong sâu thẳm linh hồn huynh lặng lẽ vỡ vụn.
Đó là xiềng xích do chính huynh dựng lên mang tên tự trách và hối hận.
“Rắc!”
Một tiếng vỡ giòn.
Những xiềng xích đen do lực lượng tâm ma tạo thành đang trói buộc huynh.
Từng đoạn từng đoạn đứt gãy!
Hóa thành hắc khí đầy trời tan biến trong không trung.
Thần hồn huynh được tự do.
Nhưng cũng ngay lúc này.
“Rống!”
Một tiếng gào tràn đầy không cam lòng và oán độc từ sâu trong biển tâm ma vang lên.
Toàn bộ thế giới thức hải bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Giống như sắp nghênh đón ngày tận thế.
Biển đen cuồn cuộn dâng trào, ngưng tụ.
Cuối cùng hóa thành một ma ảnh dữ tợn cao chạm trời.
Ma ảnh đó chính là dáng vẻ của Bùi Cửu Dạ sau khi rơi vào ma đạo.
Giữa trán có ma văn m/áu yêu dị.
Trong mắt cháy lên dục vọng hủy diệt điên cuồng.
Đó là tâm ma của huynh.
Là tập hợp của toàn bộ cảm xúc tiêu cực của huynh.
Sau khi bị ta dồn vào đường cùng, nó cuối cùng cũng lộ ra hình thái hoàn chỉnh và mạnh nhất.
“Lạc Thanh Từ!”
Tâm ma phát ra tiếng gầm rung trời.
“Ngươi cho rằng như vậy là có thể cứu hắn sao?”
“Ngươi quá ngây thơ rồi!”
“Ta chính là hắn, hắn chính là ta!”
“Chỉ cần đau khổ và bóng tối trong lòng hắn còn tồn tại, ta sẽ vĩnh viễn không biến mất!”
“Mà ngươi! Sự xuất hiện của ngươi chỉ khiến hắn càng thêm đau khổ!”
“Ta sẽ để ngươi tận mắt nhìn thấy, ta làm thế nào nuốt chửng nốt chút lý trí cuối cùng của hắn!”
Nó vừa nói vừa há cái miệng đầy răng như chậu m/áu.
Một cỗ lực lượng hắc ám thuần túy đủ nuốt chửng trời đất phun trào từ miệng nó.
Mục tiêu không phải ta.
Mà là Bùi Cửu Dạ vừa thoát khỏi xiềng xích, thần hồn còn suy yếu.
Nó muốn nhân lúc huynh yếu mà xâm nhập.
Hoàn toàn cướp lấy quyền khống chế thân thể này.
Nhưng nó đã tính sai một điều.
Hiện tại Bùi Cửu Dạ đã không còn cô độc một mình nữa.
Ta buông huynh ra.
Đứng sóng vai cùng huynh.
Ta nắm lấy bàn tay lạnh lẽo vẫn còn run nhẹ của huynh.
Mười ngón tay đan chặt.
“Sư huynh.”
Ta nhìn huynh, mỉm cười.
“Ta đã nói rồi, lần này chúng ta cùng nhau.”
Bùi Cửu Dạ cũng quay đầu nhìn ta.
Bóng tối và mê mang trong mắt huynh đang tan biến với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Thay vào đó là sự trân quý như tìm lại được bảo vật đã mất.
Và một tình cảm sâu như biển đã lắng đọng ba trăm năm.
Huynh không nói gì.
Chỉ là đưa tay nắm lại thật chặt tay ta.
Dùng hết toàn bộ sức lực của mình.
Giống như thứ chúng ta nắm không phải tay nhau.
Mà là cả thế giới của nhau.
Đối diện dòng hắc ám hủy thiên diệt địa kia.
Chúng ta đều không né tránh.
Cũng không ra tay chống đỡ.
Bùi Cửu Dạ chỉ ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn ma ảnh dữ tợn giống hệt mình.
Nhìn chính bản thân quá khứ đại diện cho mọi đau khổ và bất kham của mình.
Sau đó huynh chậm rãi dang hai tay.
Giống như muốn ôm một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
“Trở về đi.”
Huynh khẽ nói.
Giọng không lớn.
Nhưng mang theo sự thấu triệt tâm chướng, sự rộng lượng và bình thản.
“Ngươi là một phần của ta.”
“Là con đường ta đã đi, là vết thương ta đã chịu, là m/áu ta đã chảy.”
“Ta từng hận ngươi, sợ ngươi, muốn hoàn toàn xóa bỏ ngươi.”
“Nhưng bây giờ, ta không muốn nữa.”
“Không có ngươi, sẽ không có ta hôm nay.”
“Không có ngươi, có lẽ ta đã không thể chống đỡ qua ba trăm năm này.”
“Cảm ơn ngươi.”
“Cũng… xin lỗi.”
“Bây giờ, trở về đi.”
“Chúng ta… hòa giải rồi.”
Lời huynh giống như một đạo chú ngữ mang sức mạnh vô thượng.
Ma ảnh dữ tợn kia đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Biểu cảm điên cuồng và hủy diệt trên mặt nó dần dần đông cứng.
Thay vào đó là một sự giải thoát.
Nó không còn gào thét.
Cũng không còn tấn công.
Chỉ nhìn chúng ta thật sâu.
Cuối cùng ánh mắt nó dừng trên đôi tay đang nắm chặt của chúng ta.
Khóe môi dường như cong lên một nụ cười phức tạp mà ta không hiểu nổi.
Sau đó.
Thân thể khổng lồ của nó ầm ầm tan rã.
Hóa thành lực lượng tâm ma thuần túy nhất màu đen.
Như một dòng suối ấm áp chậm rãi dung nhập vào trong cơ thể Bùi Cửu Dạ.
Chúng không còn là sức mạnh cuồng bạo mang tính hủy diệt.
Mà trở nên ôn hòa, lắng lại nơi sâu trong thần hồn huynh.
Trở thành một phần quá khứ của huynh.
Trở thành huy chương độc nhất vô nhị của huynh.
Tâm ma biến mất.
Biển tâm ma đen cuồn cuộn suốt ba trăm năm cũng dần lắng xuống.
Trở nên như một tấm gương sâu thẳm và nhẵn mịn.
Bóng tối vô tận bao phủ thế giới này cũng chậm rãi tan đi.
Lộ ra một bầu trời sao rực rỡ mỹ lệ.
Nơi này không còn là địa ngục.
Mà là một bến cảng tinh thần yên tĩnh chỉ thuộc về hai chúng ta.
Hành trình trong thức hải của ta kết thúc.
Hồn niệm của ta bắt đầu chậm rãi rút khỏi thế giới này.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi.
Ta nhìn thấy Bùi Cửu Dạ nở với ta một nụ cười dịu dàng mà ta đã chờ suốt ba trăm năm.
Như gió xuân.
Như ánh dương ấm.
Giống hệt ba trăm năm trước.
……
Ma cung, tẩm điện.
Ta chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt là gương mặt tuấn mỹ vô song của Bùi Cửu Dạ ở ngay trước mắt.
Không biết từ lúc nào huynh đã tỉnh.
Đang nằm nghiêng bên cạnh ta, dùng đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời sao đã trở lại vẻ trong sáng, không chớp mắt nhìn ta đầy dịu dàng.
Ma văn m/áu giữa trán huynh đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là một dấu đỏ nhạt gần như không thấy.
Như một điểm chu sa.
Khiến khí chất thanh lãnh của huynh tăng thêm vài phần yêu dị và tuấn mỹ khó tả.
Chúng ta nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Giống như thời gian cũng dừng lại trong khoảnh khắc này.
Rất lâu sau.
Huynh chậm rãi nâng tay.
Dùng đầu ngón tay ấm áp có lớp chai mỏng nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt ta.
Sau đó huynh cúi xuống.
Đặt lên trán ta một nụ hôn còn dịu dàng hơn cả ánh sao.
“Thanh Từ.”
Giọng huynh không còn khàn nữa.
Mà trở lại sự ôn hòa trầm ấm như ba trăm năm trước.
Mang theo chút run rẩy cẩn trọng của người vừa tìm lại được điều đã mất.
“Ta trở về rồi.”
19
Chúng ta cứ thế lặng lẽ ôm nhau.
Giống như muốn bù lại toàn bộ thời gian đã lỡ mất suốt ba trăm năm.
Ma cung không còn lạnh lẽo nữa.
Bởi vì đã có ta.
Thế giới của huynh cuối cùng cũng có một tia sáng chiếu vào.
“Thanh Từ.”
Huynh nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu ta.
Giọng mang theo một tiếng thở dài mãn nguyện.
“Ta giống như đang nằm trong một giấc mộng mà vĩnh viễn không muốn tỉnh.”
“Đây không phải mộng.”
Ta ngẩng đầu khỏi lòng huynh, nghiêm túc nhìn huynh.
“Đây là thật.”
“Ta đã trở về.”
“Huynh cũng… đã trở về.”
Huynh nhìn ta, sự dịu dàng trong mắt gần như tràn ra.
Huynh đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta.
Động tác ấy cẩn trọng đến mức như thể ta là một món sứ chỉ cần chạm vào là vỡ.
“Xin lỗi.”
Huynh khẽ nói.
“Đã để muội nhìn thấy dáng vẻ tệ hại nhất, xấu xí nhất của ta.”
“Không xấu.”
Ta lắc đầu, nắm lấy bàn tay đang lưu luyến trên gương mặt ta của huynh.
“Một chút cũng không xấu.”
“Trong lòng ta, sư huynh của ta vĩnh viễn là người đẹp nhất thế gian này.”
Huynh cười.
Nụ cười ấy giống như băng tuyết tan chảy, vạn vật hồi sinh.
Xua tan tia u ám cuối cùng giữa hàng mày huynh.
“Muội đó.”
Huynh bất đắc dĩ, đầy cưng chiều, khẽ véo mũi ta một cái.
“Ba trăm năm rồi mà vẫn biết nói chuyện như vậy.”
“Ta nói thật mà.”
Ta tựa lại vào lòng huynh, tìm một tư thế thoải mái nhất.
Nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của huynh.
Âm thanh ấy khiến ta cảm thấy an tâm chưa từng có.
“Sư huynh, sau này huynh có dự định gì không?”
Ta khẽ hỏi.
Huynh trầm mặc một lúc.
“Trước đây, trong thế giới của ta chỉ có một việc.”
“Đó là hồi sinh muội.”
“Vì mục tiêu này, ta có thể không từ thủ đoạn, có thể đối địch với cả thế giới.”
“Nhưng bây giờ, muội đã trở về.”
Huynh siết chặt cánh tay đang ôm ta.
“Ta bỗng phát hiện, ta không biết mình nên làm gì nữa.”
“Thân phận Ma vực chí tôn này của ta, cùng lực lượng khiến mọi người khiếp sợ ấy, dường như… cũng không còn quan trọng như vậy nữa.”
“Thậm chí ta còn có chút chán ghét chúng.”
“Bởi vì chúng là thứ ta dùng cái ch/ế/t của muội và nỗi đau của chính mình để đổi lấy.”
Ta có thể cảm nhận được sự tự trách và mê mang trong sâu thẳm nội tâm huynh.
Ta ngẩng đầu, nâng gương mặt huynh.
“Không.”
“Chúng rất quan trọng.”
“Chúng là một phần của huynh.”
“Là bộ giáp cứng rắn mà huynh trong ba trăm năm này, vì bảo vệ bản thân, vì đạt được mục tiêu mà buộc phải khoác lên.”
“Bây giờ ta đã trở về.”
“Huynh không cần một mình gánh vác gánh nặng này nữa.”
“Huynh có thể thử, từ từ tháo bỏ bộ giáp này.”
“Nếu huynh không biết nên làm gì.”
“Vậy chúng ta bắt đầu từ những việc đơn giản nhất.”
Ta nhìn huynh, đôi mắt lấp lánh.
“Ví dụ như… trước tiên trả cho ta ba trăm năm gà quay với ngỗng nướng.”
Huynh ngẩn ra một chút.
Sau đó bật cười thành tiếng.
Tiếng cười ấy sảng khoái, trong trẻo.
Vang vọng trong đại điện trống trải, tràn đầy sức sống đã lâu không thấy.
“Được.”
Huynh nhìn ta, trong mắt tràn đầy nhu tình không thể tan.
“Đều trả cho muội.”
“Muội muốn ăn bao nhiêu, ta mua bấy nhiêu.”
“Mua cả Phúc Mãn Lâu cũng được.”
Chúng ta nhìn nhau mỉm cười.
Giống như lại trở về ba trăm năm trước, khoảng thời gian vô ưu vô lo tại Thanh Vân Tông.
“Đúng rồi, cái này.”
Ta như nhớ ra điều gì, xòe lòng bàn tay.
Cây Cửu U Hoàn Hồn Thảo lặng lẽ lơ lửng trong lòng bàn tay ta.
Tỏa ra ánh bảo quang nhàn nhạt.
“Sư huynh, huynh dùng nó đi.”
“Thương thế của huynh vẫn chưa hoàn toàn khỏi.”
“Có nó, huynh sẽ hoàn toàn thoát khỏi ma khí quấy nhiễu, tái tạo tiên căn.”
Huynh lại lắc đầu.
“Không.”
Huynh nhìn cây thần thảo, ánh mắt có chút phức tạp.
“Đây là thứ chuẩn bị cho muội.”
“Tuy bây giờ muội lấy hồn thể làm thân, có được lực lượng cường đại.”
“Nhưng cuối cùng… vẫn không có thân thể thực.”
“Ta không muốn ngay cả khi ôm muội cũng chỉ cảm thấy một khoảng hư vô.”
Lời huynh khiến tim ta khẽ run lên.
Đúng vậy.
Dù ta đã trở về.
Nhưng giữa chúng ta rốt cuộc vẫn còn cách một tầng màn mỏng giữa sinh và t/ử.
Ta có thể cảm nhận được nhiệt độ của huynh.
Nhưng huynh lại không chạm được vào nhiệt độ thật sự của ta.
Đối với huynh mà nói, đây chẳng phải cũng là một loại dày vò tàn nhẫn khác hay sao.
“Nhưng…”
Ta có chút do dự.
“Ta thấy trạng thái hiện tại của ta cũng rất tốt.”
“Ta rất thích lực lượng mà ta đang có.”
“Bởi vì lực lượng này có thể bảo vệ huynh.”
“Ngốc.”
Huynh bất đắc dĩ xoa đầu ta.
“Bây giờ đến lượt ta bảo vệ muội rồi.”
“Muội không cần tiếp tục chiến đấu nữa.”
“Muội chỉ cần an tâm ở bên cạnh ta.”
“Trở lại làm tiểu sư muội ba trăm năm trước, biết lười biếng, biết làm nũng, vì một miếng bánh quế hoa mà vui cả ngày.”
“Được không?”
Giọng huynh đầy mê hoặc.
Khiến ta không thể từ chối.
“Vậy…”
“Cây thần thảo này, chúng ta cùng dùng.”
Ta bỗng nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.
“Dùng nó để giúp ta tái tạo một thân thể độc nhất vô nhị.”
“Một thân thể có thể dung nạp lực lượng hiện tại của ta, cũng có thể… dung nạp lực lượng của huynh.”
“Chúng ta có thể dùng nó làm khởi đầu mới của chúng ta.”
“Tạo ra một tương lai hoàn toàn mới, thực sự thuộc về hai chúng ta.”
Ánh mắt Bùi Cửu Dạ bỗng sáng lên.
Huynh hiểu ý ta.
Chúng ta không còn là tiên, cũng không còn là ma.
Chúng ta sẽ trở thành một tồn tại hoàn toàn mới.
Một tồn tại có thể vĩnh viễn ở bên nhau.
“Được.”
Huynh cúi xuống, sâu sắc hôn lên môi ta.
Lần này không còn là thử dò.
Cũng không còn là dịu dàng.
Mà là tình yêu cuồng nhiệt tích tụ suốt ba trăm năm, bất chấp tất cả.
20
Chúng ta rời khỏi Ma cung.
Trước khi rời đi, Bùi Cửu Dạ triệu tập toàn bộ ma tướng.
Trước mặt tất cả mọi người, huynh nắm tay ta, tuyên bố với toàn Ma vực.
Ta, Lạc Thanh Từ, là thê tử duy nhất cả đời này của Bùi Cửu Dạ.
Là chủ mẫu duy nhất của Ma cung này.
Từ nay về sau, thấy ta như thấy huynh.
Mệnh lệnh của ta chính là ý chí của huynh.
Những ma tướng từng mang địch ý với ta, lúc này đều quỳ một gối.
Tâm phục khẩu phục dâng lên lòng trung thành với ta.
Đặc biệt là Xích Ảnh.
Tên ma tướng tóc đỏ từng suýt dùng Phương Thiên Họa Kích chỉ vào ta.
Lúc này ánh mắt hắn nhìn ta còn cuồng nhiệt sùng bái hơn cả khi nhìn Bùi Cửu Dạ.
Theo lời Huyền Minh nói.
Chủ thượng chinh phục Ma vực dựa vào vũ lực tuyệt đối.
Còn chủ mẫu người chinh phục bọn họ lại dựa vào… áp chế huyết mạch.
Dù ta cũng không hiểu rõ áp chế huyết mạch là gì.
Nhưng nhìn dáng vẻ cung kính của bọn họ, ta lại cảm thấy khá thú vị.
Chúng ta tạm thời giao mọi việc lớn nhỏ trong Ma cung cho Xích Ảnh và Huyền Minh xử lý.
Sau đó ngồi lên chiếc Bạch Cốt Ma Chu.
Trở về nơi câu chuyện của chúng ta bắt đầu.
Trấn Vọng An.
Tiểu trấn vẫn náo nhiệt như vậy, tràn đầy khí tức nhân gian.
Chúng ta không kinh động bất cứ ai.
Bùi Cửu Dạ dùng thuật pháp thay đổi dung mạo và khí tức của chúng ta.
Khiến huynh trông giống một vị công tử phú gia tuấn tú.
Còn ta thì hóa thành thân thể thực.
Dù chỉ là một ảo thể tạm thời do huynh dùng thuật pháp ngưng tụ.
Nhưng có thể dùng chính đôi chân mình bước trên con đường lát đá xanh vững chắc.
Có thể dùng chính khứu giác của mình ngửi được mùi thơm của đủ loại thức ăn trong không khí.
Cảm giác này vẫn khiến ta thấy vừa mới lạ vừa hạnh phúc.
Việc đầu tiên chúng ta làm là đi thẳng đến Phúc Mãn Lâu.
“Ông chủ, một con gà quay, một con ngỗng nướng thật nhiều o’t/ca’y!”
“Phải con ngon nhất!”
Ta đứng trước quầy, hào khí ngút trời gọi.
Giọng nói khiến những thực khách xung quanh đều quay đầu nhìn.
Bùi Cửu Dạ đứng phía sau nhìn dáng vẻ tài đại khí thô của ta.
Ý cười trong mắt gần như tràn ra.
Huynh lấy ra một thỏi vàng đặt lên quầy.
“Lời phu nhân ta nói, nghe rõ chưa?”
“Thêm một vò Nữ Nhi Hồng ngon nhất nữa.”
“Được ngay! Hai vị khách quan mời lên lầu!”
Chủ quán thấy thỏi vàng liền sáng cả mắt, vội vàng nhiệt tình dẫn chúng ta lên nhã gian tầng hai.
Rất nhanh sau đó, gà quay ngỗng nướng bóng mỡ thơm lừng đã được bưng lên.
Ta nhìn lớp da gà vàng óng giòn rụm, nhìn phần thịt ngỗng mềm mọng nước.
Không kìm được mà nuốt nước bọt.
Thứ thèm suốt ba trăm năm cuối cùng cũng đặt trước mặt ta.
Ta không chờ nổi, xé ngay một cái đùi gà.
Nhét vào miệng.
Sau đó…
Ta sững lại.
Cái đùi gà trực tiếp xuyên qua bên miệng ta.
Ta vẫn không ăn được.
Ta quên mất thân thể hiện tại chỉ là ảo ảnh.
Trên mặt ta lộ ra vẻ tủi thân.
Sống mũi chua xót.
Nước mắt suýt nữa rơi xuống.
“Ngốc.”
Bùi Cửu Dạ nhìn bộ dạng này của ta, vừa đau lòng vừa buồn cười.
Huynh ngồi xuống bên cạnh, kéo ta vào lòng.
Sau đó chính huynh xé cái đùi gà kia.
Đưa tới trước mặt ta.