Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau Khi Nhận Lại Nữ Nhi, Ta Hưu Phu
Chương 4
12
Đêm đó ta cùng Kiều Kiều nghỉ lại trong cung của Thái hậu.
Sáng sớm hôm sau, nội thị vào điện bẩm báo rằng Thẩm Dục đang quỳ ngoài cổng cung cầu kiến.
Trước kia ta thường dẫn Thẩm Dục vào cung thỉnh an Thái hậu, Thái hậu cũng có vài phần tình cảm với hắn, trong lòng không nỡ nên đề nghị ta nói chuyện với hắn thêm một lần nữa.
Ta khó lòng từ chối nên đành đồng ý.
Thẩm Dục bước vào hành lễ xong liền quỳ sụp trước chân ta, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Mẫu thân chuyện này đều là lỗi của nhi tử. Nhi tử mặc cho người đánh mắng, chỉ xin người đừng trách tội phụ thân.”
Ta cười lạnh trong lòng.
Hắn biết sai mới là chuyện lạ.
Chỉ là không muốn mất hết tất cả mà thôi.
Ta lạnh nhạt nói:
“Ta có thể tha thứ cho ngươi và Thẩm Khoát nhưng với điều kiện các ngươi phải giao Lâm Vũ ra.”
Vừa nghe nhắc đến Lâm Vũ, Thẩm Dục lập tức im bặt.
Ta đã đoán trước phản ứng của hắn nên mới dám đưa ra điều kiện này.
Thái hậu thở dài, vẫy tay với nội thị.
“Tiễn Thẩm công tử ra khỏi cung.”
Sau khi nội thị đưa Thẩm Dục rời đi, Thái hậu nắm tay ta an ủi.
“Thính Lan con nói đúng. A Dục đứa trẻ này bị sắc mê tâm khiếu, hết thuốc chữa rồi. Coi như con chưa từng sinh dưỡng hắn vậy.”
“Kiều Kiều là đứa trẻ tốt. Sau này hai mẹ con con nếu gặp chuyện khó xử gì cứ nói với ai gia.”
“Chỉ cần ai gia còn sống nhất định sẽ thay các con làm chủ.”
Ta nghẹn ngào nói:
“Cảm ơn cô mẫu.”
Kiều Kiều vội quỳ xuống.
“Cô tổ mẫu phúc như Đông Hải thọ tỷ Nam Sơn. Kiều Kiều sau này nhất định hiếu kính mẫu thân, không để cô tổ mẫu thất vọng.”
Thái hậu đỡ Kiều Kiều dậy, vẻ mặt xúc động.
“Đứa trẻ ngoan.”
13
Ngày ta hưu phu, ta lập tức sai người mang theo danh sách của hồi môn, đem toàn bộ của hồi môn của mình rời khỏi Thẩm phủ.
Trước khi ta gả cho Thẩm Khoát, Thẩm gia vốn đã suy yếu.
Bổng lộc của Thẩm Khoát không cao, bản thân hắn lại tài cán tầm thường, cũng chẳng giỏi kinh doanh.
Bao năm qua, toàn bộ thể diện của Ninh Viễn Hầu phủ đều do một tay ta chống đỡ.
Sau khi ta mang toàn bộ của hồi môn rời đi, tòa Thẩm phủ rộng lớn lập tức trở thành một cái vỏ rỗng.
Dĩ nhiên…
Chuyện đó đã không còn liên quan gì đến ta nữa.
Phủ Quận chúa vẫn chưa tu sửa xong, nên Thái hậu giữ ta và Kiều Kiều tạm thời ở lại trong cung.
Thái hậu yêu ai yêu cả đường đi, nên ban thưởng cho Kiều Kiều vô số thứ quý giá.
Bệ hạ, Hoàng hậu cùng các phi tần trong cung cũng lần lượt gửi quà ban thưởng.
Kiều Kiều thông minh hiểu chuyện, lại lanh lợi khéo léo, nên trong mọi việc đều xử lý thỏa đáng, không hề xảy ra sai sót hay trở thành trò cười cho ai.
Sau khi Hoàng hậu biết đến sự tồn tại của Lâm Vũ, bà lập tức sinh lòng cảnh giác, nhanh chóng sai người điều tra tung tích của nàng.
Quả nhiên Lâm Vũ đã từng tiếp xúc với Thái tử.
Nhưng may mắn là thời gian còn ngắn, hai người chưa kịp nảy sinh tình cảm sâu đậm.
Khi Thái tử nghe nói Lâm Vũ là nữ tử tâm cơ thâm trầm, lập tức sinh lòng chán ghét.
Sau khi phủ Quận chúa tu sửa xong, ta liền dẫn Kiều Kiều dọn vào ở.
Thẩm Khoát mất tước vị và quan chức, lại thêm ta mang hết của hồi môn đi, cuộc sống của hai cha con Thẩm Khoát và Thẩm Dục lập tức trở nên túng thiếu.
Dù đã đuổi bớt phần lớn nô bộc, lại thắt lưng buộc bụng chi tiêu, nhưng vẫn thu không đủ chi.
Còn về Lâm Vũ, vị “nữ chính” kia…
Cuộc sống của nàng còn khốn đốn hơn.
Thẩm Khoát và Thẩm Dục thất thế, nàng lại bị Thái tử chán ghét, còn đắc tội với Hoàng hậu, nên cuộc sống vô cùng gian nan.
Một thời gian sau, Hoàng hậu tìm cớ ban chỉ gả Lâm Vũ làm thiếp cho Thượng thư Bộ Hộ đã ngoài sáu mươi tuổi.
Sau khi khẩu dụ của Hoàng hậu truyền xuống, Thẩm Dục quỳ trước cổng phủ Quận chúa, cầu xin ta đến trước mặt Hoàng hậu nói đỡ cho Lâm Vũ, nếu không hắn sẽ tự sát.
Dẫu sao đó cũng là đứa con ta mang nặng mười tháng, tự tay nuôi lớn.
Nói hoàn toàn không xúc động là điều không thể.
Nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Từ khi hắn vì giúp một người ngoài mà quyết định hãm hại muội muội ruột do chính tay mình làm mất, hắn đã không còn là con ta nữa.
Cuối cùng Thẩm Dục không tự sát.
Nhưng hắn lại chọn một cách cực đoan khác để cứu Lâm Vũ.
Hắn giúp Lâm Vũ câu dẫn một công tử của phủ Quốc công.
Lâm Vũ cuối cùng cũng như nguyện bước chân vào phủ Quốc công, nhưng chỉ với thân phận tiện thiếp.
Ngay ngày đầu tiên bước vào phủ, nàng đã bị chủ mẫu ép uống hai bát thuốc tuyệt tự.
Từ đó vĩnh viễn mất đi cơ hội làm mẹ.
Với một chủ mẫu tàn nhẫn như vậy đè nén trên đầu, cuộc đời này của Lâm Vũ gần như không còn cơ hội xoay chuyển.
【Ta cảm thấy không ổn… cốt truyện lệch quá rồi.】
【Đúng vậy, nhóm nhân vật chính càng lúc càng giống phe phản diện, còn phe phản diện lại càng giống nhân vật chính.】
【Không cần nghi ngờ nữa, cốt truyện đúng là lệch rồi. Tác giả đã thức đêm sửa phần giới thiệu, biến nữ phụ thành nữ chính rồi.】
【Quả là thao tác ma quỷ.】
【Nói nhỏ cho các ngươi biết, ta từ đầu đến giờ đều nhập vai nữ phụ và mẹ nữ phụ, đọc cực kỳ sảng khoái.】
【Ta cũng vậy ha ha.】
Còn có thể như vậy sao?
Nghe… cũng không tệ lắm.
14
Ta đặt tên chính thức cho Kiều Kiều là Trì Dạng.
Nhũ danh vẫn giữ là Kiều Kiều, bởi đó là cái tên mà vị lão nhân kia đã đặt cho nàng.
Thái hậu khéo léo hỏi ta có muốn để Kiều Kiều trở thành Thái tử phi hay không.
Thái tử là trữ quân, chuyện tam thê tứ thiếp vốn khó tránh.
Tận sâu trong lòng, ta không hề muốn Kiều Kiều phải sống một cuộc đời như vậy.
Nhưng ta vẫn tôn trọng ý nguyện của nàng.
Nếu nàng thật sự muốn, ta cũng sẽ dốc toàn lực ủng hộ, không tiếc bất cứ điều gì để giúp nàng đạt được.
May thay Kiều Kiều hoàn toàn không có ý nghĩ ấy.
“Nương, con quen sống tự do tự tại, không thích những ngày tháng quá gò bó.”
“Hơn nữa con cũng không muốn chia sẻ phu quân với người khác, lại phải ngày ngày vắt óc tranh sủng.”
“Con muốn giống như nương, nếu bị người ta ức hiếp thì sẽ có người đứng ra chống lưng cho mình.”
Ta không nhịn được bật cười.
“Được. Vậy sau này nương sẽ tuyển cho con một phu quân ở rể. Chúng ta không cần sang nhà người khác chịu khổ.”
Kiều Kiều gật đầu lia lịa.
“Vâng vâng! Nữ nhi đồng ý!”
Ta lấy lý do Kiều Kiều lớn lên nơi thôn dã, không xứng với Thái tử, khéo léo từ chối hôn sự.
Đồng thời nói rằng vì sợ Kiều Kiều chịu ủy khuất, nên muốn tuyển phu quân ở rể cho nàng.
Thái hậu rất tán thành cách làm của ta.
Tin tức vừa truyền ra, không ít gia đình bắt đầu rục rịch muốn thử vận.
Nhưng phần lớn hoặc gia thế không hiển hách, hoặc gia đạo đã sa sút.
Ngoại lệ duy nhất là phủ Thừa Ân Hầu, nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.
Trong ba mươi năm gả vào phủ Thừa Ân Hầu, Thừa Ân Hầu phu nhân đã sinh cho phu quân sáu người con trai chính thất.
Dù gia nghiệp của phủ Thừa Ân Hầu rất lớn, nhưng chia đều cho sáu người con trai thì cũng trở nên eo hẹp.
Dĩ nhiên, đó không phải nguyên nhân duy nhất khiến họ nghĩ đến chuyện cho con trai ở rể.
Thái hậu nói cho ta biết, bệ hạ từng nhắc qua một câu.
Nếu sau này Kiều Kiều sinh con trai, đứa trẻ đó sẽ được ban tước Hầu.
Hẳn là Hoàng hậu đã đem chuyện này nói lại với Thừa Ân Hầu phu nhân.
Kiều Kiều và Ngũ công tử, Lục công tử của phủ Thừa Ân Hầu tuổi tác tương đương.
Thừa Ân Hầu phu nhân liền để ta tùy ý chọn một người.
Sau khi ta và Kiều Kiều âm thầm quan sát một thời gian, cuối cùng chúng ta chọn Ngũ công tử, người có tính tình đơn thuần hơn.
Một năm sau, Kiều Kiều thành thân với Ngũ công tử phủ Thừa Ân Hầu.
Ba năm sau, Kiều Kiều sinh một con trai.
Ngày đứa trẻ đầy tháng, thánh chỉ ban tước cũng vừa được truyền xuống.
Người vui mừng nhất không ai khác chính là Thừa Ân Hầu phu nhân, vị ngoại tổ mẫu kia.
Bà gặp ai cũng nói ngoại tôn của mình tiền đồ vô lượng, vừa đầy tháng đã trở thành tiểu Hầu gia.
Hai cha con Thẩm Khoát và Thẩm Dục từng xin đến thăm đứa trẻ, nhưng ta không đồng ý.
Còn Lâm Vũ, chỉ năm năm sau đã lặng lẽ ch//ết trong hậu viện phủ Quốc công.
Sau khi Lâm Vũ ch//ết, Thẩm Khoát bán nhà, dẫn Thẩm Dục trở về quê cũ.
Trước khi lên đường, họ lại đến cầu kiến ta.
Ta dẫn Kiều Kiều ra cổng phủ, gặp họ lần cuối cùng.
Thẩm Dục quỳ xuống xin lỗi ta và Kiều Kiều.
Ta không nói tha thứ.
Chỉ chúc họ lên đường bình an.
Cuối cùng, hai cha con Thẩm Khoát và Thẩm Dục mắt đỏ hoe rời đi.
Từ đó về sau, ta không còn gặp lại họ nữa.
Bởi vì…
Núi cao sông dài, từ đây về sau không còn ngày gặp lại.
Hoàn.