Sau Khi Nhận Lại Nữ Nhi, Ta Hưu Phu

Chương 3



9

Đối mặt với lời đe dọa hòa ly của ta, Thẩm Khoát trực tiếp trốn tránh.

Hắn sai người truyền lời rằng có công vụ quan trọng, mấy ngày tới sẽ không về phủ.

Ta biết hắn sẽ không dễ dàng đồng ý hòa ly.

Hắn không muốn hòa ly không phải vì yêu ta, mà bởi một khi hòa ly, hắn sẽ mất đi rất nhiều thứ, trong đó có tước vị mà hắn coi trọng nhất.

Nhưng hắn không về, không có nghĩa chuyện này có thể bỏ qua.

Ta đã muốn hòa ly thì nhất định phải hòa ly.

Thẩm Dục cũng không yên phận.

Hắn tuyệt thực, nói rằng ta một ngày không thả hắn, hắn một ngày không ăn.

Ta biết hắn không thật sự muốn ch//ết đói, chỉ muốn dùng cách này uy hiếp ta nên mặc kệ hắn làm loạn.

Ba ngày sau, Thẩm Dục đói đến ngất xỉu.

Ta sai người đổ vào miệng hắn một bát nước mật ong rồi cũng không để ý nữa.

Chớp mắt đã đến đêm trước ngày Kiều Kiều nhận tổ quy tông.

Chiều tối hôm đó, Thẩm Khoát như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ung dung trở về phủ.

Vừa thấy ta và Kiều Kiều, hắn lập tức như dâng bảo vật, lấy ra hai hộp gấm.

Một hộp đưa cho Kiều Kiều, một hộp đưa cho ta.

“Phu nhân, đây là trâm ngọc ta đặc biệt sai người làm cho nàng và Kiều Kiều.”

【Ninh Viễn Hầu thật buồn cười. Ba chiếc trâm ngọc đều đem cho nữ chính chọn trước, chọn xong mới mang về tặng vợ và con gái.】

【Không còn cách nào, bạch nguyệt quang đã ch//ết sức sát thương quá lớn.】

【Không chỉ vì mẹ nữ chính là bạch nguyệt quang. Quan trọng hơn là nữ chính rất biết dỗ người nên mới khiến nam phụ vì nàng mà bỏ cả muội muội ruột.】

【Đúng là phụ nữ biết làm nũng thì số mệnh tốt hơn, mọi người học theo đi ha ha!】

Ta không nhịn được cười lạnh.

Cách hành xử của kỹ viện cũng đáng được ca tụng sao?

Thật nực cười.

Thấy ta chậm chạp không nhận, nụ cười trên mặt Thẩm Khoát hơi cứng lại.

Hắn quay sang con gái:

“Con xem thử có thích không. Không thích cũng không sao, hôm khác cha lại mua cái khác cho con.”

Kiều Kiều cũng không đưa tay nhận, chỉ cúi đầu nói:

“Cha không cần tốn tâm vì con. Nương đã chuẩn bị mọi thứ rồi.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Khoát lập tức biến mất, hắn nổi giận đùng đùng.

“Trì Thính Lan! Vì một suy đoán vô căn cứ mà nàng định giận ta đến bao giờ?”

Ta không có chút hứng thú tranh cãi với hắn.

Chỉ liếc hắn một cái, thản nhiên nói:

“Ngươi viết hòa ly thư càng sớm càng tốt.”

“Kiều Kiều theo ta.”

Thẩm Khoát càng tức giận hơn:

“Thật là vô lý! Bao nhiêu tuổi rồi còn đòi hòa ly, không thấy mất mặt sao?”

Ta vẫn bình tĩnh.

“Thẩm Khoát, ngươi vừa qua tuổi bất hoặc, chưa già đến mức quên lời ước định năm xưa chứ?”

Thẩm Khoát nghẹn lại, nghiến răng nói:

“Nếu nàng nhất định muốn chấm dứt tình phu thê, ta không còn gì để nói.”

“Nhưng hòa ly tuyệt đối không thể.”

“Kiều Kiều là con của nhà họ Thẩm, cũng không thể theo nàng rời đi.”

Ta bật cười.

“Không hòa ly? Chẳng lẽ ngươi muốn hưu thê?”

Thẩm Khoát dõng dạc nói:

“Đúng. Hưu thê!”

10

Phụ thân ta là đệ đệ ruột cùng mẹ của Thái hậu.

Ba mươi năm trước, phụ thân vì bảo vệ đương kim bệ hạ mà bỏ mình.

Không lâu sau đó, mẫu thân cũng vì quá thương tâm mà u uất qua đời.

Sau khi mẫu thân mất, ta được Thái hậu đón vào cung, nuôi dưỡng như con gái ruột.

Hai mươi năm trước, Thái hậu từng muốn gả ta cho bệ hạ khi ấy còn là Thái tử.

Nhưng ta đã nhìn thấy quá nhiều âm mưu tranh đấu và cảnh thân bất do kỷ trong cung, không muốn cả đời bị giam cầm sau bức tường cung cấm nên khéo léo từ chối.

Ta chọn Thẩm Khoát, kẻ khi ấy đã sa sút gia cảnh, bởi vì hắn từng thề trước mặt bệ hạ rằng đời này chỉ có một mình ta, tuyệt đối sẽ không làm điều gì có lỗi với ta.

Tước vị Ninh Viễn Hầu của hắn cũng là do bệ hạ nể mặt ta mà ban cho.

Bệ hạ từng cảnh cáo hắn.

Một khi hắn làm điều gì phụ bạc ta, ta không chỉ có thể lập tức hưu phu, mà tước vị của hắn cũng sẽ bị tước bỏ.

Vốn dĩ ta còn nể mặt Thẩm Dục, định cho hắn giữ lại vài phần thể diện, để hắn tự mình viết hòa ly thư.

Không ngờ hắn lại không biết trời cao đất dày, dám nói muốn hưu thê.

Nếu đã như vậy thì đừng trách ta không nể tình phu thê hai mươi năm nữa.

Ta đứng dậy nhìn nữ nhi.

“Kiều Kiều, theo ta vào cung.”

Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Khoát lập tức trầm xuống, hắn thô bạo nắm chặt cánh tay ta.

“Không được vào cung.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Ngươi muốn làm gì? Hạn chế tự do của ta sao?”

Thẩm Khoát nghiến răng.

“Thính Lan, nàng đừng ép ta.”

Ta bật cười lạnh.

“Rốt cuộc là ta ép ngươi hay là ngươi thất tín bội ước?”

Thẩm Khoát nghẹn lời, nhưng vẫn cố chấp nói:

“Dù thế nào nàng cũng không được vào cung.”

Kiều Kiều lo lắng gọi:

“Nương.”

Ta mỉm cười trấn an nàng.

“Nương không sao.”

Đúng lúc ấy, một ma ma khí độ nghiêm nghị bước vào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Thẩm Khoát.

“Thái hậu triệu phu nhân vào cung, chẳng lẽ còn cần Hầu gia cho phép sao?”

Thẩm Khoát kinh hãi, vội vàng buông tay ta.

“Ma ma bớt giận. Ta không có ý đó, chỉ là chuyện nhỏ như vậy không đáng làm kinh động Thái hậu, làm phiền đến sự thanh tịnh của người.”

Ma ma hừ lạnh.

“Thái hậu nương nương thương phu nhân nhất, cũng không chịu được khi phu nhân bị ủy khuất. Việc có đáng hay không đâu đến lượt ngươi quyết định?”

Thẩm Khoát lắp bắp.

“Ta yêu quý phu nhân còn không kịp, sao dám ức hiếp nàng. Xin ma ma minh xét.”

Ma ma không thèm nghe hắn biện bạch nữa, chỉ cung kính hành lễ với ta.

“Phu nhân, Thái hậu nương nương sai nô tỳ mời người và tiểu thư vào cung trò chuyện.”

Ta khẽ gật đầu.

“Làm phiền ma ma rồi.”

Ma ma mỉm cười.

“Phu nhân quá lời, đây là vinh hạnh của nô tỳ.”

Sau vài câu khách sáo, ta dẫn Kiều Kiều theo ma ma vào cung.

Thẩm Khoát đứng tại chỗ lo lắng bồn chồn, như kiến bò trên chảo nóng.

【Bối cảnh của mẹ nữ phụ lợi hại vậy sao. Thế thì nữ chính chẳng phải rất nguy hiểm sao?】

【Thường là vậy muốn nâng cao thì phải dìm xuống trước mà.】

【Đừng lo nữ chính đã thu hút sự chú ý của nam chính sẽ không có chuyện gì đâu nhiều lắm chỉ bị làm khó thôi.】

【Tin ta đi họ càng làm khó nữ chính nam chính càng để ý và càng bảo vệ nàng.】

Tim ta khẽ chùng xuống.

Đây quả thật là một mối họa ngầm.

11

Vị ma ma kia vốn là tỳ nữ hồi môn của Thái hậu, cũng là người nhìn ta lớn lên.

Bà đem từng lời nói việc làm của Thẩm Khoát, thêm mắm thêm muối kể lại cho Thái hậu nghe.

Thái hậu nghe xong vô cùng tức giận, lập tức truyền bệ hạ đến, muốn thay ta làm chủ.

Sau khi nghe toàn bộ sự việc, bệ hạ nhíu mày nhìn ta.

“Thính Lan, ngươi định làm thế nào?”

Ta không chút do dự.

“Thẩm Khoát có lỗi trước, bội ước lời thề năm xưa.”

“Thần nữ muốn hưu phu.”

Bệ hạ suy nghĩ một lát rồi nói:

“Nếu ngươi hưu phu, tước vị của Thẩm Khoát sẽ không giữ được.”

“A Dục phải làm sao?”

Chuyện này ta đã nghĩ rất lâu.

“Hắn hôm nay có thể vì một nữ nhân mà hại muội muội ruột, chưa chắc ngày sau không vì nữ nhân mà hại cả mẫu thân.”

Ta hít sâu một hơi rồi dứt khoát nói:

“Thần nữ coi như chưa từng sinh dưỡng hắn.”

Bệ hạ trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.

“Ngươi nói có lý.”

“Nếu vậy trẫm sẽ ban thánh chỉ, chuẩn cho ngươi hưu phu, đồng thời tước bỏ tước vị và quan chức của Thẩm Khoát.”

Ta kéo Kiều Kiều quỳ xuống.

“Tạ bệ hạ thành toàn.”

【Trời ạ chiêu này của mẹ nữ phụ quá tàn nhẫn rồi. Nam phụ và cha hắn chẳng phải trắng tay hết sao.】

【Nói cho cùng cha nam phụ vốn là kẻ ăn bám. Ăn bám thì phải biết thân phận mình. Ăn bám mà còn làm cao nếu ta là mẹ nữ phụ cũng nuốt không trôi cục tức này.】

【Ừm đọc đến mấy chương này khiến ta rất muốn bỏ sáng theo tối.】

【Ha ha muốn theo thì theo chẳng ai cản.】

Sau khi quyết định xong, Thái hậu thúc bệ hạ lập tức soạn thánh chỉ.

Không chỉ cho phép ta hưu phu, tước bỏ tước vị và quan chức của Thẩm Khoát, bệ hạ còn phá lệ phong ta làm Quận chúa, lại ban cho phủ đệ.

Ta vui mừng khôn xiết, liền kéo Kiều Kiều dập đầu tạ ân.

Cuối cùng ta nhớ tới những dòng chữ nói rằng Lâm Vũ có ý tiếp cận Thái tử nên lên tiếng:

“Bệ hạ, theo thần nữ được biết, Lâm Vũ mạo nhận thân phận Kiều Kiều là vì Thái tử điện hạ.”

“Nàng tuy không đáng lo, nhưng để tránh nàng làm tổn hại thanh danh của Thái tử vẫn nên cẩn trọng đề phòng.”

Năm xưa sau khi Kiều Kiều ra đời, Thái hậu từng khéo léo nhắc qua.

Nếu sau này Kiều Kiều lớn lên tự nguyện có thể gả cho Thái tử.

Lâm Vũ vắt óc mạo danh Kiều Kiều phần lớn cũng vì chuyện này.

Bệ hạ trầm giọng gật đầu.

“Nữ tử này tâm cơ thâm trầm, không có ý tốt, quả thật không thể xem nhẹ.”

Ta âm thầm thở phào.

“Bệ hạ anh minh.”

【Mẹ nữ phụ đúng là rút củi đáy nồi hoàn toàn chặn hết đường sống của nữ chính.】

【Đúng vậy giờ đến hoàng đế cũng không có ấn tượng tốt với nữ chính nàng muốn làm Thái tử phi càng khó hơn.】

【Không chỉ hoàng đế đâu nếu Hoàng hậu biết chuyện chắc chắn còn ghét nữ chính hơn.】

【Không biết nam chính có bảo vệ nổi nữ chính không.】

【Yên tâm đi truyện đại nữ chính nữ chính nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn lật ngược tình thế.】

Lật ngược tình thế sao?

Vậy thì cứ chờ xem.

Chương trước Chương tiếp
Loading...