Hôn Ước Bốc Thăm Năm Ấy

Chương 3



Nương ta hỏi.

Bảo Vân khẽ cười, trong tiếng cười đầy ác ý:

“Nếu nàng ta dám làm loạn, ta sẽ khiến đứa con trong bụng nàng ta không sinh ra được. Đó chính là điểm yếu lớn nhất của nàng ta.”

“Con điên rồi! Đó là cháu ruột của con!”

Giọng nương ta run rẩy.

Bảo Vân nói sắc lạnh:

“Nếu nàng ta thật sự coi ta là muội muội, hôm qua đã nên đồng ý cho ta vào cửa! Đã nàng ta bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa!”

Nàng ta dừng một chút, giọng lại dịu xuống, mang theo vẻ mê hoặc:

“Nương nghĩ xem, con trẻ hơn nàng ta, dung mạo cũng không kém. Đợi con vào Ngụy gia được sủng ái, sinh được nhi tử, thì gia sản Ngụy gia… chẳng phải đều là của chúng ta sao?”

Cha ta im lặng một lát, thở dài một hơi:

“Thôi vậy, chuyện đã đến nước này… chỉ cần Bảo Vân vào được cửa Ngụy gia, nửa đời sau của chúng ta sẽ có chỗ dựa.”

“Cha nói đúng.”

Giọng Bảo Vân ngọt lịm:

“Đợi con làm Ngụy phu nhân, nhất định sẽ hiếu thuận với cha nương, để hai người hưởng thanh phúc.”

Tiếng bước chân dần xa, cánh cửa khẽ khàng đóng lại.

Ta nằm trong bóng tối, lòng lạnh như tro tàn.

Không biết đã qua bao lâu, cửa lại mở.

Nương ta bưng một bát thuốc bước vào, Bảo Vân theo sau, trên mặt là nụ cười đắc thắng.

Nương ta không dám nhìn vào mắt ta, khẽ nói:

“Đại nha đầu, con đừng oán nương… nếu oán thì oán chính con quá nhẫn tâm. Mối hôn sự với Ngụy gia này, nhất định phải là của Bảo Vân.”

Ta cố gắng cử động, nhưng ngay cả ngón tay cũng không nhấc nổi.

“Thuốc này chỉ khiến con sảy thai, không hại tính mạng.”

Nương ta đưa bát thuốc đến bên môi ta:

“Uống nó đi, dưỡng cho khỏe lại, nương sẽ đưa con về quê, tìm một người đàn ông thật thà gả cho, sống bình yên qua ngày.”

Bảo Vân đứng bên cạnh thúc giục đầy phấn khích:

“Mau đổ vào đi nương! Lát nữa người Ngụy phủ sắp đến rồi!”

Trong bụng đột nhiên truyền đến một cơn đau quặn, ta cảm thấy một dòng nóng tràn ra giữa hai chân.

Ta nghiến chặt răng, dùng hết sức lực nặn ra tiếng nói:

“Các người… không thể… Ngụy gia sẽ không tha cho các người…”

Giọng cha ta từ ngoài cửa vọng vào:

“Đợi khi Ngụy gia phát hiện, gạo đã nấu thành cơm! Tối nay ta sẽ đưa Bảo Vân vào Ngụy phủ, đến sáng mai là chuyện thành rồi!”

Ta cố sức giãy giụa:

“Các người đang tự tìm chết! Ngụy gia hiện giờ là người được hoàng thượng coi trọng! Các người tưởng có thể toàn thân rút lui sao!”

Cha ta hừ lạnh, mất kiên nhẫn:

“Một nhà buôn bán mà thôi, hoàng thượng coi trọng thì đã sao? Cùng lắm chúng ta cầm sính lễ rồi cao chạy xa bay!”

Bảo Vân cũng nóng nảy:

“Tỷ tỷ, đừng giãy nữa! Ngoan ngoãn uống thuốc đi, ai cũng dễ chịu!”

Nương ta cắn răng, bóp mũi ta định đổ thuốc vào.

Ta dồn hết chút sức lực cuối cùng, hét lên:

“Ta là nương nương trong cung! Đứa bé trong bụng là long chủng của hoàng thượng!”

Ngay khoảnh khắc ba người sững sờ, cánh cửa đang đóng chặt bị một lực mạnh đá tung, một bóng người đứng nơi cửa.

4

Thấy ta bị đè dưới đất, sắc mặt hắn đại biến, nhanh chóng bước tới đá văng cha và nương đang đè lên người ta.

Nghe bọn họ rên rỉ bên cạnh, hắn mới quỳ một gối xuống đất cung kính nói:

“Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin nương nương thứ tội.”

Cha nương và Bảo Vân như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

Ta chống tay muốn ngồi dậy, thống lĩnh thị vệ lập tức tiến lên đỡ hờ:

“Nương nương cẩn thận.”

Ta đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vũng thuốc đổ trên đất:

“Bát thuốc này, tìm người nghiệm thử.”

Ánh mắt Lưu thống lĩnh lập tức nghiêm lại, khẽ ra hiệu cho phía sau.

Một thị vệ tiến lên, cẩn thận lấy một ít thuốc làm mẫu.

Bảo Vân đột nhiên hét lên:

“Không phải! Không phải độc dược! Chỉ là thuốc an thai thôi!”

Lưu thống lĩnh quay sang nhìn nàng, ánh mắt sắc như dao:

“Mưu hại hoàng tự, theo luật phải tru di cửu tộc.”

Ba chữ ấy như sét đánh giữa trời.

Cha ta run bắn toàn thân, ngã phịch xuống đất, dưới hạ thân ướt đẫm.

Nương ta cuối cùng bật khóc, bò đến trước mặt ta dập đầu liên tục:

“Xuân Nương… không, nương nương! Nương nương tha mạng! Chúng ta không biết! Chúng ta thật sự không biết!”

Bảo Vân cũng quỳ xuống, nhưng mắt vẫn đảo liên hồi, đột nhiên chỉ vào nương ta:

“Là bà ta! Là nương ta nghĩ ra! Chính bà ta lừa tỷ tỷ về! Thuốc cũng là bà ta tìm! Không liên quan đến ta!”

Nương ta khó tin quay sang nhìn Bảo Vân:

“Bảo Vân con…”

“Vốn là vậy mà!”

Bảo Vân the thé cắt lời:

“Chính bà nói tỷ tỷ cướp hôn sự Ngụy gia, chính bà nói phải để tỷ ấy trả lại vị trí cho ta! Đơn thuốc cũng là bà mua từ tên lang băm giang hồ kia!”

Cha ta cũng phản ứng lại, lăn bò đến bên giường:

“Nương nương! Tất cả đều là chủ ý của mụ đàn bà này với Bảo Vân! Ta… ta chỉ hồ đồ thôi! Ta chẳng biết gì cả!”

Ta nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau, trong lòng chút tình thân cuối cùng cũng tan biến.

Ta nhắm mắt, dặn:

“Lưu thống lĩnh, trước hết tách bọn họ ra giam giữ, mọi việc chờ hoàng thượng trở về quyết định.”

“Tuân lệnh.”

Thị vệ tiến lên kéo ba người đi.

Cha và nương đã mềm nhũn như bùn, nhưng Bảo Vân đột nhiên vùng vẫy, nàng ta trừng mắt nhìn ta, trong mắt là nỗi hận điên cuồng:

“Ngươi cố ý! Ngươi sớm biết chúng ta sẽ ra tay! Ngươi cố ý đến ăn bữa cơm này!”

Ta mở mắt, bình tĩnh nhìn nàng:

“Phải.”

Đồng tử của Bảo Vân co rút lại.

“Ta nể mặt tổ mẫu, cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Một bữa cơm đoàn viên. Nếu các ngươi thật lòng hối cải, ta sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ. Thậm chí còn cho các ngươi một khoản bạc, để các ngươi về quê sống yên ổn.”

Ta dừng một chút, giọng càng lạnh hơn:

“Nhưng các ngươi đã chọn con đường khác.”

Bảo Vân như bị rút mất xương sống, mềm nhũn ngã xuống.

Khi bị kéo ra khỏi phòng, nàng ta quay đầu nhìn ta lần cuối. Ánh mắt oán độc ấy khiến người ta rợn người.

Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Lưu thống lĩnh cung kính nói:

“Nương nương, thái y sắp tới rồi.”

Ta gật đầu, nằm xuống lại.

Đứa bé trong bụng dường như cảm nhận được cảm xúc của ta, khẽ động một cái.

Ta vuốt bụng, khẽ nói:

“Đừng sợ, mẫu thân sẽ bảo vệ con.”

5

Ba ngày này, cha nương và Bảo Vân bị giam riêng ở các sương phòng phía sau Ngụy phủ, có thị vệ canh giữ ngày đêm.

Mỗi ngày Lưu thống lĩnh đều đến bẩm báo tình hình của bọn họ cho ta.

Cha ta bị dọa đến phát bệnh, sốt cao không dứt. Ban đêm nói mê, lúc thì kêu tha mạng, lúc lại chửi nương và Bảo Vân hại ông ta.

Nương ta suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, cầu xin thị vệ truyền lời, nói muốn gặp ta một lần.

Bảo Vân thì yên tĩnh nhất, không khóc không náo.

Nhưng thị vệ nói, nàng ta thường tự nói chuyện một mình trong đêm, lúc cao lúc thấp, thỉnh thoảng còn đột nhiên bật cười the thé.

Ta biết, nàng ta đang mưu tính điều gì đó.

Quả nhiên, đêm hôm sau, Bảo Vân tìm cách trốn chạy.

Nàng ta dùng trâm cài tóc cạy then cửa sổ, leo qua cửa sổ chạy ra ngoài, nhưng bị thị vệ canh đêm bắt ngay tại chỗ.

Trong lúc giằng co, nàng ta cắn bị thương cánh tay một thị vệ.

Khi Lưu thống lĩnh đến bẩm báo, giọng ông nghiêm trọng:

“Nương nương, nữ tử này tính tình cực đoan, e rằng để lại sẽ thành hậu họa.”

Ta không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt bụng.

Chiều ngày thứ ba, hoàng thượng giá lâm Ngụy phủ.

Ta không ra tiền sảnh nghênh giá, mà chờ trong phòng.

Khoảng chừng một nén hương sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa.

Cửa mở ra, một nam nhân mặc thường phục màu minh hoàng bước vào.

Hắn khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo tuấn lãng, giữa mày mang uy nghi của bậc đế vương, nhưng khi nhìn ta, ánh mắt lại dịu đi vài phần.

“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

Ta định đứng dậy hành lễ.

“Miễn.”

Hắn nhanh bước tới đỡ ta, ánh mắt dừng trên gương mặt ta, khẽ nhíu mày:

“Sắc mặt sao kém thế? Thái y nói thế nào?”

Ta khẽ đáp:

“Thái y nói thai tượng vẫn ổn, chỉ là bị kinh sợ chút ít, cần tĩnh dưỡng.”

Hoàng thượng ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay ta:

“Lưu thống lĩnh đã bẩm báo rồi. Ba người kia, nàng định xử trí thế nào?”

Ta trầm mặc một lát, ngẩng đầu nhìn hắn:

“Hoàng thượng thấy nên thế nào?”

“Mưu hại hoàng tự, tội đáng tru.”

Giọng hắn bình thản nhưng mang theo sự lạnh lùng không thể nghi ngờ:

“Nhưng họ dù sao cũng là huyết thân của nàng… nếu nàng muốn giữ mạng cho họ, trẫm có thể nể tình mà mở một con đường.”

Ta lắc đầu, chậm rãi nói:

“Thần thiếp bảy tuổi rời nhà, mười năm chưa từng gặp lại cha mẹ. Lần trùng phùng này, thần thiếp từng ôm một chút hy vọng, nghĩ rằng năm tháng có thể mài mòn thiên vị, huyết thống có thể đánh thức tình thân.”

Ta dừng lại, giọng hơi run:

“Nhưng thứ họ cho thần thiếp, là một bát thuốc phá thai.”

Tay hoàng thượng siết chặt hơn một chút.

“Thần thiếp có thể tha thứ việc họ không yêu thương mình.”

Ta ngẩng đầu, trong mắt không còn giọt lệ nào:

Chương trước Chương tiếp
Loading...