Giấc Mộng Cũ Đã Tàn

Chương 2



3

Đêm khuya, ta giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng, thở hổn hển.

Nha hoàn thân cận là Tri Nguyệt vội vàng thắp đèn lên.

“Tiểu thư, người lại gặp ác mộng sao?” Tri Nguyệt nhìn ta đầy xót xa, cắn môi nói, “Tiểu thư khó chịu thì cứ khóc ra đi, kìm nén trong lòng sẽ sinh bệnh mất.”

“Cái cô nương Vân Diệu đó, từ xuất thân, tài tình đến dung mạo, có điểm nào sánh bằng tiểu thư nhà chúng ta, sao mắt nhìn của Cố công tử lại tệ đến thế chứ?”

“Tiểu thư đã đợi Cố công tử bao nhiêu năm…” Tri Nguyệt bất bình thay ta, “Tiểu thư, nếu người không buông bỏ được Cố công tử thì cứ gả cho ngài ấy. Vân Diệu kia cũng chỉ có thể làm thiếp, tiểu thư là chính thất, còn lo gì không có cơ hội chỉnh đốn ả, lập quy củ cho ả?”

Ta lau đi mồ hôi lạnh trên trán, gần như thốt lên ngay lập tức:

“Ta không khó chịu, và ta cũng tuyệt đối sẽ không gả cho hắn.”

Ta siết chặt tấm lệnh bài ngày mai nhập cung tham gia tuyển chọn vào Đông Cung, như nắm chặt lấy cọng rơm cứu mạng để an lòng.

Kiếp này, ta dù gả cho bất kỳ ai cũng tuyệt đối sẽ không gả cho Cố Thời Thanh, không nhảy vào hố lửa, không đi lại vết xe đổ.

Ta nhắm mắt lại, ký ức về cơn ác mộng lại ùa về.

Ta không phân biệt được đó là ác mộng, hay là những gì ta đã từng trải qua ở kiếp trước.

Kiếp trước, ta không chịu buông tay, đã đến Cố gia, cậy nhờ sự yêu thương của Cố lão thái thái dành cho mình, ép Cố Thời Thanh phải thực hiện hôn ước.

Đêm thành hôn, khăn voan vừa được vén lên, ta còn chưa kịp nở nụ cười với Cố Thời Thanh, cổ đã nhói đau.

Từng dòng máu đỏ tươi nhỏ xuống hỉ phục rực rỡ của ta.

Bàn tay cầm kiếm của Cố Thời Thanh run rẩy, gân xanh nổi đầy.

Đôi mắt hắn nhìn ta như rỉ máu, tựa dã thú muốn nuốt chửng đất trời, hận ý như muốn xé nát ta ra.

“Thẩm Anh, ngươi toại nguyện rồi chứ?”

Hắn gằn từng tiếng sắc lạnh: “Ngươi cổ hủ vô vị, so với Diệu Diệu chẳng khác nào phù du thấy trời xanh, chính ngươi đã ép nàng ấy bỏ đi!”

Đầu ngón tay hắn dùng lực, lưỡi kiếm càng lún sâu vào da thịt nơi cổ ta.

Ta run rẩy, đôi môi mấp máy, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.

Hôn sự năm xưa, cũng là do hắn gật đầu ưng thuận.

Là chính miệng hắn nói muốn cưới ta.

Ta chỉ muốn hắn thực hiện hôn ước, kẻ thay lòng đổi dạ là hắn, vậy mà hắn lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu ta!

Cố Thời Thanh vứt thanh kiếm đi, hắn cười như điên dại: “Diệu Diệu đi rồi, ta vĩnh viễn không tìm thấy nàng ấy nữa.”

“Nàng ấy đã nói với ta từ rất sớm, nàng ấy là người xuyên không, nếu ngày nào đó ta phụ nàng ấy, nàng ấy sẽ biến mất mãi mãi để trừng phạt ta.”

Từ đáy mắt đỏ ngầu của Cố Thời Thanh, nước mắt trào ra:

“Là do ta đã không tin nàng ấy.”

Trước mắt ta dường như lại hiện lên hình ảnh Vân Diệu với chiếc cằm hất cao đầy kiêu ngạo.

“Cố Thời Thanh, chàng nhớ cho kỹ, ta là độc nhất vô nhị! Hoàn toàn khác biệt với những nữ tử thế gian này! Chàng đã trêu chọc ta thì phải chịu trách nhiệm với ta!”

“Thẩm Anh, ta sẽ khiến ngươi và cả Thẩm gia phải trả giá đắt!”

Từng chữ của ả như dao nhọn, găm sâu vào da thịt ta.

Mười năm bị Cố Thời Thanh giam cầm nơi hậu viện là khoảng thời gian ta không dám hồi tưởng nhất.

Hắn ghẻ lạnh ta, giam cầm ta, châm chọc ta.

Hắn mang những nữ tử có nét giống Vân Diệu về, ân ái ngay trước mặt ta.

Xong việc, hắn lười biếng khoác áo, mang theo thứ mùi vị khiến ta buồn nôn, thô bạo bóp chặt cằm ta.

“Thẩm Anh, nhìn rõ chưa?”

“Là ngươi nhất quyết đòi gả cho ta làm thê tử, ngươi đã cướp đi vị trí vốn thuộc về Diệu Diệu, vậy thì hãy chịu đựng cho tốt!”

Lòng ta đau đớn như đang rỉ máu.

Ngày cả Thẩm gia bị hạ ngục.

Cố Thời Thanh đưa ta đi xem, phụ thân mẫu thân ta tóc bạc phơ, bước đi liêu xiêu với xiềng xích nặng nề, bị quan sai xua đuổi bước về phía trước.

“Thẩm Anh, ngươi quỳ xuống cầu xin ta đi, ta có thể tha cho bọn họ.”

Ta không quỳ, mà ngay trước mặt Cố Thời Thanh, ta gieo mình từ trên tường thành xuống.

Trong khoảnh khắc đó, ta nhìn thấy Cố Thời Thanh hoàn toàn hoảng loạn.

Thái dương hắn nổi đầy gân xanh, sắc mặt trắng bệch, hắn gào lên xé lòng gọi tên ta:

“Thẩm Anh, ngươi quay lại cho ta! Đừng hòng chạy thoát khỏi ta!”

4

Yến tiệc xem mắt tại Đông Cung kết thúc.

Hoàng hậu nương nương gọi ta đến bên cạnh, âu yếm nắm lấy tay ta.

“Là một cô nương hiểu lễ nghĩa, thông tuệ ngoan ngoãn. Bản cung nghe nói con và Cố gia đã có hôn ước, con thực sự nguyện ý hủy hôn để gả cho Thái tử sao?”

Ta trầm tĩnh gật đầu một cách chắc chắn.

“Thái tử cũng thật may mắn…” Hoàng hậu buông một câu, rồi cho thái giám tuyên đọc thánh chỉ.

Người xoa nhẹ đỉnh đầu ta.

“Cô nương tốt, sau này con là tức phụ của Bản cung rồi, ai dám bắt nạt con, cứ bảo Thái tử chống lưng cho.”

Ta hiểu Hoàng hậu nương nương đang ám chỉ ai.

Trong thiên hạ này, chỉ có Cố Thời Thanh mới có bản lĩnh khiến ta năm lần bảy lượt trở thành trò cười.

Lần thứ hai xuất giá, ta vẫn không kìm được mà đỏ ửng vành tai, trái tim cũng đập nhanh hơn.

Ta quỳ xuống, đón lấy thánh chỉ vàng rực từ tay thái giám.

Kể từ giây phút này, ta và Cố Thời Thanh không còn bất cứ quan hệ gì nữa.

Kiếp này, ta thành toàn cho hắn và Vân Diệu, để xem bọn họ sẽ có kết cục thế nào!

Rời khỏi Đông Cung, ta đến Cần Dương Công phủ.

Ta đã quyết định gả cho Thái tử.

Những tín vật tặng cho Cố Thời Thanh bao năm qua, nếu còn lưu lại chỗ hắn thì không còn thích hợp nữa.

Kiếp này, không có sự ngăn cản của ta.

Cố Thời Thanh khi đua ngựa đã ngã gãy chân, bị thương rất nặng, nhưng cũng vì thế mà giành được viên trân châu tím cho Vân Diệu, đổi lấy nụ cười của giai nhân.

Chuyện này còn trở thành một giai thoại trong hoàng thành.

Đám bạn của Cố Thời Thanh thấy ta đến thì thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện hắn vì Vân Diệu mà đua ngựa đã truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm.

Bọn họ tưởng ta ghen tuông, giận dỗi.

Ngay cả Cố Thời Thanh cũng nghĩ vậy, hắn nằm trên giường dưỡng thương với một cái chân què, vẻ mặt căng thẳng nhìn ta:

“Anh Nhi, nàng đi đâu vậy? Biết ta bị thương mà cũng không đến thăm ta sao?”

“Có phải đang giận dỗi không? Viên trân châu tím đó là thứ Diệu Diệu thích, sau này nếu nàng thích cái gì khác, ta cũng sẽ liều mạng giành về cho nàng.”

Hắn hạ giọng, như đang dỗ dành ta.

Ta chỉ giữ vẻ mặt bình thản, đến một chút để tâm cũng không có.

Cố Thời Thanh cũng nhận ra sự bất thường của ta.

Hắn lập tức chống tay ngồi dậy, giọng điệu trở nên nghiêm trọng:

“Thẩm Anh, chỉ là một viên trân châu thôi mà.”

“Nàng đường đường là đại tiểu thư Tướng phủ, còn để ý một viên trân châu sao? Không thể nhường cho Diệu Diệu một lần được à?”

Ta lạnh nhạt mở lời: “Ta không để ý.”

Cầm thánh chỉ sắc phong trong tay.

Sính lễ Đông Cung đưa tới chất đầy hai xe lớn, trân châu ngọc ngà nhiều vô kể, ta há lại thèm để ý một viên trân châu nhỏ bé?

Thế nhưng, Cố Thời Thanh không hề thở phào, mà đôi mày càng nhíu chặt hơn, chất vấn:

“Vậy tại sao nàng không đến thăm ta? Trước đây nàng quan tâm ta lắm mà.”

Phải rồi, trước đây từng chút từng chút một của hắn ta đều để tâm.

Chỉ một cơn gió lay động cỏ cây cũng khiến ta lo lắng bất an.

Hắn biết rõ tất cả, nhưng vẫn dung túng Vân Diệu nghênh ngang như thế.

Hắn đem tất cả sự quan tâm sủng ái từng dành cho ta, từng chút một chuyển hết sang cho Vân Diệu.

Không chỉ Cố Thời Thanh, ánh mắt của cả phòng đều đổ dồn về phía ta.

“Thời Thanh đừng nghĩ nhiều, hai người có hôn ước, tháng sau là thành thân rồi.”

“Thẩm Anh là người quan tâm ngươi nhất, thanh mai trúc mã bao nhiêu năm trời.”

Cố Thời Thanh cầm lấy món đồ trang trí bên tay ném mạnh xuống đất, nhíu mày: “Để tự nàng ấy nói!”

Ta chậm rãi mở miệng: “Ta không đến thăm huynh, là vì bận ở trong phủ thêu áo cưới.”

Đôi mày đang nhíu chặt của Cố Thời Thanh mới giãn ra.

Đáng tiếc hắn không hỏi cho rõ, ta đang thêu áo cưới vì ai.

Chương trước Chương tiếp
Loading...