Bỏ Trốn Sau Khi Làm Ấm Giường Cho Hầu Gia

Chương 2



6

Nàng từng nói với ta, bản thân chỉ mong làm việc chăm chỉ, đợi gia cảnh khá hơn thì chuộc thân về nhà gả cho người tử tế.

Nay cuối cùng cũng đã tích góp đủ bạc, ta lại đi cầu xin Chu Bỉnh An giúp một lời, chỉ chờ ngày về đoàn tụ với người nhà.

Cái lão thái bà chết tiệt kia, nhi tử say xỉn của bà ta ban đầu nhắm đến ta, nên bà ta nhìn ta thế nào cũng chướng mắt, cứ ngỡ ta giở trò quyến rũ con bà ta.

Thế nhưng ta là thị tỳ thân cận của Chu Bỉnh An, trong phủ ai mà không biết rõ quan hệ giữa ta với hắn, bà ta cuối cùng chỉ có thể mắng nhi tử mình một trận ra trò.

Sau chẳng rõ lại nhìn trúng Cảnh Thanh bên cạnh ta, cứ sống chết muốn nàng làm thiếp cho nhi tử mình.

Lưu bà bà cũng tin lời con mình nói rằng Cảnh Thanh dễ sinh nở, đã mấy lần bóng gió ám chỉ với nàng.

Nàng sợ đến mức chạy đến tìm ta.

Ba năm sống ở thế giới này, ta đã học được cách “khôn ngoan giữ mình”.

Ở hiện đại, làm sai chuyện gì thì ngủ một giấc là có thể làm lại từ đầu.

Nhưng ở đây… e rằng đến cả gân cốt cũng chẳng giữ được, nói chi đến làm lại.

Cho nên nhiều chuyện, ta thường lựa chọn nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng thuở ta mới vào phủ, không biết làm việc, nàng là người tốt bụng đã giúp ta không ít lần.

Bị Lưu bà bà đánh đập, cũng là nàng chăm sóc cho ta.

Không giúp nàng lần này, ta thật không yên lòng.

Ta gối đầu lên cánh tay hắn, ngón tay vẽ loạn trước ngực hắn: “Nô tỳ đương nhiên là nghe lời ngài.”

“Nhưng ngài đâu phải ngày nào cũng ở phủ, còn phải thượng triều, còn phải xử lý bao nhiêu việc, lúc ấy nô tỳ chẳng phải khổ sao?”

Hắn nắm lấy tay ta: “Bà ta bắt nạt ngươi?”

7

Lúc ta nhập phủ, Chu Bỉnh An mới đoạt lại được tước vị.

Hắn thuở nhỏ từng bị Đại phòng tính kế không ít, bên người không có ai thân cận.

Ngay cả lão phu nhân đương nhiệm của Hầu phủ, cũng từng có ý định để Đại phòng kế thừa tước vị của phụ thân Chu Bỉnh An.

Nếu không phải hắn có chí tiến thủ, đi theo đương kim Thánh thượng, e rằng đã sớm thành bộ xương khô dưới đất.

Khi ấy, ban đêm hắn thường giật mình tỉnh giấc, ôm lấy ta không chịu buông.

Ta biết hắn không dễ dàng, lại muốn sống tốt, đương nhiên luôn cảm thông và xót xa cho hắn.

Cho nên so với người khác, ta vẫn rất tự tin rằng mình có một vị trí trong lòng Chu Bỉnh An.

Để làm dịu lòng cảnh giác của hắn, ta xưa nay luôn giả vờ ngoan ngoãn lấy lòng, nhưng lần này... khác biệt.

Ta khe khẽ nức nở: “Ngài… nô tỳ… nô tỳ thật ra cũng không để tâm tới thân phận…”

“Hôm nay xin ngài chẳng qua là bởi vì… Lưu bà bà … nhi tử của bà ấy…”

“Hắn dựa vào việc mẫu thân mình là người thân cận bên cạnh lão phu nhân, lại dám...”

Mới nói được vài câu, ta đã vùi đầu vào ngực hắn mà khóc nấc lên: “Nô tỳ từng nói rồi, nô tỳ là trái tim của ngài kia mà…”

“Hắn thấy không ức hiếp được nô tỳ, liền muốn ra tay với Cảnh Thanh bên cạnh nô tỳ.”

“Nô tỳ thực sự rất sợ, nếu có một ngày ngài không ở đây…”

“Nô tỳ e là chẳng còn mặt mũi nào để gặp ngài nữa, chỉ còn nước... nhảy hồ lần nữa mà thôi...”

Hắn lập tức trừng ta: “Nói gì vậy hả?”

Sau đó lại dịu giọng, cúi đầu hôn lên trán ta: “Yên tâm, ngươi chỉ cần nghĩ đến ta là được, những chuyện khác... không cần ngươi lo.”

Dứt lời, thân hình hắn lại đè lên...

8

Chu Bỉnh An chẳng buồn nghe lão phu nhân phân giải, ngay sáng hôm sau liền sai người đưa cả nhà Lưu bà bà đến trang viện hẻo lánh.

Chưa đầy hai ngày sau, lại tra ra được vụ nhi tử Lưu bà bà cưỡng đoạt nữ tử lương thiện.

Lần này, đến lão phu nhân cũng cạn lời, chẳng thể biện bạch nổi.

Đêm trước khi Cảnh Thanh rời phủ, ta đưa cho nàng một phần bạc tích góp bấy lâu.

“Tỷ, tỷ lớn hơn muội, cũng hiểu muội không dễ gì sống qua được những ngày này.”

“Muội như thế này, rốt cuộc cũng chẳng thể kéo dài lâu được.”

Cảnh Thanh không nhận lấy túi bạc, chỉ dịu dàng nói: “Yến Liễu, Gia tuy khí sát nặng thật, nhưng cũng là một người xuất sắc hiếm có, đối với muội lại càng...”

Ta không muốn nghe thêm, ép ra vài giọt lệ, khẽ thở than: “Nhưng ngài rồi cũng sẽ cưới chính thê vào cửa.”

“Người chiều chuộng một thị tỳ như muội thế này, mà muội lại chẳng danh chẳng phận, Cảnh Thanh tỷ tỷ, muội có thể có kết cục tốt gì đây?”

“Muội đau lòng vì tỷ, tỷ cũng thương muội một chút, được không?”

Cảnh Thanh có người nhà chuộc về, còn ta không phụ không mẫu, không thân không thích, tìm người bên ngoài chuộc thân là điều không thể.

Dù có dựng một màn kịch, dùng thân phận giả thì với tính Chu Bỉnh An, hắn cũng quyết không để ta rời đi.

Nếu không muốn một đời bị vùi lấp trong nơi này, ngoài chuyện làm giả thân phận và lộ dẫn, ta chẳng còn con đường nào khác.

Trước kia, ta từng nói đùa với nàng về chuyện này, nàng chỉ xem như lời nói gió thoảng.

Nhưng lần này nghe ta nói mấy câu ấy cũng không khỏi do dự: “Nhưng nếu bị gia phát hiện, ta lo rằng...”

Thấy nàng đã có phần lung lay, ta vội vàng chớp thời cơ: “Muội tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến tỷ, tỷ chỉ cần nhận bạc, làm giúp muội thân phận và lộ dẫn, để lại tại tiệm bánh ở hẻm Liễu Kiều, là coi như xong việc.”

“Dù có xảy ra chuyện cũng chẳng ai tra được đến tỷ.”

“Phần bạc còn lại xem như muội tặng tỷ làm sính lễ tân hôn.”

9

Bảy ngày sau khi Cảnh Thanh rời phủ, ta lấy cớ muốn mua bánh cho Chu Bỉnh An, đến tiệm điểm tâm ở hẻm Liễu Kiều, lấy được thân phận và lộ dẫn giả.

Để an toàn, ta làm liền hai bộ, một nam một nữ, cùng hai bản lộ dẫn.

Đang loay hoay suy nghĩ xem giấu vào đâu cho kín đáo, sau lưng liền vang lên tiếng của Chu Bỉnh An.

Ta hoảng hốt, vội nhét hết giấy tờ xuống đáy hộp bánh.

Vừa xoay người lại đã bị Chu Bỉnh An kéo vào lòng: “Làm gì vậy?”

Ta thầm thở phào - may là không giấu đồ trong người, nếu không với cái kiểu hắn cứ sáp lại ôm ấp thế này, lỡ bị lộ thì toi.

“Gia, người làm nô tỳ giật mình!”

Ta vờ làm nũng, đẩy nhẹ hắn ra: “Nô tỳ mua cho ngài ít đồ ngon...”

Hắn kéo ta ngồi xuống, hỏi: “Ta thấy ngươi vừa mở hộp bánh ra, sao vậy? Có gì không ổn sao?”

Thấy hắn đưa tay muốn mở hộp, ta lập tức ôm lấy cánh tay hắn, nũng nịu: “Nô tỳ... nô tỳ chỉ là thèm miệng, muốn nhìn xem có gì ngon.”

Lúc này hắn mới thu tay: “Ta nói rồi, ta từ bao giờ thích ăn đồ ngọt chứ.”

Trên người hắn vương nồng mùi khói nồng nặc, khiến ta hắt hơi hai cái liền.

“Vừa điều tra vụ phóng hỏa ngoài thành, vội vàng về đây, chưa kịp thay y phục.”

Hắn giải thích rồi buông ta ra.

Sau đó, hắn đưa cho ta một vật: “Xem đi, ta đi tắm, thay đồ đã.”

Ta mỉm cười nhìn bóng hắn rời đi.

Thứ Chu Bỉnh An đưa cho ta - là một giấy tờ chứng minh thân phận thật sự.

Chỉ có điều, tên ghi trên đó là Yến Liễu, không phải tên thật của ta.

10

Ta vốn tên là Lâm Vọng Thư.

Mẫu thân đặt cái tên ấy là mong ta dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như ánh trăng cao vời vợi không thể với tới.

Chứ không phải cái tên gượng ép vô nghĩa Yến Liễu này.

Ta nhìn kỹ tờ giấy trong tay, thầm tán thưởng - người làm thân phận giả này quả thật có nghề, đến từng chi tiết nhỏ cũng không lệch một ly.

Bên kia bình phong vẫn vang lên tiếng nước chảy rào rào, ta vội vàng lấy giấy tờ dưới hộp bánh ra cất vào chỗ kín.

Giường của Chu Bỉnh An vẫn là do một mình ta dọn dẹp, người ngoài chẳng ai dám động vào, tự nhiên là nơi an toàn nhất.

“Thế nào, vui chứ?” Chu Bỉnh An tắm rửa xong, thay y phục chỉnh tề, quay lại.

Ta cầm lấy tờ giấy ấy, phải cố dằn lòng rất lâu mới nâng mắt lên, đôi mắt ngân ngấn nước: “Nô tỳ... nô tỳ cảm động quá... nhất thời không biết phải nói gì...”

Hắn ngồi xuống trước mặt ta, rút khăn tay lau khô nước mắt cho ta: “Đừng khóc, ta hiểu ngươi chịu ấm ức.”

“Từ hôm nay ngươi có thể sống như trước kia, không cần e ngại điều gì.”

“Qua một thời gian nữa, ta sẽ cưới ngươi về làm thê, sẽ không còn ai dám ức hiếp ngươi nữa.”

Chắc hắn nghĩ ta vẫn là nguyên chủ, không thể chấp nhận được cảnh từ tiểu thư rơi xuống làm tỳ nữ.

“Cưới với chẳng hỏi, ngài chỉ giỏi đem mấy lời này ra dỗ người.”

Cho dù ta có được thân phận nhà lành, với địa vị như Chu Bỉnh An, sao có thể cưới ta làm chính thê?

Ta còn chưa ngu đến mức tin thật.

Ta lấy bánh ra khỏi hộp, cười dịu dàng: “Ngài đã để tâm đến nô tỳ thế này, nô tỳ đã rất mãn nguyện rồi.”

Hắn chưa kịp nói gì đã bị ta nhét một miếng đầy chữ.

Mấy lời vẽ bánh thế này, tốt nhất vẫn là bớt nói thì hơn.

11

“Gia, nô tỳ còn muốn cầu xin ngài một việc.” Ta thừa thắng xông lên.

Hắn vừa ăn xong miếng điểm tâm trong miệng, nhướng mày ra hiệu cho ta nói tiếp.

“Nô tỳ muốn trở về Trì An, tế bái phụ mẫu huynh trưởng.”

Ta dõi theo sắc mặt hắn không rời, thấy hắn không nổi giận, liền nói tiếp: “Chuyện thành thân là đại sự, tuy rằng... nhưng nô tỳ vẫn muốn đích thân báo cho họ biết.”

Ta cúi đầu, dè dặt dò xét, lại khéo léo bày ra vài phần ủy khuất.

Chu Bỉnh An lập tức dịu giọng an ủi: “Chuyện nhỏ như vậy sao lại khiến ngươi tủi thân rồi?”

“Ngày mai đi làm lộ dẫn là được, gần đây ta bận rộn công vụ, e là không thể đi cùng ngươi.”

“Sau này nếu có dịp, ta nhất định sẽ cùng ngươi trở về.”

Ta cũng chẳng mong người đi theo ta làm gì cho thêm rắc rối.

“Không sao, nô tỳ đi xe ngựa trong phủ là được.”

Ta ngẩng mặt nở nụ cười: “Nô tỳ sẽ đem chuyện vui này, từng lời từng chữ, kể lại với phụ mẫu.”

Hắn nhìn vẻ mặt hân hoan của ta, hiếm khi cũng bật cười.

Tâm tình ta nhẹ nhõm, đưa tay vuốt lên má hắn: “Ngài sau này phải cười nhiều một chút, khi cười trông rất đẹp.”

“Sao? Ý là bình thường ta không đẹp?”

“Đẹp, đẹp chứ, dù ngài có thế nào, trong lòng nô tỳ cũng là đẹp nhất trần đời!”

“Ta thấy ngươi là ăn ngọt nhiều quá, miệng mồm mới dẻo như thế.”

“Trên đường về, gọi Trương Đại đi theo ngươi, mấy hôm nay kinh thành không mấy yên ổn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...