Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phúc Tinh Mười Năm
Chương 2
4
Ta đắc ý lắc lắc cổ, giống như vừa lập được một chiến công hiển hách, trong lòng vui đến mức muốn bay lên.
Buổi tối hôm ấy, ta được phụ hoàng tự tay bế về cung Vĩnh Thọ.
Mẫu hậu đã nghe Tôn mụ mụ kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày, trong lòng vừa sợ vừa hoảng. Đến khi tận mắt thấy ta bình an vô sự, sắc mặt người mới dần dịu đi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Bệ hạ, An An không thể tiếp tục nuôi cùng con bé kia được nữa.”
Phụ hoàng gật đầu không chút do dự:
“Sai người đưa Hàn Vũ sang cung khác đi, An An từ nhỏ thể trạng đã yếu, không nuôi bên cạnh, trẫm không yên lòng.”
Mẫu hậu nghe vậy liền gật đầu đồng tình, không có lấy một chút phản đối.
Sáng sớm hôm sau, ta liền thấy Tôn mụ mụ dẫn Hàn Vũ ra ngoài, giao cho một mụ mụ khác.
Người đó… chính là mụ mụ kiếp trước từng chăm sóc ta.
Vì Hàn Vũ bị đưa sang cung khác nuôi, những năm sau đó ta lớn lên bình yên hơn rất nhiều, thân thể cũng dần khỏe mạnh, cho đến tận năm năm tuổi.
Cũng bởi lý do sức khỏe, mọi chuyện lớn nhỏ của ta đều do phụ hoàng và mẫu hậu tự tay dạy dỗ, không để ai tùy tiện xen vào.
Thỉnh thoảng, các vị ca ca cũng sẽ đến dạy ta viết chữ, luyện nét bút, hoặc vẽ tranh.
Nhưng càng lớn, ta càng không thể không nghĩ đến một chuyện.
Hàn Vũ mỗi ngày đều có thể cùng các ca ca đến thư phòng học.
Nếu lỡ đâu… các ca ca dần thay đổi ấn tượng về nó thì sao?
Nếu bọn họ bắt đầu thấy nó đáng thương, rồi mềm lòng… thì sao?
Chỉ nghĩ đến thôi, ta đã không thể để yên.
Vì thế, ta ghé sát tai đại ca, thì thầm nhỏ nhẹ:
“Ca ca, An An học cùng với các huynh có được không?”
Hàn Thần Hứa liếc nhìn ta đang mím môi ủy khuất, ngón tay thon dài khẽ xoa đầu ta, cuối cùng chỉ có thể thở dài bất lực:
“Được rồi, theo ý muội.”
Hai ngày sau, trời vừa tờ mờ sáng, ta đã tự mình bò dậy khỏi giường.
Tôn mụ mụ kinh ngạc đến mức há hốc miệng, không tin nổi đây là chuyện công chúa nhỏ có thể làm được.
Ta cười tít mắt, vui vẻ cầm lấy chiếc túi nhỏ của mình:
“Mụ mụ, cho An An mang chút bánh ngọt theo nha~”
Tôn mụ mụ đành chịu thua, vừa cười vừa lắc đầu, rồi chuẩn bị cho ta rất nhiều bánh.
“Tiểu công chúa của ta, sao hôm nay lại tự nhiên muốn đi thư phòng học thế này?”
Ta chớp mắt, giọng mềm như bông:
“Có các ca ca ở đó, An An cũng muốn đi mà~”
Ta ngoan ngoãn đeo túi, rồi ngồi ngay ngắn bên ngoài điện, chờ đại ca tới đón.
Quả nhiên, chưa đến hai phút sau, bóng dáng đại ca đã xuất hiện.
“Hôm nay sao không ngủ nướng nữa?”
Hàn Thần Hứa cúi xuống, nhận lấy túi của ta, sau đó nắm tay ta dắt đi.
Ta nghiêm túc trả lời, bộ dạng như thể đang nói chuyện đại sự:
“Đi học thì không được ngủ nướng.”
Khi đại ca dắt ta vào thư phòng, mấy vị ca ca khác đã có mặt từ sớm.
“An An!”
“Hôm nay sao lại tới học vậy?”
“Có mệt không?”
“Ngồi cạnh ca ca nè~”
Ta lắc lắc đầu, bị mấy huynh làm cho náo loạn đến mức hoa cả mắt, đầu óc quay cuồng.
Đúng lúc ấy, Tề Thanh Phong đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng trước mặt, cuối cùng cũng không nhịn được bật cười.
“Tham kiến Công chúa An Lạc.”
Ta nép sau lưng Hàn Thần Hứa, len lén ngó nhìn hắn.
Con trai của Thừa tướng.
Người mà kiếp trước Hàn Vũ từng thầm thương trộm nhớ, một lòng một dạ không buông.
Chỉ là… không biết đời này, Hàn Vũ còn thích hắn nữa không nhỉ?
Ta khe khẽ cất giọng hỏi, giọng trẻ con trong veo:
“Huynh là ai vậy?”
Quả nhiên, còn chưa kịp để Tề Thanh Phong trả lời…
Hàn Vũ đã giận dữ chộp lấy bút lông, ném thẳng về phía ta.
“Ta ghét ngươi! Cút đi cho ta!”
5
Hàn Thần Hứa theo phản xạ lập tức chắn ta ra sau lưng.
Mấy vị ca ca khác cũng đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt đầy giận dữ nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ.
Ta khẽ níu vạt áo Hàn Thần Hứa, trong lòng lẩm bẩm...
Quả nhiên… vẫn còn thích hắn.
Hàn Vũ thấy ai nấy đều đứng về phía ta, giọng nói lập tức run lên, đầy tức tối và bất cam:
“Ngươi không được phép bước vào chỗ này!”
Thời gian gần đây, Hàn Vũ vẫn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, khiến các ca ca cũng dần tin rằng nàng đã được mụ mụ dạy dỗ lại cho tử tế, không còn như hồi nhỏ, suốt ngày chỉ biết bắt nạt người khác.
Hơn nữa, trong thư phòng xưa nay chỉ có một mình nàng là con gái.
Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý… đều đổ dồn về nàng.
Nhưng giờ ta vừa xuất hiện, tất cả lập tức đổi hướng.
Sự chênh lệch ấy… sao nàng có thể chịu đựng nổi?
Ta che giấu nét châm chọc nơi đáy mắt, bước lên trước hai bước, trên mặt lập tức bày ra vẻ đáng thương:
“Nhưng mà… phụ hoàng và các ca ca đều nói, ta có thể đến mà…”
Hàn Vũ tức giận lao tới, rõ ràng muốn đẩy ta ra ngoài.
Ta đỏ hoe mắt, ngẩng đầu nhìn về phía nhị ca—người luôn thương ta nhất.
Hàn Thần Niệm bắt gặp ánh mắt ấy của ta, nét lạnh lẽo trong đôi mắt lập tức như sắp tràn ra ngoài.
“Hàn Vũ, ngươi làm loạn đủ chưa!”
Giọng hắn lạnh đến mức khiến Hàn Vũ rùng mình.
Mấy năm nay, tuy Hàn Vũ không được nuôi bên cạnh phụ hoàng và mẫu hậu, nhưng dù sao cũng mang thân phận công chúa.
Người trong cung dẫu không thích nàng, cũng chẳng ai dám đối xử quá tệ.
Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị ai mắng nặng lời như vậy.
Giờ thấy nhị ca vì ta mà quát mình, nước mắt nàng lập tức tuôn ra như vỡ đê.
“Rõ ràng là nó bắt nạt ta trước mà!”
Ta im lặng, xoay người định bước đi, nhưng bất ngờ bị Tề Thanh Phong giữ lại.
“Nhị công chúa, bọn ta đều nhìn thấy rõ, công chúa An Lạc không hề bắt nạt ngươi.”
Thấy hắn đứng ra bênh vực mình, ánh mắt ta lập tức sáng rực. Ta lén ngước nhìn hắn, đầy cảm kích.
Tề Thanh Phong khẽ mỉm cười, rồi giống đại ca, chắn trước người ta.
“Nhị công chúa nên xin lỗi công chúa An Lạc mới phải.”
Hàn Vũ chẳng hề cảm thấy mình sai ở đâu.
Nàng trừng mắt, chỉ tay thẳng về phía ta, giận dữ hét lên:
“Ngươi tránh xa ca ca Phong của ta ra!”
Ta liếc nhìn mấy vị ca ca xung quanh, giả vờ buồn bã cúi đầu. Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, nghe qua khiến người ta xót ruột:
“Ca ca… An An về trước đây.”
Vừa dứt lời, ta quay người định đi.
Nhưng bàn tay đã bị đại ca siết chặt, giữ ta lại không cho rời khỏi.
“Về ngồi xuống đi. Trong cung này, không ai có thể đuổi muội.”
6
Nghe đại ca nói vậy, Tề Thanh Phong cũng buông tay ra, lặng lẽ lui sang một bên.
Hàn Thần Hứa dắt ta đến ngồi ở hàng đầu.
Mấy vị ca ca còn lại thấy vậy cũng xích ghế lại gần, vây quanh ta vào giữa, như thể muốn dùng cả thân thể của mình che chắn, bảo vệ tuyệt đối.
Hàn Thần Niệm thấy ta vẫn còn buồn bã, liền đưa cho ta con mèo gỗ vừa mới khắc xong.
Khóe môi ta khẽ cong lên, nhẹ nhàng nhận lấy:
“Cảm ơn nhị ca.”
Ta quý trọng đặt con mèo nhỏ lên bàn.
Nhưng niềm vui ấy còn chưa kéo dài được bao lâu…
Một nghiên mực bất ngờ bay thẳng tới, đập mạnh vào sau đầu ta.
Chỉ kịp nghe tiếng va chạm khô khốc vang lên, ta đã đau đến mức tối sầm mắt, cả người ngã xuống, ngất lịm tại chỗ.
Hàn Thần Hứa hoảng hốt, lập tức ôm lấy ta, giọng run rẩy:
“An An! An An!”
Nhưng mặc kệ hắn gọi thế nào, ta cũng chẳng có lấy một lời đáp lại.
Ngón tay hắn run rẩy chạm lên đầu ta, đầu ngón tay lập tức dính đầy máu.
Cảnh tượng ấy khiến cả thư phòng rối loạn.
Ai nấy đều hoảng loạn thất sắc.
“Đại ca mau đi gọi thái y!”
Hàn Vũ đứng đó, giận dữ nhìn ta đang hôn mê, giọng nói đầy hả hê:
“Đáng đời! Ngươi chính là nên chết đi! Ai cho ngươi đến chỗ này chứ…”
“Bốp!”
Câu nói đầy đắc ý của nàng còn chưa kịp dứt…
Một cái tát như trời giáng đã quật nàng ngã lăn xuống đất.
Nét cười thường trực trên mặt Hàn Thần Niệm đã biến mất không còn dấu vết.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến đáng sợ, gắt gao nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ như thể muốn nghiền nát nàng thành tro bụi.
Hàn Vũ ôm mặt, không thể tin nổi nhìn Hàn Thần Niệm.
Giọng hắn lạnh lẽo đến rợn người:
“Nếu An An có mệnh hệ gì… ta bắt ngươi đền mạng!”
Hàn Vũ run lên bần bật, bị khí thế của Hàn Thần Niệm dọa đến mức không thốt nổi câu nào.
Nhưng chỉ một lát sau, nàng lại như phát điên, gào lên đầy oán độc:
“Nó đúng là đáng chết! Nếu không có nó, ta mới là điềm lành! Là ta mới đúng là điềm lành!”
Ánh mắt Hàn Thần Niệm sắc lạnh như dao, nhìn chằm chằm vào nàng không chớp.
Hàn Vũ cắn răng cố kìm nước mắt, nhưng giọng vẫn vỡ ra vì uất ức:
“Ta chính là ghét nó! Ta ghét nó!”
Mà tất cả những chuyện ấy… ta đều không hề hay biết.
Khi mở mắt ra lần nữa, đầu ta đau như muốn nứt toác, trong bụng cuộn lên từng đợt buồn nôn.
Mẫu hậu ngồi bên cạnh, vành mắt đỏ hoe, sắc mặt mệt mỏi như vừa khóc cả một đêm.
Người đầu tiên phát hiện ta tỉnh lại là nhị ca.
“An An, muội thấy thế nào rồi?”
Đôi mắt ta cay xè, cố gắng mở to để nước mắt không rơi xuống.
Nhưng cơn đau trong đầu khiến ta không chịu nổi nữa.
“Ca ca… mẫu hậu… An An đau quá…”
Ta vừa khóc vừa đưa tay ôm lấy cánh tay mẫu hậu.
Mẫu hậu cũng không kìm được, nước mắt lặng lẽ rơi từng giọt, rơi xuống mu bàn tay ta nóng hổi.
7
Không lâu sau, phụ hoàng nhận được tin, vội vã chạy đến.
Vừa bước vào điện, người đã thấy ta được vây kín ở giữa, sắc mặt lập tức biến đổi, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Ta ngửi thấy hơi nước lạnh bám trên người phụ hoàng, liền nghẹn ngào hỏi:
“Phụ hoàng… Người bị dính mưa rồi ạ?”
“Phụ hoàng không sao.”
Ánh mắt phụ hoàng tràn đầy giận dữ, nhìn về phía ngoài điện, giọng nói lạnh như băng:
“Hôm nay cứ để con bé kia quỳ ngoài đó. Đợi đến khi An An khỏi hẳn, nó mới được về.”
Ta rũ mắt xuống, trong đáy mắt thoáng hiện nét đắc ý.
Chỉ là… lần này ta thực sự không ngờ bản thân lại bị thương đến mức như vậy.
Không thể tin nổi Hàn Vũ dám ra tay đánh ta ngay trước mặt bao nhiêu người.
May mà nó còn nhỏ, không đủ sức lực.
Nếu không… có lẽ ta thật sự đã không tỉnh lại nổi.
Ta kéo tay phụ hoàng, đôi mắt ngân ngấn lệ, giọng nói còn mang theo tiếng nức nở, yếu ớt đến mức khiến người ta nghe thôi cũng thấy đau lòng:
“Phụ hoàng đừng trách muội muội…”