Phúc Tinh Mười Năm

Chương 1



Lúc ta cất tiếng khóc chào đời, trận tuyết lớn kéo dài suốt cả tuần bỗng nhiên ngừng hẳn. Mây tan, trời quang, ánh nắng vàng rực rỡ như trải một lớp tơ óng lên khắp nhân gian.

Cả phủ còn chưa kịp vỡ òa vì vui mừng thì tiếng bà đỡ đã hoảng hốt vang lên, gần như thất thanh:

“Còn một đứa nữa!”

Trong phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều sững sờ, nhất thời chẳng ai thốt nổi một lời.

Bởi trước đó, quốc sư đã từng đoán mệnh thai, khẳng định chắc nịch rằng lần này Hoàng hậu nhất định sẽ sinh ra “thập toàn thập mỹ”.

Mà ta… vừa vặn chính là đứa con thứ mười.

Vậy nên sự xuất hiện của đứa con thứ mười một, hoàn toàn là điều không ai ngờ tới.

Ngay khoảnh khắc muội muội ta chào đời, bầu trời còn đang nắng ấm bỗng bị mây đen kéo đến che kín. Sấm sét ầm ầm nổ vang, như muốn xé toạc cả không trung.

Hiện tượng kỳ dị ấy khiến không ít người trong cung tái mặt vì sợ hãi.

Ta sinh thiếu tháng, thân thể yếu ớt, nhỏ bé đến mức trông như một con mèo con vừa mới mở mắt. Ngược lại, muội muội sinh sau lại trắng trẻo hồng hào, khỏe mạnh vô cùng.

Thái y bế ta sang một bên để kiểm tra, rất nhanh đã phát hiện tim ta đập nhanh bất thường.

Thế nhưng, trong mắt tất cả mọi người trong cung, ta là điềm lành, còn muội muội… lại là tai ương.

Từ đó về sau, ai ai cũng vô thức thiên vị ta.

Và càng lớn lên, sự thiên vị ấy càng ngày càng lộ rõ, chẳng buồn che giấu.

1

Ta mơ màng tỉnh dậy, dụi mắt rồi ngồi bật dậy trong cơn ngái ngủ.

Ngước nhìn quanh, ta thấy Hàn Vũ đang ngồi ở góc phòng, hai tay ôm một chiếc trống lắc, vui vẻ lắc qua lắc lại, tiếng “lộc cộc” vang lên giòn tan.

Ta lập tức chống tay xuống giường, cố gắng bò về phía nàng.

Nhìn thấy vậy, Tôn mụ mụ liền bước nhanh tới bên cạnh ta, giọng nói dịu dàng đầy chiều chuộng:

“Tiểu công chúa muốn cái trống lắc này, đúng không nào?”

Không chờ ta đáp, Tôn mụ mụ đã thẳng tay giật lấy chiếc trống từ tay Hàn Vũ.

Ta không kìm được mà nhoẻn miệng cười.

Tôn mụ mụ cúi xuống nhìn thấy nụ cười ấy, cũng bật cười theo, ánh mắt tràn đầy yêu chiều.

Hàn Vũ lập tức khóc òa lên, vùng vằng muốn giành lại, nhưng Tôn mụ mụ lại lạnh lùng gạt nàng sang một bên:

“Công chúa nhà chúng ta quý giá biết bao, muốn gì thì sẽ được cái đó.”

Ta chu môi, vẻ mặt đắc ý, thổi ra một cái bong bóng nhỏ lấp lánh.

Muội yêu quý à…

Chuyện này… mới chỉ là bắt đầu thôi.

2

Ta cầm chiếc trống lắc trong tay, lắc lư thích thú, chơi đến quên cả trời đất.

Cứ cách một lúc, mẫu hậu lại đích thân đến thăm ta.

Tuy rằng ai ai cũng cho rằng Hàn Vũ là tai họa, nhưng phụ hoàng vẫn luôn ghi nhớ rằng, dù thế nào đi nữa, Hàn Vũ cũng là con gái của người.

Dẫu sao cũng không thể tùy tiện đuổi khỏi cung được.

Thế nên phụ hoàng chỉ dặn dò các mụ mụ chăm sóc ta phải để tâm nhiều hơn một chút.

Mẫu hậu trong lòng cũng nghĩ như vậy.

Bởi vậy, lòng người trong cung đều ngầm nghiêng về phía ta.

Chỉ là trước mặt phụ hoàng và mẫu hậu, bọn họ vẫn biết thu liễm, không dám biểu hiện quá lộ liễu.

Ta nhìn mẫu hậu đang bước tới, đôi mắt tròn xoe mở to, giả vờ ngây thơ đáng yêu.

Tôn mụ mụ đỡ ta ngồi vững, ta liền nắm chặt chiếc trống lắc, vươn tay về phía mẫu hậu.

“Mẫu… trống…”

Mẫu hậu lập tức ngạc nhiên, ôm lấy ta vào lòng, vui đến mức ánh mắt cũng sáng rỡ.

“An An đúng là bảo bối ngoan của mẫu hậu, lúc nào cũng nhớ tới mẫu hậu.”

“Trống… cho…”

Ta mềm oặt tựa vào lồng ngực mẫu hậu, giọng nói vừa nhỏ vừa non nớt.

Kiếp trước, thật ra mẫu hậu đối với ta rất tốt.

Chỉ là về sau, Hàn Vũ cố ý giở trò hãm hại, mới khiến mẫu hậu dần dần thất vọng về ta.

Giờ phút này, mẫu hậu gọi ta một tiếng “tâm can bảo bối”, trong ánh mắt hoàn toàn không có lấy một chút bóng dáng của Hàn Vũ đang đứng bên cạnh.

Cũng chẳng thể trách mẫu hậu.

Ta mới mười một tháng đã có thể bập bẹ vài từ đơn giản.

Còn Hàn Vũ, từ lúc sinh ra đến giờ, mặc cho phụ hoàng mẫu hậu dỗ dành thế nào, nó vẫn không chịu hé môi nói lấy một lời.

Đối diện với một đứa trẻ biết cười, biết nói, biết làm nũng…

Hàn Vũ đương nhiên thường xuyên bị bỏ quên.

Nhưng để xây dựng hình tượng dịu dàng, lương thiện, ta vẫn giơ tay chỉ về phía Hàn Vũ đang ngồi một bên, mút ngón tay đầy nước dãi.

“Muội.”

Mẫu hậu lúc này mới sực nhớ ra bên cạnh còn một đứa trẻ nữa.

Chỉ là khi nhìn bộ dạng mặt mũi lấm lem nước miếng của Hàn Vũ, người thoáng do dự.

Tôn mụ mụ thấy vậy liền nhanh tay bế lấy Hàn Vũ, cố ý nói giọng ôn hòa:

“Nhị công chúa hôm nay cũng rất ngoan nhé.”

“Muội.”

Ta vẫy vẫy bàn tay nhỏ, giả vờ muốn với tới Hàn Vũ.

Ai ngờ Hàn Vũ lại vung nắm tay, đấm thẳng vào mặt ta.

Ta lập tức đỏ hoe mắt.

Mẫu hậu khẽ nhíu mày, vội vàng ôm ta tránh ra xa.

Người nhẹ giọng dỗ dành:

“An An đừng khóc, có mẫu hậu ở đây rồi.”

Nghe từng tiếng dỗ ngọt ngào của mẫu hậu, tiếng khóc của ta dần dần nhỏ lại.

Mẫu hậu cúi xuống, hôn nhẹ lên trán ta.

Ta khúc khích cười, dùng bàn tay múp míp ôm lấy khuôn mặt mẫu hậu, vừa cười vừa líu ríu.

Mẫu hậu ôm ta đặt lên giường.

“An An đừng trách muội muội, chắc nó cũng chỉ là vô tình thôi.”

Ta giả vờ như không hiểu, rồi thổi ra một cái bong bóng thật to.

Mẫu hậu thấy Hàn Vũ đã được Tôn mụ mụ dỗ ngủ, liền nhẹ nhàng ôm ta sang bên đó.

“Ngoan nào, ngủ đi nhé, lát nữa mẫu hậu lại đến.”

Tôn mụ mụ dịu dàng đón lấy ta.

Ta lim dim đôi mắt, há miệng ngáp một cái thật dài.

Mẫu hậu khẽ vuốt má ta rồi rời khỏi.

Tôn mụ mụ thấy ta sắp ngủ, liền nhẹ nhàng đặt ta nằm xuống cạnh Hàn Vũ.

Nhưng bà vẫn lo Hàn Vũ không ngoan, lỡ đâu đè trúng ta, nên trước khi đi còn cẩn thận dịch Hàn Vũ sang một bên.

Tiếng bước chân dần xa.

Ta lặng lẽ mở mắt, quay đầu nhìn về phía Hàn Vũ.

Nó ngủ say sưa, hoàn toàn không hay biết những gì sắp xảy ra.

Ta cầm chiếc trống lắc đặt bên cạnh, cố gắng kiềm chế đôi tay nghịch ngợm, cẩn thận từng chút một… đập lên mặt mình.

Tiếng “cốc cốc” vang lên.

Hàn Vũ bị đánh thức, ngơ ngác nhìn ta.

Thấy ta càng đập càng hăng, nó lại cảm thấy thú vị, lập tức bò tới giành chiếc trống.

Ta để mặc cho nó đoạt lấy.

Nó bắt chước y hệt như ta lúc nãy, từng cái, từng cái đập xuống mặt ta.

Cảm thấy thời cơ đã đến, ta liền há miệng gào khóc thật to.

Hàn Vũ thấy ta há miệng, liền lấy luôn cây gậy của trống nhét vào miệng ta.

Ta trợn tròn mắt kinh hãi, sữa vừa uống ban nãy phun hết ra ngoài.

Hàn Vũ cười khanh khách, dùng tay ấn lấy mặt ta, cố sức đẩy cây gậy vào sâu trong miệng.

Dù ta có giãy dụa thế nào cũng không thoát nổi.

May mà mấy vị ca ca sau giờ học đều sẽ ghé qua thăm ta.

Ta cũng đã tính toán kỹ thời gian, nên mới dám hành động như vậy.

Chỉ là ta thật không ngờ… Hàn Vũ lại có thể nhét cả cây gậy vào miệng ta.

Ngay lúc ta cảm thấy mình thực sự sắp chết đến nơi, bên tai bỗng vang lên mấy tiếng hét lớn.

Ta còn chưa kịp phản ứng, đã bị đại ca Hàn Thần Hứa ôm chầm lấy.

Khóe miệng và người ta toàn là sữa vừa nôn ra, trên mặt cũng chi chít vết đỏ do bị trống lắc đánh vào.

Hàn Thần Hứa lập tức sai người đi mời thái y.

Lần này, chuyện Hàn Vũ bắt nạt ta đã bị mấy vị ca ca trông thấy toàn bộ.

Bọn họ vốn đã nghe cung nhân bàn tán rằng Hàn Vũ là đứa mang vận xui, là tai tinh, là giống nòi trời sinh đã xấu xa.

Trước kia, bọn họ còn có thể gắng gượng nói đỡ đôi câu.

Nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến rồi…

Ta vừa khóc vừa nằm trong lòng Hàn Thần Hứa, mấy vị ca ca khác cũng vội vàng vây quanh.

Nhị ca Hàn Thần Niệm nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve má ta, giọng đầy đau xót:

“Phải đánh mạnh thế nào mới ra nông nỗi này chứ…”

Tôn mụ mụ nghe tin ta suýt bị đánh đến chết, sợ đến mức đánh rơi cả bình sữa vừa hâm nóng trong tay.

Bà run rẩy chạy vào phòng.

Đúng lúc đó, thái y vừa khám xong, liền va ngay vào Tôn mụ mụ ở cửa.

“Thái y! Công chúa có sao không?”

Thái y lắc đầu:

“Công chúa chỉ bị tổn thương một chút ở cổ họng, còn vết bầm trên mặt thì nghỉ ngơi vài hôm là sẽ tan hết.”

Tôn mụ mụ mặt mày trắng bệch bước vào, vừa quỳ phịch xuống đất định lên tiếng…

Hàn Thần Hứa đã mở miệng trước:

“Thôi miễn, không trách ngươi.”

Ta mắt đỏ hoe, ngước lên nhìn Hàn Thần Hứa, không nói lời nào.

Hắn thấy ta ấm ức như vậy, ánh mắt nhìn về phía Hàn Vũ cũng dần dần lộ rõ vẻ chán ghét.

Hàn Vũ lúc này hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nó túm lấy chiếc trống lắc bên cạnh, lại một lần nữa ném về phía ta.

Ta sợ hãi, khẽ khóc nức lên.

Hàn Thần Hứa nhíu mày, ôm chặt lấy ta, quay người rời đi.

Mấy vị ca ca khác cũng nhanh chóng bước theo.

“Đại ca, sau này không thể để An An nuôi cùng Hàn Vũ nữa.”

Hàn Thần Niệm nắm lấy bàn tay nhỏ của ta, trong mắt tràn đầy xót xa.

Ta ngừng khóc, nhưng mí mắt đã bắt đầu sụp xuống.

Trẻ con vốn dễ buồn ngủ, huống chi vừa mới khóc một trận như vậy.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nghe mấy ca ca không ngừng gọi “An An”, ta vô thức cong cong khóe miệng.

Chẳng trách kiếp trước Hàn Vũ lại hay khóc đến vậy…

Khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt là khuôn mặt quen thuộc của phụ hoàng.

Ta vui mừng, phun nguyên một bãi nước miếng lên mặt người.

Phụ hoàng lau mặt một cái, bật cười:

“An An của chúng ta chịu ủy khuất rồi.”

Ta dùng chân đạp nhẹ lên chân phụ hoàng:

“Phụ…”

Phụ hoàng đỡ lấy mông ta, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.

Nhìn đống tấu chương trên bàn, ta không chút do dự, vung tay nhỏ hất hết xuống đất.

“Nghịch quá đi.”

 

Chương tiếp
Loading...