Ông Sếp Cấm Dục Và Cô Em Gái Giả Mạo

Chương 9



**14**

Cuối tuần, Thương Dập hẹn tôi đi tới ngôi chùa có 3.800 bậc đá ấy.

Anh nói muốn đi tạ lễ. Tôi bảo anh còn chưa cầu nguyện thì tạ lễ cái gì. Anh nói: “Năm ngoái em xin chuỗi hạt Phật cho anh, anh phải đi báo với Phật tổ một tiếng — nguyện vọng của em anh đã nhận được rồi, giờ đổi lại anh đến xin một điều nguyện.”

Thế là chúng tôi bước từng bậc từng bậc dọc theo cầu thang đá. Ngọn núi không tính là quá cao, nhưng cầu thang đá rất dốc, leo được một nửa tôi đã thở hồng hộc phải bám vào đầu gối để nghỉ. Thương Dập đi đằng trước quay đầu lại nhìn tôi, lùi xuống hai bậc, đưa tay về phía tôi.

“Chuỗi hạt cũng cầu rồi, tay còn không được nắm sao?”

Tôi gạt tay anh ra, tự mình tiếp tục leo lên. Anh khẽ cười một tiếng ở phía sau.

Hôm đó ở trước điện Quan Âm, anh dập đầu ba cái, tôi đứng đợi bên cạnh. Anh nhắm mắt lẩm nhẩm rất lâu, tàn hương rơi xuống vương một chút lên ống tay áo cũng không hay biết.

Lúc đi xuống, tôi hỏi anh đã cầu nguyện điều gì. Anh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thứ nhất, sau này sinh nhật em phải để anh đón cùng. Thứ hai, sau này bị cảm thì tự đi bệnh viện, không được thức khuya kèm ai học bài nữa. Thứ ba — bao giờ thành hiện thực anh sẽ cho em biết.”

“…Cầu nguyện mà cũng có trò trả góp nữa à?”

Anh không trả lời. Chỉ kéo lấy tay tôi nắm chặt, đút vào trong túi áo măng tô của anh. Động tác này diễn ra quá tự nhiên, tự nhiên đến mức giống như trong 4 năm qua, ngày nào anh cũng đã diễn tập trong đầu vô số lần, chỉ chờ một cơ hội thích hợp để thực hiện nó ngoài đời thật.

Ánh nắng mùa thu lọt qua kẽ lá cổ thụ, in bóng hai chúng tôi đan xen vào nhau trên nền đá xanh.

**15**

Thứ Hai đi làm, Lục Kiều theo thường lệ lại chặn đường tôi ở cửa thang máy.

“Nghe nói Thương tổng giao phần kế hoạch cốt lõi của dự án Q4 cho cô làm độc lập à? Cố Tri, cô rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì vậy? Quan hệ của chị gái cô không đủ trình, cô lại còn lén lút sau lưng Thương tổng…”

Cửa thang máy đúng lúc đó mở ra. Thương Dập đứng bên trong, áo vest vắt trên tay, ngón tay đang ấn giữ nút mở cửa. Anh nhìn Lục Kiều, ánh mắt bình lặng như một cốc nước lạnh không gợn sóng.

“Cô Lục, những lời cô vừa nói, hãy nói lại lần nữa xem. Nói ngay trước mặt tôi này.”

Mặt Lục Kiều tái mét. Cô ta há hốc miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Thương Dập không gặng hỏi tiếp, chỉ buông ngón tay khỏi nút mở cửa, vẫy vẫy tay với tôi: “Cố Tri, vào đây.”

Tôi bước vào thang máy, cánh cửa từ từ khép lại trước mặt Lục Kiều. Thương Dập bấm số tầng, giọng không lớn nhưng đủ để nghe rõ ràng: “Từ nay về sau, kiếm chuyện với cô ấy chính là kiếm chuyện với tôi. Cái đạo lý này, có một số người cần phải làm quen lại cho tốt.”

Đám bình luận xuất hiện một mảng im lặng bao trùm. Sau đó lác đác trôi qua vài dòng:

 

[… Nam chính có phải là chọn sai phe rồi không? Không, kịch bản sai cmnr.]

[Cứu mạng, sao cốt truyện không đi theo danmaku thế này!]

[Hình như em gái đến thật rồi mấy má ơi.]

**16**

Ba tháng sau, dự án Q4 nghiệm thu hoàn tất. Tôi đứng một mình trên bục, hoàn thành trọn vẹn toàn bộ buổi thuyết trình. Cặp kính gọng không viền mới thay thế cho gọng kính cũ kỹ, bộ suit tôi mặc là do chị gái đi chọn cùng — một bộ váy vest màu xám khói, không quá phô trương nhưng đủ thanh lịch, chuyên nghiệp. Tôi đổi kiểu tóc, thỉnh thoảng cũng tháo kính và đeo lens. Không phải cố ý thay đổi, mà là dạo này tôi ngủ ngon hơn, tia máu trong mắt giảm bớt, cả người trông cũng rạng rỡ, có sức sống hơn.

Bên dưới khán đài là đại diện đối tác, nhà cung cấp, ban lãnh đạo công ty, và Thương Dập — người đang ngồi chính giữa hàng thứ hai. Kết thúc buổi báo cáo, người phụ trách bên đối tác đứng dậy vỗ tay, nói rằng đây là phần trình bày dự án rõ ràng, rành mạch nhất mà ông từng nghe trong năm nay. Giám đốc đi tới vỗ vai tôi, nói rằng sau Tết sẽ có một vị trí Quản lý dự án bị trống, bảo tôi có thể cân nhắc tham gia ứng tuyển.

Chị gái ngồi ở cuối phòng họp lén lút giơ ngón tay cái lên với tôi. Lục Kiều ngồi ở một góc, cúi gầm mặt giả vờ ghi chép, ngòi bút vẽ vô số vòng tròn lộn xộn trên giấy.

Đám bình luận đã không còn xuất hiện từ rất lâu rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...