Từ Hôn Thành Công, Thu Luôn Tướng Quân

Chương 3



05

Ta rất quen thuộc Hầu phủ.

Trong hậu viện có một khoảng trồng đầy hoa hải đường, đang vào mùa nở rộ.

Bất tri bất giác, ta đi tới đó.

Trong bóng hoa mờ ảo, ta nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Chưa kịp phản ứng, người đó đã quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào ta.

Ta bị nhìn đến đầu óc choáng váng.

Cố giữ bình tĩnh, hành lễ:

“Bùi… Bùi tướng quân.”

Hắn chắp tay:

“Thẩm cô nương.”

Sau đó là một khoảng im lặng, chỉ còn tiếng gió lay cành hải đường.

Ta vuốt tóc, cười gượng:

“Trùng… trùng hợp thật, hôm nay lại gặp ngài ở đây.”

Nói xong liền hối hận.

Chẳng phải là ta tự thừa nhận đêm đó mình đã thấy… cái đó của hắn sao?

Ta chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Bùi Liễm lại rất tự nhiên.

Hắn nói:

“Không trùng hợp.”

“Hôm nay ta tới vì cô.”

Ta sững lại, ngẩng đầu:

“Vì… vì ta?”

Ta lùi lại mấy bước, ôm cổ:

“Ta… ta tuy có thấy cái đó của ngài, nhưng ngài cũng không thể… cái đó với ta!”

“Dù sao ta cũng không cố ý nhìn thấy…”

Hắn định giải thích, bước về phía ta.

Ta hét lên:

“Đừng lại gần!”

“Ta… ta dù sao cũng là con quan, ngài… ngài không được tùy tiện ra tay!”

“Hơn nữa ta là con dâu Hầu phủ!”

“Đây là địa bàn của ta!”

Ta ưỡn ng//ực, giả vờ hung dữ:

“Ngài dám động vào ta, ta cho ngài biết tay!”

Bùi Liễm trầm mặc.

Một lát sau mới nói:

“Thẩm cô nương, cô hiểu lầm rồi.”

“Ta không định làm gì cô.”

“Ta đến để cảm tạ.”

Ta mở to mắt:

“Hả?”

“Cảm tạ?”

Hắn gật đầu:

“Hôm đó nếu không có cô xuất hiện, ta e là không thể nhanh chóng tỉnh táo lại.”

“Làm cô nhiễm phong hàn, là lỗi của ta.”

Ta không hiểu lắm.

Nhưng biết hắn không định hại mình, ta thở phào:

“À… chuyện nhỏ thôi, không đáng kể.”

“Ngài không cần để tâm.”

Nói xong, hắn cúi người hành lễ.

“Không phải chuyện nhỏ.”

“Ta nợ cô một ân tình. Nếu cô cần, Bùi mỗ nhất định xông pha khói lửa, không chối từ.”

Ta ngơ ngác nhìn hắn hồi lâu.

Cái đầu nhỏ nhanh chóng xoay chuyển.

Ta không cần hắn xông pha khói lửa.

Nhưng… đúng là có một việc muốn nhờ hắn.

Ta hỏi:

“Ngài nói thật chứ?”

“Thiên chân vạn xác.”

“Vậy… ngài cưới ta đi.”

Hắn khựng lại.

Ta bổ sung:

“Ta biết gia thế ngài cao, lại có quân công, ta không xứng.”

“Nhưng ngài đã nói muốn báo ân.”

“Vậy giả thành hôn, được không?”

“Ngài giúp ta hủy hôn với Hầu phủ.”

“Sau khi thành thân, ba năm không can thiệp vào nhau.”

“Ba năm sau có thể hòa ly.”

“Bùi tướng quân thấy sao?”

Không chút do dự, hắn nhẹ giọng:

“Được.”

06

Vài ngày sau là sinh nhật Vệ Cẩn.

Hắn mở tiệc riêng ở Quảng Vân Lâu, còn gửi thiếp mời cho ta.

Hoàng thử lang chúc tết gà, chẳng có ý tốt.

Nhưng tiểu nương cứ thúc ép ta đi.

Quà mừng chọn tới chọn lui, bà hận không thể lấy hết của cải ra để ta nở mặt.

Còn trang điểm cho ta rực rỡ hơn cả hoa phù dung mùa xuân.

Đến Quảng Vân Lâu, người đã đông đủ.

Cô nương họ Trâu cũng có mặt.

Nàng ngồi bên trái Vệ Cẩn, hai người trông như một đôi trời sinh.

Thấy ta tới, nàng định đứng dậy nhường chỗ, lại bị Vệ Cẩn giữ lại.

Hắn nhìn ta, lười nhác nói:

“Bên kia còn chỗ, nàng ngồi đó đi.”

Một góc rất nhỏ.

Thôi vậy… người ta là quý tộc, ta chỉ là kẻ nhỏ bé, không chấp.

Nhưng vừa ngồi xuống, đám công tử ăn chơi bắt đầu nói những lời khó nghe.

“Tiểu Hầu gia thật có phúc, một chính thê một thiếp đều có mặt, còn chưa thành thân mà đã hòa thuận như vậy, thật khiến người khác ghen tị!”

“Đúng vậy, cô nương họ Trâu nổi danh hiền thục dịu dàng, xứng đôi với tiểu Hầu gia nhất rồi…”

Cô nương họ Trâu đỏ mặt, rõ ràng cũng không ngờ đám người này lại đem những lời như vậy nói thẳng ra trong hoàn cảnh này.

Có người nhắc đến ta:

 “Ê, Thẩm cô nương sao không nói gì?”

“Chẳng lẽ ghen rồi, đau lòng đến mức không nói nên lời?”

Vệ Cẩn đắc ý nhướng mày, quan sát biểu cảm của ta, cười nói:

 “Chuyện thê hay thiếp gì đó, còn chưa có gì chắc chắn.”

“Con gái da mặt mỏng, mọi người đừng trêu nàng nữa.”

“Nếu không lát nữa e là sẽ khóc mất.”

Hắn ước gì ta khóc.

Tên này từ nhỏ đã thích trêu chọc ta.

Hắn nói thê tử phải được “dạy dỗ”, phải nghe lời phu quân, tam tòng tứ đức, lấy chồng làm trời.

Ta không nghe.

Hắn từ nhỏ được nuông chiều, không chịu nổi việc có người không xem hắn là trung tâm, lại còn thường xuyên làm trái ý hắn.

Cho nên, hắn bắt đầu bắt nạt ta.

Lời nói sỉ nhục, hành vi chèn ép…nhưng tất cả đều vô dụng với ta.

Ta căn bản không để trong lòng, giả ngu giả khờ là sở trường của ta.

Lúc nhỏ còn có thể như vậy, huống chi hiện giờ đã có đường lui, ta càng không bao giờ thuận theo hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...