Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thành Thân Với Kẻ Tàn Bạo
Chương 5
10.
"Phu nhân ngày hôm qua làm rất tốt! Muội tưởng rằng với tính cách của người, kể cả có biết cũng không làm như vậy chứ?"
Hoạ Nguyệt vui vẻ chải tóc cho ta.
Ta muốn thay đổi cái nhìn phiến diện này của muội ấy nên liền cất lời: "Thật ra, ta cảm thấy Vương gia và nàng ấy ở bên nhau cũng tốt. Chỉ có điều nàng ấy nhất quyết muốn dẫm đạp ta, chỉ có thể nói là lời của Phật khó thay lòng dạ quỷ..."
Hoạ Nguyệt cài tên tóc ta một nhành hoa: "May mà Vương gia vẫn luôn nghiêng về phía phu nhân, muội đã nói rồi mà, phu nhân hiểu lầm Vương gia rồi."
Ta sợ Hoạ Nguyệt lại có những suy nghĩ không đúng đắn về tình cảm của Vương gia giành cho mình nên đành nói tiếp: "Dù thế nào thì ta cũng được tính là chính thất, không cần phải lo lắng đến cô nàng không có danh phận đó. Vương Gia làm việc gì cũng để ý đến bộ mặt của ta là điều tất nhiên."
Sở dĩ ta bất ngờ là bởi vì, trước nay ta đều cho rằng Tô Vũ là một kẻ không có lấy một chút thiện lương...
Hôm qua Tô Vũ thấy ta quát nạt kẻ khác, không những không trách mắng mà còn cười rất vui vẻ, không bao lâu sau thì hồ hởi đi tắm.
Sau đó thì thản nhiên nói chuyện với ta nguyên một ngày, cho đến khi ta buồn ngủ tới mức không thể nghe rõ lời chàng nữa, chàng mới chịu trở ra.
"Được rồi, đi thôi."
Hoạ Nguyệt sớm đã quen với phong cách của ta, thu dọn một vài món đồ rồi nhanh nhẹn chạy theo: "Hôm nay phu nhân muốn ăn gì? Để nô tỳ đi mua là được ạ."
"... Không phải."
Xem ra Hoạ Nguyệt có cái nhìn phiến diện về ta quá.
"Ta đi thắp hương."
"Sao đột nhiên lại đến chùa ạ?"
Ta thật ra muốn đi dạo phố nhưng lại không muốn nói thẳng, nên chỉ đành đáp: "Đương nhiên là để cầu phúc cho Vương phủ, hy vọng Vương gia sẽ bình an vô sự, sớm ngày tu thành chính quả với cô nương kia, để ta có thể đi một con đường riêng của mình."
11.
Thực sự không thể tin được.
Ai có thể ngờ rằng Hoạ Nguyệt - nữ nhi có vẻ ngoài yếu ớt, nhỏ bé bên cạnh ta thực tế lại đeo một chiếc roi da ở eo, hơn nữa lại còn có tài đ.ánh đ.ấm?
Nếu không phải muội ấy chiến đấu với những tên c.ướp bịt mặt cầm đao trước mặt, ta sẽ không bao giờ tưởng tượng ra cảnh tượng này.
Hoạ Nguyệt không quên nhắc nhở ta: "Phu Nhân mau chạy đi!"
Nói thì hay lắm, ta cũng muốn như vậy.
Nhưng chân ta mềm nhũn rồi, không thể chạy được nữa.
Một thanh đao xuất hiện trước mắt ta như đang trực chờ lao tới.
Cả người ta cứng đờ, đầu óc bắt đầu quay cuồng, ta nghĩ về cuộc đời của mình, về những chuyện đã qua.
Đột nhiên một thanh đao nữa xuất hiện từ phía sau, chặn lại sự tấn công ở đằng trước, làm ngắt quãng dòng hồi tưởng liên miên kia. Ta đầy cảm kích quay đầu lại thì nhận ra người mới tới bịt mặt kín mít, chỉ để lộ cặp lông mày hình lưỡi kiếm và một ánh mắt lạnh lùng.
Ta mừng khôn xiết, đang định hô hào cảm tạ tráng sĩ khác đến cứu mình, không ngờ rằng đối phương bất ngờ kéo tay ta lại rồi vặn ra đằng sau, động tác dứt khoát, lạnh giọng nói: "Ngươi điên rồi ư? G.iết ả ta thì chúng ta lấy ai làm con tin?"
Thì ra là một giuộc
Hoạ Nguyệt muốn đến cứu ta nhưng lại không tài nào thoát khỏi sự tấn công dồn dập của chúng, không bao lâu sau thì cũng bị khống chế.
Kẻ vừa giữ tay ta ra hiệu cho đồng bọn của hắn:
"Đây là Cửu Vương Phi? Đưa đi."
Ta hắng giọng, trước khi đối phương kịp nhét giẻ vào miệng, lớn tiếng nói: "Các ngươi muốn b.ắt c.óc Cửu Vương phi thì liên quan gì đến Linh Linh ta, ta là con gái của Cảnh Chiêu Lâm cơ mà?"
Hoạ Nguyệt ở bên cạnh khẽ thì thầm: "Phu Nhân, Đoạn Vương là Vương gia thứ 9 của hoàng thất, nên ..."
"..."
Làm lỡ dở thời gian của các vị rồi
13.
Mồm mắt bịt kín, ta bị quăng lên xe ngựa, mơ mơ màng màng không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng “được” ném xuống đất.
Dọc đường, tiếng người dần biến mất, tim ta cũng lặng đi, đoán chừng là đang đi tới vùng núi sâu hẻo lánh. Thế là xong, thế này thì kể cả có người muốn tới cứu ta cũng chẳng biết đường nào mà lần mất.
Bị bịt kín không lên tiếng được, lại chịu rung lắc suốt cả đường đi, ta không nhịn được mà thể hiện sự khó chịu ra mặt.
Bỗng nhiên trước mắt lạnh toát, có bàn tay bỏ hết những thứ đang chắn trên người ta đi, ta lập tức há mồm hít lấy hít để, lúc này lồng ngực mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trước mặt là tiểu ca ca có đôi mắt xinh đẹp ban nãy.
Ta nhìn xung quanh, có vẻ là một ngôi miếu hoang.
Bên cạnh vang lên tiếng nói: “Đây chính là Cửu Vương phi được Đoan Vương nâng niu, sủng ái hết mực trong truyền thuyết đây sao?”
Tiểu ca ca lạnh giọng, đáp một câu “Chắc chắn rồi”, thanh âm trong mát như suối chảy, tách biệt hoàn toàn với vẻ hoang tàn nơi đây.
Ta: “...”
Cái gì vậy trời?
A di đà phật, Tô Vũ dữ hơn hổ, mà lời đồn còn dữ hơn Tô Vũ nhiều. Chẳng ai biết ta trong phủ ngày ngày bị cà lên khịa xuống, thế mà vào miệng người khác lại trở thành như thế này, thậm chí còn hại ta bị người ta b.ắt c.óc nữa.
Tô Vũ ơi là Tô Vũ, ta bị chàng hại quá thảm rồi.
Ta bất lực, cực kì muốn nói với bọn họ rằng các vị bắt nhầm người rồi, Đoan Vương đối với ta một chút tình cảm cũng không hề có. Ta không biết rốt cuộc các ngươi muốn cái gì, nhưng việc lấy ta để uy hiếp chàng ấy căn bản là chẳng có tác dụng gì cả.
Nhưng cũng không thể nói vậy được, ta hiện đang là con tin, phải lợi dụng nó để còn giữ cái mạng này lại, giờ mà bọn chúng biết sự thật giữa ta và Tô Vũ, e rằng ta đã sớm tiêu rồi cũng nên.
Nghe điệu bộ của hắn xem chừng là không khó nói chuyện, ta đợi một lúc cho thuận khí, cất lời: “Vị tráng sĩ này, có chuyện gì chúng ta từ từ bàn, có cần tiền tài cũng không thể hại người đúng chứ, các vị cần gì, ta sẽ dốc hết sức nghĩ cách đáp ứng, cũng sẽ không báo quan, các ngài hạ thủ lưu tình, tha cho ta đi mà”.
Hắn ta không nói gì, quay người định đi.
Ta hết cách, bất đắc dĩ kéo Tô Vũ vào: “Tính cách của phu quân ta, các ngươi cũng không phải không biết. Nếu bây giờ thả ta đi, ta còn có thể coi như chưa có gì xảy ra, còn để chàng ấy biết chuyện, thì ta không giữ nổi cái đầu cho các ngươi đâu đó”.
Hắn dừng bước, tựa như hơi cười, cảm xúc không chút xao động: “Còn chưa biết đầu kẻ nào sẽ rơi”.
Lòng ta lạnh đi.
Người bên cạnh lẩm bẩm: “Lắm miệng thật” xong lại nhét kín miệng ta.
Người kia quay lại nhìn, phất phất tay, tiến tới phía này ngồi xuống cạnh ta: “Mấy người đi đón đội bên đó, ở đây đã có ta”.