Phù Dung Mệnh Bạc

Chương 5



09

Sau khi xuất cung, ta đi đường bộ vòng vèo, rồi lại chuyển sang đường thủy.

Qua mấy phen trắc trở, cuối cùng cũng đặt chân về cố thổ Thái Thương.

Ta biết, Tiêu Sở Hà chưa từng yêu ta.

Nhưng một cung nữ thấp hèn như ta… lại dám tính kế hắn.

Với tính tình của hắn, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha.

Ta thay xiêm y, đổi tên đổi họ.

Ta không có bản lĩnh gì hơn người.

Chỉ là… làm điểm tâm khá tốt.

Trước kia ở trong thâm cung, ngày tháng dài đằng đẵng.

Mà hắn lại kén ăn.

Ta liền ngày ngày nghiên cứu món mới, coi như giết thời gian.

Về Thái Thương, ta mở một tiệm bánh nhỏ ven phố.

Khách không nhiều.

Nhưng khách quen lại lui tới không dứt.

Lâu dần, cũng có chút danh tiếng nho nhỏ.

Kiếm không nhiều.

Nhưng đủ sống.

Được cái thanh tĩnh tự tại.

Hàng xóm láng giềng gặp nhau chào hỏi.

Khói lửa nhân gian bình dị.

Năm tháng yên ổn.

Ta vốn tưởng… có thể cứ như vậy mà sống hết đời.

Cho đến một ngày

Trong tiệm xuất hiện một vị khách quen.

Nam tử dáng người cao thẳng.

Trên mặt đeo mặt nạ.

Hắn nhìn ta.

Rồi giơ tay tháo xuống.

Là Hoắc Vô Diễm.

Ta khẽ cong môi.

Những ngày trước khi rời cung

Ta từng đứng chờ hắn trên con đường vào cung.

Thẳng thắn hỏi:

“Ta sắp đi rồi… chàng có bằng lòng theo ta về Thái Thương không?”

Ta chưa từng cưỡng cầu.

Chỉ đơn giản nói ra.

Hắn không trả lời ngay.

Sau đó… cũng không xuất hiện nữa.

Ta đã cho rằng

Đó là lời từ chối.

Không ngờ…

Hắn vẫn đến.

Trong lòng ta dâng lên một tia vui mừng rất khẽ.

Hoắc Vô Diễm tùy ý ngồi xuống.

Giọng điệu vẫn thẳng thắn như cũ:

“Tai mắt của hoàng thượng truy rất gắt.”

“May mà ta đã cắt đuôi được.”

Ta khẽ siết tay.

Trong lòng đã sớm có tính toán

Nếu hắn do dự, hoặc mang theo phiền phức…

Ta sẽ rời đi.

Nhưng hắn đặt chén trà xuống.

Khi nhìn ta, ánh mắt sáng rực.

“Có lẽ một thân võ nghệ này của ta…”

“Chính là để một ngày nào đó… dùng vì nàng.”

Ta khẽ sững lại.

Hiện giờ, kỹ thuật “hóa xấu” của ta đã rất thuần thục.

Ai nhìn cũng chỉ thấy một gương mặt bình thường đến khó coi.

Đôi khi chính ta soi gương cũng giật mình.

Thế mà

Hoắc Vô Diễm lại không hề ghét bỏ.

Hắn nhìn ta hồi lâu.

Rồi gãi đầu, có chút bối rối:

“Lông mày nàng… sao khác rồi?”

“Trước kia nhìn… đáng yêu hơn.”

“Da cũng đen đi một chút.”

Hắn ngừng một lát, rồi nói tiếp:

“Sau này có ta ở đây.”

“Không cần nàng vất vả mưu sinh nữa.”

Ta ngẩn ra.

Hóa ra trong mắt hắn

Ta chỉ là lông mày khác đi, da sậm hơn một chút.

Chứ không phải xấu xí.

Không hiểu sao…

Trong lòng ta lại khẽ vui.

Một niềm vui rất nhẹ.

Nhưng lại rất rõ ràng.

10

Những ngày sau đó, bình đạm mà yên ổn.

Nghe nói trong cung không còn được thái bình như trước.

Tiêu Sở Hà không phải người ôn hòa hiền lương.

Nhưng… là một đế vương đủ tiêu chuẩn.

Về sau lại nghe tin—

Hoàng hậu bình an sinh hạ một công chúa.

Đặt tên một chữ: Nguyên.

Ta thật lòng vui thay nàng.

Chỉ tiếc… không có duyên đích thân chúc mừng.

Hàn ý dần đậm, mùa đông phủ lạnh.

Tình cảm giữa ta và Hoắc Vô Diễm cũng theo năm tháng mà sâu thêm.

Hắn thông minh thấu suốt.

Đến Thái Thương không lâu đã tìm được đường sinh kế.

Hiện giờ chuyển sang kinh thương, thường xuyên bôn ba bên ngoài.

Chúng ta tụ ít, xa nhiều.

Mấy ngày nay hắn ra ngoài bàn chuyện làm ăn.

Sáng sớm, sương lạnh thấu xương.

Ta quấn chặt áo, mở cửa tiệm.

Gió lạnh luồn vào vạt áo.

Tiếng trò chuyện của mấy đại nương bên ngoài lẫn vào tai:

“Sáng nay có người đưa một phong thư, chỉ đích danh gửi cho Thẩm Từ Âm.”

“Không tìm được người, nên để trên cầu đá rồi.”

“Nghe nói lai lịch không nhỏ.”

“Thẩm Từ Âm? Trước kia chẳng phải là cung nữ trong cung sao?”

“… ”

Ta ôm lò sưởi tay, chậm rãi đi về phía cầu đá.

Quả nhiên, có một phong thư nằm đó.

Ta mở ra.

Khóe mắt khẽ cong.

Là thư của Hoàng hậu.

Từng câu từng chữ, đều là nhớ mong.

Nàng kể chuyện thường ngày trong cung.

Cũng nhắc đến tiểu công chúa.

Cho đến cuối thư...

“Ngươi không về nhà phụ thân sao?”

“Đợi Nguyên nhi lớn thêm một chút, bổn cung sẽ xuất cung tìm ngươi.”

“Ngươi… có còn ở Thái Thương không?”

Ta khựng lại.

Chữ viết giống hệt.

Giọng điệu cũng không sai.

Nhưng...

Không đúng.

Hoàng hậu sẽ không hỏi như vậy.

Người muốn biết tung tích của ta…

Chỉ có một người.

Tiêu Sở Hà.

11

Ta lập tức đốt thư.

Đóng cửa tiệm.

Trở về nhà, chui vào chăn.

Hơi ấm dần lan ra, nhưng lòng vẫn lạnh.

May mà

Đêm nay Hoắc Vô Diễm sẽ trở về.

Chỉ cần hắn về…

Ta sẽ nói hết mọi chuyện.

Nghĩ vậy, tâm trạng mới dần ổn lại.

Không biết từ lúc nào, ta thiếp đi.

Một giấc ngủ kéo dài đến tận chiều.

Khi tỉnh lại, ta rót một chén trà nóng.

Hơi ấm trôi xuống cổ.

Ta chợt khựng lại.

Chén trà này…

Sao lại còn ấm?

Giống như…

Có người vừa chuẩn bị.

Ta lắc đầu, không nghĩ nhiều.

Cho đến đêm.

Ta đột nhiên phát hiện...

Trước mắt tối đen.

Không còn nhìn thấy gì nữa.

Ta… mù rồi.

Ngoài cửa vang lên tiếng động khẽ.

Có người đẩy cửa bước vào.

“A Diễm…?”

Người kia khẽ đáp.

Tim ta lập tức buông xuống.

Trong bóng tối, ta hoảng loạn:

“A Diễm… ta không nhìn thấy nữa… ta mù rồi…”

Ta nhào vào lòng hắn.

Mùi hương quen thuộc ấy…

Nhàn nhạt, lạnh lẽo.

Thân thể ta lập tức thả lỏng.

Ta vội vàng kể lại những chuyện kỳ lạ mấy ngày nay.

Hắn ôm chặt lấy ta.

Giọng khàn khàn:

“Trách ta…”

Ngược lại, ta nhẹ giọng an ủi hắn.

Trong lúc ôm nhau...

Ta chợt nhận ra.

Thân hình hắn gầy đi.

Y phục rộng hẳn.

Chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực bên ngoài.

Ta không nhịn được khẽ trách:

“Làm ăn nào có ai liều mạng như chàng?”

“Nếu chàng mệt hỏng, ta phải làm sao?”

Đầu ngón tay ta chạm vào vạt áo hắn.

Cảm giác… có chút kỳ lạ.

Ta khẽ nhíu mày:

“Sao chàng vẫn mặc bộ y phục lúc rời nhà?”

“Trời lạnh như vậy… sao không mặc thêm áo?”

Hắn im lặng một lúc.

Rồi đáp:

“Đi đường… nóng.”

Một câu trả lời rất ngắn.

Sau đó, hắn khẽ nói:

“…Ta nhất định sẽ chữa khỏi mắt cho nàng.”

Ta cong môi.

“Được.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...