Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Khắc Định Cả Đời
Chương 2
03
Ngồi trên vị trí Thục phi được ba tháng, trong cung ngoài cung đều bàn luận không ngớt.
Nhưng những lời ấy ta không để tâm.
Điều ta chú ý là chuyện khác.
Thái tử là huyết mạch do tiên hoàng hậu để lại sau khi khó sinh mà m//ất, năm nay vừa tròn ba tuổi, hiện đang được nuôi dưỡng tại cung Từ Ninh bên cạnh Thái hậu.
Thái hậu tuổi cao, tinh thần không còn như trước.
Thái tử cần một dưỡng mẫu.
Hoàng đế đang chọn người.
Trong hậu cung, quý phi họ Trần có tư lịch lâu nhất nhưng xuất thân không đủ cao.
Đức phi họ Lưu có phụ thân là Thượng thư Bộ Binh, nhưng tính tình quá ngang ngược.
Hiền phi họ Triệu thì dịu dàng hiền thục, tiếc rằng thân thể yếu ớt.
Nghe nói, khi hoàng đế hỏi ý các cận thần, có người nhắc tới ta.
Nữ nhi họ Minh, xuất thân đủ tốt.
Thục phi, vị phân đủ cao.
Nhập cung ba tháng, an phận thủ thường, tính tình ổn trọng.
Xét thế nào, ta cũng là lựa chọn thích hợp nhất.
Nhưng có người phản đối.
“Thục phi nhập cung chưa đầy ba tháng, tuổi tác còn nhỏ, sao có thể nuôi dưỡng Thái tử?”
Lời này truyền tới tai hoàng đế.
Hắn không tỏ thái độ.
Nửa tháng sau, hoàng đế bất ngờ hạ chỉ.
Thái tử chuyển đến thiên điện cung Túy Loan, giao cho ta chăm sóc.
Cung Túy Loan chính là nơi ta ở.
Thánh chỉ vừa ban xuống, cả hậu cung chấn động.
Ngày Thái tử chuyển đến, trời âm u nặng nề.
Đứa trẻ ba tu//ổi được nhũ mẫu bế vào, ngoan ngoãn đứng giữa điện.
Ta ngồi xuống, hạ thấp người ngang tầm mắt với nó.
“Điện hạ tên là gì?”
“Lý Thừa Quyết.”
Giọng nhỏ xíu, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Thần thiếp là Thục phi. Sau này điện hạ ở cung Túy Loan, thần thiếp sẽ chăm sóc điện hạ, có được không?”
Nó ngước đôi mắt tròn nhìn ta.
“Hoàng tổ mẫu đâu?”
“Thái hậu nương nương ở cung Từ Ninh. Mỗi ngày điện hạ đều có thể đến thỉnh an.”
Nó cúi đầu, không nói thêm nữa.
Ta cũng không ép.
Một đứa trẻ ba tuổi đột nhiên rời khỏi nơi quen thuộc, sợ người lạ là chuyện bình thường.
Nói nhiều cũng vô ích.
Ta sai cung nhân thu dọn thiên điện, chuyển toàn bộ đồ dùng quen thuộc của thái tử đến. Nhũ mẫu và bảo mẫu cũng đều đi theo, mọi thứ vẫn như cũ, chỉ đổi nơi ở mà thôi.
Chiều ngày thứ tư, khi ta đang dùng bữa tối, Xuân Hòa vào bẩm báo rằng thái tử đang khóc ở thiên điện.
Ta đặt đũa xuống, đi qua.
Thái tử ngồi trên giường, ôm một chiếc gối nhỏ, khóc đến không thở nổi. Nhũ mẫu dỗ thế nào cũng không được.
“Sao vậy?” Ta hỏi.
“Điện hạ nhớ thái hậu nương nương.” Nhũ mẫu khó xử nói.
04
Ta đi tới, ngồi xuống bên giường nó.
“Điện hạ muốn về Từ Ninh cung?”
Nó vừa khóc vừa gật đầu.
“Vậy sáng mai thần thiếp sẽ đưa điện hạ đến Từ Ninh cung thỉnh an thái hậu nương nương, có thể ở lại lâu một chút.”
Nó lắc đầu.
“Tối nay về.”
“Tối nay không được. Trời đã tối, cung môn sắp hạ khóa. Nếu điện hạ qua đó bây giờ, sẽ khiến thái hậu nương nương thêm phiền lòng.”
Nó vẫn khóc, nhưng tiếng khóc nhỏ đi một chút.
“Thuở nhỏ thần thiếp…” Ta chậm rãi nói. “Cũng từng rời khỏi nhà. Vừa đến một nơi mới, ban đêm không ngủ được liền khóc. Về sau phụ thân thần thiếp cho thần thiếp một viên kẹo, nói ăn xong thì không được khóc nữa.”
Thái tử nức nở nhìn ta.
Ta lấy từ trong tay áo ra một viên kẹo hạt thông. Đây là thứ ta thường mang theo bên người, thỉnh thoảng ăn một viên.
“Điện hạ có muốn thử không?”
Nó do dự một chút, rồi đưa tay nhận lấy, bỏ vào miệng.
“Ngọt không?”
Nó gật đầu.
Ta đứng dậy.
“Điện hạ nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai thần thiếp sẽ đưa điện hạ đến Từ Ninh cung.”
Nó nằm xuống. Nhũ mẫu đắp chăn cho nó. Nó nhìn ta một lúc, rồi vùi mặt vào gối.
Sáng hôm sau, ta quả nhiên đưa nó đến Từ Ninh cung.
Thái tử nhào vào lòng thái hậu, ôm ôm ấp ấp, quấn quýt nửa canh giờ. Khi thái hậu bảo nó theo ta trở về, tuy nó không tình nguyện, nhưng không khóc nháo.
Trên đường về, nó hỏi ta:
“Ngày mai còn được đi không?”
“Điện hạ mỗi ngày đều có thể đến thỉnh an, đây là quy củ.”
“Vậy ngày nào ngươi cũng đi cùng ta sao?”
“Thần thiếp sẽ đi cùng điện hạ.”
Nó vươn tay nắm lấy tay áo ta.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ trắng mềm ấy, không gỡ ra.
Từ đó về sau, thái tử bắt đầu nói chuyện với ta.
Hoàng đế cũng đến thăm vài lần.
“Nàng nuôi nó rất tốt.” Sau này hắn nói.
“Thái tử điện hạ vốn đã ngoan ngoãn.”
“Không phải đứa trẻ ngoan ngoãn nào cũng có thể được nuôi tốt như vậy.”
Ta không đáp.
Hoàng đế nhìn ta, bỗng nói một câu:
“Minh Ngọc, nàng khiến trẫm có chút bất ngờ.”
“Thần thiếp chỉ làm việc trong bổn phận.”
“Bổn phận?” Hắn nhướng mày. “Quý phi, Đức phi, Hiền phi của trẫm, người nào chưa từng được hỏi có bằng lòng nuôi dưỡng thái tử hay không? Các nàng đều không dám nhận. Còn nàng thì hay rồi, nhận xong cũng chẳng hé răng.”
“Thần thiếp nhập cung là để thay bệ hạ phân ưu.”
Lời này nói rất khuôn phép, nhưng ta quả thật cũng nghĩ như vậy.
Hắn bảo ta nuôi thái tử, ta liền chăm sóc thái tử thật tốt. Không vì điều gì khác, chỉ vì đó là nhiệm vụ của ta.
Hoàng đế tựa hồ cũng hiểu điểm này. Hắn nhìn ta một lúc, không nói thêm gì nữa, rồi rời đi.