Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Đời An Phận
Chương 2
4
Sau ngày ấy, lão thái thái không nhắc lại chuyện làm thiếp nữa.
Ta đoán không ra trong lòng lão thái thái rốt cuộc nghĩ gì.
Trong lòng sốt ruột, nhưng không dám hỏi.
Lục Chí hôm đó ngay trong đêm đã rời đi, đến nhậm chức Đồng Hoa tiết độ sứ, nghe nói phải đến đầu đông mới trở về.
Ta phải nhân quãng thời gian này.
Dỗ lão thái thái định cho ta một mối hôn sự.
Chỉ cần định thân rồi, chuyện nạp thiếp tự nhiên sẽ không còn tính nữa.
Hôm ấy, Cố Như Ý kéo ta đến Ngọc Xuân lâu ở thành nam dự yến.
Nàng nói tam cô nương nhà Vương thị lang mời vài vị khuê tú cùng ngắm hoa, để ta cũng đi giải khuây.
Trong yến tiệc người đông náo nhiệt.
Ta chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, yên lặng uống trà.
Bỗng nghe sau lưng có một trận ồn ào.
“Ôn nhị công tử đến rồi!”
Quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi sải bước đi vào.
Trong tay hắn phe phẩy một chiếc quạt xếp, cả người toát lên khí phách phóng khoáng của thiếu niên.
Hắn cười hì hì chào hỏi.
Tròng mắt xoay một vòng, bỗng dừng lại trên mặt ta.
“Vị cô nương này là?”
Ta có chút lúng túng, đứng dậy hành lễ.
Như Ý vội giới thiệu:
“Đây là cô nương nhà họ Chúc, biểu muội của ta.”
“Chúc cô nương.” Ôn Hoài Ngọc lại chắp tay vái, đôi mắt sáng rực nhìn ta. “Ta tên Ôn Hoài Ngọc, phụ thân ta là Đại lý tự khanh, tỷ tỷ ta là quý phi của bệ hạ, đại ca ta là lang trung bộ Lại, ta là người tốt.”
Dáng vẻ hắn tự báo gia môn khiến người ta không nhịn được cười.
Ta mím môi, không nhịn được mà cong khóe môi.
Mắt Ôn Hoài Ngọc càng sáng hơn.
“Chúc muội muội, muội cười lên thật đẹp.”
Mặt ta thoáng chốc nóng bừng.
Cố Như Ý ở bên cạnh cười hòa giải:
“Ôn nhị công tử, huynh đừng bắt nạt muội muội ta da mặt mỏng.”
“Ta bắt nạt chỗ nào?” Ôn Hoài Ngọc kêu oan. “Ta đang khen mà!”
Hắn là một người thú vị.
Trong bữa tiệc nói chuyện hài hước, pha trò trêu đùa, khiến cả bàn người cười nghiêng ngả.
Nhưng ta luôn cảm giác trong bóng tối có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.
Như gai sau lưng.
Lúc tan tiệc, Ôn Hoài Ngọc bỗng ghé lại gần.
“Chúc muội muội, ta có thể đến Quốc công phủ tìm muội chơi không?”
Ta trốn vào xe ngựa.
Trở về Quốc công phủ, ta men theo hành lang sao thủ đi về hậu viện.
Trời đã tối.
Dưới hiên treo vài ngọn phong đăng, lay lay lắc lắc, soi bóng người chập chờn.
Ta đang định vào cửa viện mình.
Bỗng từ trong bóng tối sau cột hành lang, truyền đến một giọng nói.
Trầm thấp, lạnh nhạt, như tôi qua băng.
“Ngươi không muốn theo ta, là vì nhìn trúng tên hoàn khố nhà họ Ôn kia?”
Chương 2
5
Bước chân ta khựng lại.
Tim đột ngột co thắt.
Người trong bóng tối chậm rãi bước ra, ánh đèn lướt qua gương mặt nghiêng lạnh trắng của hắn, soi rõ đôi mắt trầm lặng kia.
Lại thật sự là Lục Chí.
Hắn chẳng phải nên ở Đồng Hoa sao?
Ta vội lui nửa bước, phúc thân hành lễ.
“Thế tử.”
Hắn không đáp, chỉ rũ mắt nhìn ta.
“Ta hỏi ngươi.”
Ta siết chặt tay áo, ép bản thân trấn định lại.
“Thế tử hiểu lầm rồi. Ôn nhị công tử chỉ nói đùa trong yến tiệc, ta và hắn không có tư tình.”
“Không có tư tình, ngươi còn cười với hắn.”
Giọng hắn bình thản, nhưng lại khiến người ta kinh hãi hơn cả nổi giận.
Ta bỗng nhớ đến ánh mắt như gai sau lưng lúc ở Ngọc Xuân lâu.
Hóa ra không phải ảo giác.
Hắn vậy mà ở đó.
Ta cắn môi, thấp giọng nói:
“Lẽ nào thế tử còn không cho ta cười sao?”
Lời vừa ra khỏi miệng, chính ta cũng giật mình trước.
Màu mắt Lục Chí trầm xuống, hắn tiến gần ta một bước.
Hành lang vốn đã hẹp, hắn vừa ép đến, lưng ta gần như dán vào cột hành lang sơn son.
“Gan lớn rồi.”
“Trước kia quỳ trước mặt tổ mẫu, chẳng phải rất biết giả ngoan sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ta không giả.”
“Ta quả thật không muốn làm thiếp cho thế tử.”
Lời này như cây kim chọc thủng thứ gì đó.
Bốn phía bỗng yên tĩnh đến đáng sợ.
Đèn lồng khẽ lay trong gió, ngay cả bóng cũng rung theo.
Lục Chí nhìn chằm chằm ta hồi lâu, bỗng khẽ cười một tiếng.
Chỉ là ý cười ấy chẳng hề chạm đến đáy mắt.
“Chúc Khuynh An, ngươi có phải cảm thấy ta nhất định phải có ngươi không?”
Trong lòng ta hoảng hốt, vội cúi đầu.
“Không dám.”
“Vậy ngươi trốn cái gì?”
Hắn giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cằm ta, ép ta không thể không ngẩng mặt lên.
Động tác rất nhẹ, nhưng cảm giác áp bách lại nặng đến kinh người.
“Từ ngày đầu vào phủ đã trốn ta. Thấy ta như thấy quỷ. Sau đó tổ mẫu chỉ nhắc một câu nạp thiếp, ngươi sợ đến như sắp lên đoạn đầu đài.”
“Ngươi sợ ta đến vậy sao?”
Hơi thở ta rối loạn vài phần.
Sợ.
Đương nhiên sợ.
Cả Quốc công phủ này, ai không sợ hắn?
Nhưng không hiểu vì sao, khoảnh khắc này nhìn hắn, thứ dâng lên trong lòng ta lại không chỉ là sợ.
Còn có một chút ấm ức khó nói rõ.
“Thế tử cao cao tại thượng, tất nhiên không hiểu.”
“Người ăn nhờ như chúng ta, mạng vốn đã không do mình. Nếu lại làm thiếp, vậy càng không còn đường lui.”
“Cố Như Ý có thể gả ra ngoài, là số nàng tốt. Nhưng ta không muốn đem mạng mình đặt cược vào một phút hứng khởi của người khác.”
Dứt lời, hốc mắt ta đã hơi nóng lên.
Lục Chí nhìn ta, thần sắc dần nhạt đi.
Rất lâu sau, hắn thu tay lại.
“Một phút hứng khởi của người khác?”
Tim ta nảy lên, biết mình nói sai.
Nhưng hắn không phát tác, chỉ lạnh nhạt nói:
“Về đi.”
Ta như được đại xá, xoay người liền đi.
Vừa đi được hai bước, sau lưng lại truyền đến giọng hắn.
“Ôn Hoài Ngọc không phải lương phối.”
“Cách xa hắn một chút.”
Ta không dám quay đầu, chỉ thấp giọng đáp một tiếng.
Nhưng sau khi về phòng, ta thức trắng cả đêm.
Bởi vì ta bỗng ý thức được một chuyện.
Người như Lục Chí sẽ không vô duyên vô cớ đến Ngọc Xuân lâu, càng sẽ không vô duyên vô cớ chặn ta.