Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Câm Lặng Đến Từ Hôn
Chương 3
03
Nhờ những lời của ta, lúc này lão phu nhân mới biết trước đó tất cả chỉ là hiểu lầm.
Ban đầu bà cứ tưởng ta không quản đường xa vạn dặm, mang hôn thư vào kinh là để thực hiện hôn ước. Không ngờ ta lại tới thoái hôn.
Dẫu vậy, bà vẫn không nỡ rời xa ta, kéo tay ta ngồi xuống chiếc giường mềm bên cạnh:
“Đứa trẻ Chi Chu kia tuy lời nói hơi cay nghiệt, nhưng lòng dạ không xấu. Đất Thục cách kinh thành rất xa, trong nhà con lại chỉ còn một mình, sau này kế sinh nhai cũng chưa có chỗ nương tựa. Chi bằng thuận theo mối hôn sự này, ở lại kinh thành.”
Ta biết lão phu nhân là người tốt.
Nhưng thoái hôn là lời dặn dò cuối cùng của nương trước khi lâm chung.
Ta phải nghe lời nương.
Bởi vậy ta lắc đầu.
Lão phu nhân thở dài:
“Cũng được. Dù sao Chi Chu tâm cao khí ngạo, thái độ của nó đối với con cũng như vậy. Nếu thật sự cưỡng ép hai đứa ở bên nhau, chỉ sợ sẽ trở thành một đôi oán ngẫu, đối với con hay với Chi Chu đều không công bằng.”
Lão phu nhân đồng ý cho ta thoái hôn.
Theo lý mà nói, thoái hôn xong ta nên rời khỏi tướng phủ. Nhưng lão phu nhân biết bệnh tình của ta vẫn chưa khỏi hẳn, lại tốt bụng mời ta ở lại:
“Cổ họng con vẫn chưa hoàn toàn bình phục, dung mạo lại như thế này, một mình rời kinh, ta thật sự không yên tâm. Chi bằng đợi khỏi hẳn, ta tìm cho con mấy thị vệ đáng tin cậy rồi hẵng đi?”
Ta nghĩ ngợi. Trước đó thần y từng nói bệnh của ta về sau vẫn cần một vị thuốc quan trọng để kết thúc quá trình điều trị. Nếu cứ thế rời đi, lỡ không dùng vị thuốc ấy khiến bệnh trở nặng thì sao?
Ta gật đầu:
“Vậy đợi khỏi hẳn rồi con sẽ rời đi.”
Rời chỗ lão phu nhân về viện chưa được bao lâu, Hạ Chi Chu chẳng biết nghe tin từ đâu liền tìm tới.
Ánh mắt hắn tùy ý quét qua ta, giọng đầy châm chọc:
“Nay cổ họng nàng đã khỏi thì đừng suốt ngày nghĩ cách lén trốn khỏi phủ, tránh ra ngoài ăn nói lung tung làm hỏng thanh danh tướng phủ.”
Hắn đang nói tới chuyện lần trước.
Khi ấy hắn vừa đuổi tiên sinh dạy chữ cho ta đi, quay đầu lại mời giáo dưỡng ma ma trong cung tới dạy dỗ ta, một lòng muốn sửa hết những thói quen quê mùa trên người ta.
Nhưng ta nào phải người có thể học được quy củ.
Sau khi bị đánh lòng bàn tay không biết bao nhiêu lần, ta trực tiếp chui qua lỗ chó trốn ra ngoài, nghĩ rằng hôn thư cũng đã ném lại tướng phủ rồi, mối hôn sự này hẳn coi như đã thoái.
Lại sợ trên đường không có bạc tiêu, lúc chạy trốn ta còn tiện tay lấy theo ít vàng bạc đồ quý.
Việc đầu tiên sau khi được tự do là xông vào tửu lâu lớn nhất kinh thành ăn uống thỏa thích.
Trước kia khi ăn cơm trong tướng phủ, ta chê bát cơm nha hoàn mang tới quá nhỏ nên đổi sang một cái bát lớn hơn.
Hạ Chi Chu quả nhiên giống hệt lời nương kể trong mộng, hết lời chế giễu ta:
“Rốt cuộc vẫn là người lớn lên nơi thôn dã, chưa từng thấy thứ gì tốt. Dùng bát lớn như vậy, cũng không sợ ăn quá no rồi chen chúc người khác.”
Lời hắn nói quá mức cay nghiệt.
Khiến ta tức giận ăn thêm hai bát.
Bởi vậy, lần này ta đặc biệt bảo tiểu nhị sắp xếp cho mình một gian phòng riêng. Nào ngờ lúc tiểu nhị đẩy cửa mang thức ăn vào, ta vẫn bị người khác trông thấy.
Người kia tự xưng là Tạ Lan Đình, là một y sư.
Hắn có dung mạo sạch sẽ tuấn tú, trên người mang theo hương thuốc tích tụ theo năm tháng.
Hắn chỉ nhìn ta một cái đã nói:
“Chứng câm của cô nương là do ăn nhầm thứ gì đó gây ra phải không?”
Hai mắt ta lập tức sáng lên.
Thần y!
Nhưng so với chứng câm của ta, gương mặt đỏ bừng của hắn mới khiến người ta lo lắng hơn.
Ta không nói được, chỉ đành giơ tay chỉ vào hắn.
Hắn nhận ra mình thất thố, xua tay cười ngượng:
“Không sao, đây là bệnh từ trong bụng mẹ của ta, vừa kích động là mặt sẽ đỏ.”
“Nhà cô nương ở đâu? Hôm nay ta ra ngoài vội vàng, không mang theo hòm thuốc…”
Nói tới đây hắn lại dừng lại, sợ ta hiểu lầm, vội vàng bổ sung:
“Nếu cô nương không tiện, chúng ta cũng có thể hẹn thời gian khác gặp lại tại đây.”
Ta thấy ánh mắt hắn chân thành, quả thật không có ý gì khác, liền giơ tay chỉ vào tửu lâu.
Ý bảo ta ở ngay tại đây.
“Thì ra cô nương ở khách điếm.” Hắn thở phào nhẹ nhõm. “Vậy ta trở về lấy hòm thuốc cũng thuận tiện.”
Mấy tháng liền không thể nói chuyện, ta đã sốt ruột đến phát điên.
Vừa nghe hắn nói vậy, ta lập tức túm lấy hắn, muốn kéo hắn đi lấy hòm thuốc.
Chỉ là còn chưa đi được bao xa, ta đã gặp Hạ Chi Chu dẫn theo người trong tướng phủ tìm kiếm khắp đường phố.
Nỗi sốt ruột trong mắt hắn hoàn toàn không che giấu được.
Dường như nhận ra ánh mắt của ta, động tác túm người hỏi chuyện của Hạ Chi Chu khựng lại, hắn quay đầu nhìn về phía ta.
Sau đó ánh mắt chuyển đi, rơi xuống Tạ Lan Đình đang bị ta nắm kéo.