Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Anh Không Chạm Tới
Chương 4
7
Tôi vẫn quay lại nhà họ Bùi một chuyến.
Sau khi tôi rời đi, Bùi Túc rất tức giận.
Anh không biết nên sống thế nào.
Ví dụ như trong tủ thuốc, có rất nhiều lọ thuốc, anh không biết mỗi ngày phải uống mấy viên.
Trước đây đều là tôi rót sẵn nước, đặt thuốc ngay trước mặt anh.
Hôm đó, anh có một buổi họp báo, nhưng lại không biết cà vạt phù hợp với bộ vest để ở đâu.
Anh đã thử liên lạc với tôi, nhưng không được.
Nghe quản gia kể lại, Bùi Túc phát giận rất lớn.
Ly tách trong nhà bị anh ném vỡ sạch, máy điều hòa cây bị đẩy đổ, ngay cả bàn trà và tủ đồ ăn cũng bị anh lật tung.
Cả nhà loạn thành một mớ hỗn độn.
Lão gia đành phải tìm cho anh một bảo mẫu mới.
Nhưng người mới không hiểu anh, tay chân luống cuống, không biết phải làm sao.
Khi tôi trở về, Bùi Túc đã gầy đi rất nhiều, cằm nhọn hẳn ra.
Thấy tôi, anh nhíu mày, lạnh lùng quay đầu đi:
“Hừ, còn quay lại làm gì?”
“Không phải muốn đi sao?”
“Đáng ghét, đồ lừa đảo.”
Trong lúc tôi đi du lịch, lão gia đã tìm gặp chủ căn hộ tôi thuê.
Không biết ông đã nói những gì, mà chủ nhà không chịu cho tôi thuê nữa.
Vì thế, tôi lại kéo hành lý quay về.
Bùi Túc nhìn chiếc vali trong tay tôi, khẽ hừ một tiếng:
“Thẩm gia không cần cô.”
“Cô không có chỗ ở.”
“Cuối cùng chẳng phải vẫn phải quay lại đây sao?”
Tôi không giải thích, chỉ lặng lẽ kéo vali về phòng.
Ngay khoảnh khắc tôi xoay người đi, sau lưng, khóe môi Bùi Túc khẽ nhếch lên.
Tâm trạng dường như có phần vui vẻ.
Anh không biết lý do thực sự khiến tôi trở về.
Nếu căn hộ bị trả lại, tôi hoàn toàn có thể thuê nơi khác.
Thậm chí, tôi có thể rời khỏi thành phố này, bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi xa lạ.
Tôi và lão gia đã nói chuyện rất lâu qua điện thoại.
Tôi nói với ông, tôi đã tra luật hôn nhân.
Tôi có thể khởi kiện ly hôn.
Dù lần đầu thất bại cũng không sao.
Tôi sẽ sống ly thân với Bùi Túc, sau một năm, lại tiếp tục khởi kiện.
Theo quy định pháp luật, lần thứ hai tôi nhất định sẽ thắng.
Ông hỏi tôi, tại sao lại kiên quyết đòi ly hôn, trong khi ly hôn tôi sẽ chẳng lấy được gì cả.
Đúng vậy.
Lão gia nhà họ Bùi rất tinh ranh.
Trước khi kết hôn, ông đã yêu cầu tôi và Bùi Túc ký thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân.
Tất cả tài sản của Bùi Túc đều thuộc về thời kỳ trước hôn nhân, bao gồm cả phòng thu âm kia.
Nếu ly hôn, tôi gần như tay trắng rời đi.
“Tôi biết.”
“Nhưng tôi vẫn muốn ly hôn.”
“Hôn ước với Bùi Túc đã bảo vệ tôi suốt năm năm.”
“Và tôi cũng đã chăm sóc anh ấy năm năm.”
“Chúng tôi coi như huề nhau.”
Đầu bên kia điện thoại, lão gia im lặng rất lâu.
Khi tôi tưởng rằng ông sắp ngắt máy, ông lại nói:
“Ta đã thuê một bảo mẫu mới, nhưng cô ta không biết cách chăm sóc Bùi Túc.”
“Cháu ở lại thêm một tháng, bàn giao cho cô ấy mọi việc.”
“Xong rồi, ta sẽ không ngăn cản chuyện ly hôn nữa. Ngoài ra, ta sẽ cho cháu thêm một trăm vạn.”
Điều kiện quá hậu hĩnh, tôi không thể từ chối.
Vì vậy, Bùi Túc hoàn toàn không biết, đây là tháng cuối cùng tôi ở bên anh.
Quản gia nói, lúc tôi không có ở đây, anh vẫn không chịu ăn uống tử tế.
Nhưng tối hôm đó, Bùi Túc ăn liền hai bát cơm.
Anh hừ nhẹ một tiếng về phía tôi:
“Khen tôi đi.”
Tôi mỉm cười, như bao lần trước, nhẹ giọng nói:
“Giỏi lắm.”
Khóe môi anh cong lên thành một đường rất đẹp.
Đợi khi anh trở về thư phòng, tôi lập tức kéo chị Hà – bảo mẫu mới đến bên mình, dặn dò:
“Anh ấy rất thích được khen ngợi.”
“Bình thường nên khen nhiều một chút. Nếu anh ấy làm sai, đừng chỉ trích ngay tại chỗ, đợi sau này nhắc lại một cách nhẹ nhàng.”
Chị Hà lấy sổ tay ra, cẩn thận ghi lại từng lời tôi nói.
Tôi lại dắt chị đến chỗ tủ thuốc, cẩn thận giảng giải:
“Thuốc này mỗi ngày uống mấy lần, mỗi lần mấy viên.”
“Uống thuốc phải kèm nước. Đừng quá nóng, khoảng 40 độ là tốt nhất.”
“Cà vạt và khuy măng sét của anh ấy đều để ở ngăn tủ thứ hai trong phòng thay đồ.”
“Trước khi đi ngủ phải uống một cốc sữa nóng.”
Tôi đem tất cả những thói quen của anh dặn dò cặn kẽ cho chị Hà.
Sau khi tôi quay lại, cuộc sống của Bùi Túc cũng dần trở lại quỹ đạo, không còn phát bệnh nữa.
Thế nhưng tối hôm đó, khi chị Hà đem thuốc đến cho anh, bên trong phòng bỗng vang lên tiếng ly vỡ chan chát.
8
Khi tôi chạy tới, sàn nhà đã hỗn độn một mảnh.
Khắp nơi toàn là những mảnh thủy tinh vỡ vụn và thuốc bị rơi vãi.
Bùi Túc đứng chân trần, vô ý dẫm lên mảnh thủy tinh, máu chảy ra từ lòng bàn chân.
Anh hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, chỉ lạnh lùng chỉ tay vào chị Hà, từng chữ từng chữ hỏi tôi:
“Tại sao lại là cô ấy?”
“Tại sao không phải là em?”
“Rõ ràng đây là việc em từng làm.”
“Tại sao lại đổi người?”
Nói rồi, anh nắm chặt lấy ống tay áo tôi, lắc đầu:
“Không muốn đổi người.”
“Chỉ muốn em đưa thuốc.”
Thế là, tôi lại đích thân rót nước, lấy thuốc cho anh.
Cảm xúc của anh đến nhanh, cũng tan đi rất nhanh.
Nhìn anh ngoan ngoãn uống hết thuốc trong tay tôi, tôi mới nhẹ nhàng hỏi:
“Tại sao lại nhất định phải là tôi?”